Hôm nay,  

Tìm Hiểu: Kẹo

11/01/200400:00:00(Xem: 2934)
tn_01112004_4
Con nít thích ăn kẹo. Các bạn thiếu nhi cũng đâu phải là con nít mà có bạn cũng thích ăn kẹo như điên, phải không"
Nhưng đâu bạn nào biết kẹo từ đâu ra chứ" Nhiều bạn nói là kẹo từ cục đường người ta chế biến ra. Nhưgn từ đâu mà có cục đường để chế ra kẹo"
Trong cây cối, có một số cây trong thân chứa chất nước ngọt. Như ở Việt Nam mình có cây mía, củ cải đường. Khi những cây này lớn lên, người ta đem tới nhà máy đường đề nghiền, ép cho chất nước ngọt trong cây chảy ra. Sau dó, người ta sẽ dùngkỹ thuật để lọc, gạn lấy chất trong, ngọt trong thực vật rồi cho thêm vào các thứ khác như sô-cô-la, sữa bò, chất bột rồi chế tạo ra đủ các thứ kẹo. Người ta cho thêm những tinh dầu thơm đặc biệt khi làm kẹo để có các laoại kẹo mùi sữa, mùi táo, mùi dứa, mùi sô-cô-la, mùi cam, mùi quít. Ở Canada có một loài cây rất to, nhựa của nó rất ngọt. Nếu đục một lỗ lớn trên thân cây thì chất nước ngọt sẽ chảy ra. Người ta dùng thứ nước ngọt này để làm đường ăn.

Kẹo là một thức ăn rất hấp dẫn với trẻ thơ và thiếu nhi. Nhưng các bạn đừng ăn nhiều kẹo quá mà bị đau răng như bạn Tí Tham, sau mùa Giáng Sinh là bạn phải đi nha sĩ tới mấy lần rồi đó.
Để trẻ con bớt ăn kẹo, ở một vài nước ở Âu Châu như Thụy Điển, Đan Mạch và Na Uy, trong một tuần, trẻ con chỉ được ăn kẹo vào ngày cuối tuần. Ngày ấy tha hồ muốn vòi vĩnh ăn kẹo gì thì ăn, ăn bao nhiêu cũng được, nhưng trong suốt tuần phải nhịn.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong những ngày vừa qua, Phật tử xuất gia cũng như tại gia, trong nước cũng như ngoài nước đã mạnh mẽ lên tiếng chống đối, phản biện, lên án, góp ý với một giáo sư trường đại học Khoa Học và Xã Hội Việt Nam tại Sài Gòn về thái độ cùng với lời phát biểu trực tiếp, công khai mạ lỵ và chống báng giới tu sĩ Phật giáo.
Ban Tổ Chức Diễn Hành Tết Canh Tý (DHT) xin hân hoan loan báo Ngày Diễn Hành Tết 2020 năm nay sẽ được tổ chức vào ngày thứ bảy, 25 tháng 1 năm 2020, nhằm ngày Mồng Một Tết năm Canh Tý.
(Thầy tôi, Trưởng lão Hòa Thượng Thích Trí Quang, vừa thị tịch hôm qua, 8-11-2019. Di huấn để lại: không bàn thờ, không bát nhang, không báo tang, không phúng điếu, không vòng hoa, không đưa đám. Tôi chỉ xin phép Thầy thắp một nén nhang tưởng niệm)
Một tin thật đáng mừng. Tại Little Saigon, số quân nhân Mỹ gốc Việt đã thành lập một hội đoàn mệnh danh Quân Nhân Mỹ Gốc Việt Trong Quân Lực Hoa kỳ (Vietnamese Americans Armed Forces Association), có trang mạng ở địa chỉ: www. vaafa.org, ĐT 619-793 9461.
Khoảng đầu tháng 11/2019, một số nguồn tin cho biết, Washington yêu cầu Seoul chi 4.7 tỷ USD để duy trì binh sĩ và vũ khí Mỹ đồn trú tại Hàn Quốc.
TEHRAN - Vào ngày 8 tháng 11, phi cơ không người lái xâm nhập vào Iran rơi từ không phận gần cảng Mahshahar, với hình ảnh của truyền thông nhà nước Iran là bằng chứng.
BRASILIA - Từ Dinh TT vào tù, các TT tham nhũng và rửa tiền của Brazil được trả tự do chỉ vài năm sau - ông Lula da Silva cảm ơn các nhà tranh đấu cùng đảng.
BERLIN - Tháng 11-1989, nước Đứ chia cắt chứng kiến “tường ô nhục” phân đôi 2 phần đông/tây của thành phố Berlin bị giựt sập, mở đầu sự sụp đổ của hệ thống CS từ Nga sang Đông Âu.
BAGHDAD - Phong trào chống chính quyền Iraq tiếp tục khoảng 6 tuần lễ tại thủ đô – trên 200 người thiệt mạng do cuộc đàn áp của lực lượng an ninh.
Vào đầu tháng 11/2019, ông Trump bị tòa New York yêu cầu chuyển lại 2 triệu USD vì dùng tiền từ quỹ từ thiện mang tên ông cho chiến dịch tranh cử năm 2016.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.