Hôm nay,  

Phá Sản Vì Nuôi Ếch Thái

12/05/200600:00:00(Xem: 3305)

Theo ghi nhận của báo quốc nội, tại miền Tây Nam phần, rất nhiều gia đình nông dân ở An Giang, Đồng Tháp, Cần Thơ  đang đổ xô nuôi ếch Thái Lan với hy vọng "đổi đời" theo lời quảng cáo của các điểm bán ếch giống, nhưng thực tế hoàn toàn ngược lại. Các đàn ếch Thái đã đến thời kỳ lớn để bán ra thị trường nhưng chẳng một thương lái nào đến hỏi mua. Nhiều gia đình vay tiền ngân hàng lẫn tiền vay lãi cao ở ngoài để đào ao, đầu tư nuôi ếch, đã lâm vào cảnh nợ nần bi đát. Báo Người Lao Động ghi nhận thực trạng này như sau.  <"xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:office" />

 

Cách nay khoảng một năm, vì giá cá tra, cá ba sa lên xuống thất thường khiến không ít người nuôi cá ở An Giang, Đồng Tháp, thành phố Cần Thơ... phải lâm vào cảnh phá sản, trong đó có gia đình chị Hoa (huyện Chợ Mới).Đang lúc định bỏ nghề chăn nuôi để chuyển sang trồng lúa thì chị Hoa được bạn bè rủ sang Cao Lãnh (Đồng Tháp) mua ếch Thái Lan về nuôi với lời giới thiệu của các trại ếch giống: "Chỉ cần nuôi khoảng 3-5 tháng, ếch sẽ đạt trọng lượng 4 con/kg; giá bán lên tới 25 ngàn - 30 ngàn/kg". Sau vài đêm trăn trở, chị Hoa thấy chuyện nuôi ếch Thái cũng có lý. Bởi lẽ hiện tại nguồn ếch đồng đang rất khan hiếm nên đầu ra của con ếch Thái sẽ rất thênh thang. Nghĩ là làm, vợ chồng chị Hoa liền mướn nhân công đào mấy cái ao rồi vay tiền của ngân hàng lẫn tiền "nóng" bên ngoài gần 40 triệu đồng để "rước" gần 8 ngàn con ếch giống thả nuôi.

 

Cùng cảnh ngộ với chị Hoa, sau vài vụ cá tra nuôi hầm thất bát, ông Tám Tân (ngụ tại huyện Thốt Nốt, thành phố Cần Thơ) cũng vì nghe theo lời quảng cáo... trên mây của một chủ cơ sở cung cấp ếch Thái giống ở Vĩnh Long nên đã háo hức mua 4 ngàn con ếch giống. Kết quả, sau hơn 4 tháng thả nuôi, bây giờ ông Tám Tân chẳng biết kêu ai đến tiêu thụ hết số ếch của mình, trong khi đó số tiền lãi ngân hàng cứ tăng lên. Một trong những nguyên nhân khiến việc bán con ếch Thái ra thị trường không có người mua là vì lớp da của chúng không được vàng hay đen mượt như loài ếch đồng, lại có mùi tanh rất khó chịu nên không thích hợp để chế biến món ăn. Đặc biệt, điều mà người nuôi ếch Thái không hề ngờ tới đó là việc do ít vận động, nên phần lớn ếch Thái có cặp đùi sau rất nhỏ, thịt lại bở và cái bụng trương lên rất to. Một gia đình nuôi ếch Thái Lan tại Vĩnh Long cho biết, mặc dù đã hạ xuống còn 13 ngàn đồng/kg, nhưng khi nhìn thấy những con giống ễnh ương hơn là ếch trong ao nhà chị thì các thương lái đều lắc đầu từ chối.

 

Báo Người Lao Động ghi nhận rằng không chỉ có hình dáng khó coi và phẩm lượng thịt không ngon, loài ếch Thái Lan và các loại ếch ngoại nhập tràn vào Việt Nam thời gian gần đây đều tạo cảm giác bất an cho người nuôi.Sau nhiều ngày tiếp xúc các điểm nuôi ếch Thái được lai tạo với ếch Nam Mỹ, phóng viên phát giác một điều là giống ếch này có "máu sát thủ". Không chỉ tranh giành thức ăn mạnh bạo mà chúng còn ăn thịt lẫn nhau khiến cho tỉ lệ hao hụt của chúng có khi lên đến trên 50%.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Việt Nam Cộng sản Nguyễn Phú Trọng đã mơ hồ, viển vông và hão huyền khi tránh đương đầu với Trung Cộng ở bãi Tư Chính, Trường Sa.
Năm ấy, sau khi pháo giao thừa tắt lịm, không gian trở laị tịch mịch vô cùng, lúc ấy trong nhà bảo sanh có một người mẹ đau bụng chuyển dạ.
Xem hát cải lương miễn phí? Chuyện này chỉ xảy ra tại Sài Gòn…
Thượng Nghị Sĩ Tom Umberg, Cơ quan Contractors State License Board, và Dehli Center kính mời quý vị tham dự buổi Hội thảo miễn phí với đề tài Giúp Cao Niên Ngăn Ngừa Nguy Cơ Bị Lừa Gạt.
Trong giai phẩm Văn Hóa Ngày Nay của Nhất Linh khoảng 1958 có Mục Hoa Hàm Tiếu. Đây là “Trang Thơ” dành cho những người mới tập làm thơ, hay nói đúng hơn là trang thơ thiếu nhi. Ở đây, tôi đã đọc những bài thơ của Sa Giang Trần Tuấn Kiệt, lúc này Trần Tuấn Kiệt 19 tuổi.
Tại các cơ sở thương mại mà đặc biệt là nhà hàng và tiệm Nail khắp Hoa Kỳ, thường thấy có trưng bảng thông báo “We reserve the right to refuse service to anyone” (tạm dịch: “Chúng tôi dành quyền từ chối phục vụ bất kỳ người nào”).
Mưa bay Trên Ngọn Tình Sầu Vì thơ dỡ mộng công hầu áo xanh
Lâu lắm rồi tôi có viết một bài với chủ đề "Người máy có biết yêu không?". Trong bài viết tôi đặt vấn đề xoay quanh câu hỏi làm sao người máy có được cảm xúc như con người, khi tôi nhìn thấy sự tiến bộ kỳ diệu của người máy.
Kế hoạch tổ chức Ngày Diễn Hành Tết 2020 đã bắt đầu thành hình. Năm nay, ngày diễn hành sẽ vào ngày thứ bảy, 25 tháng 1 năm 2020, bắt đầu từ 8 giờ sáng đến 11:30 giờ trưa, nhằm ngày Mồng Một Tết năm Canh Tý.
Trời kêu ai nấy dạ không chỉ là một thành ngữ mà còn là một triết lý sống của người dân Việt. Ai cũng chịu “gọi dạ” và “bảo vâng” như thế cả, và ai cũng chỉ mong sao là “ổng” kêu ai cũng được – trừ mình.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.