Công tử Gia Bình, người huyện An Khê, tỉnh Sơn Tây, vẻ người thanh tú. Năm mười tám tuổi, mẹ Bình là Lã thị, gọi con đến mà nói rằng:
- Có của thì thù ghét cũng thân. Thú vật cũng mến. Hết sức ra ngoài thân phận, mà một khi muốn có của, thì phải học làm quan. Chớ không còn cách khác!
Gia Bình! Từ nào tới giờ được dạy sống theo điều nhân nghĩa, biết lễ trước sau, nay bỗng nghe mẹ phán khác điều đã học, bèn ngạc nhiên nói:
- Xưa nay chẳng thiếu gì kẻ khôn ngoan, thừa hiểu lẽ phải điều trái, nhưng lúc chưa có một quyền lợi địa vị nào, thì sáng lòng sáng mắt, mà đến lúc cầm trong tay một chút danh lợi, lập tức bị chút danh lợi ấy làm cho tối tăm mặt mũi. Phần con, đi học là để mở mang kiến thức, hiểu biết với đời. Chớ tìm kế sinh nhai, thì đã có trăm mẫu ruộng nằm chơi trước mắt. Sao lại phải lo"
Lã thị nghe con nói vậy, bình tỉnh đáp:
- Chim chết vì mồi. Người chết vì tiền. Nếu con dzớt được chức quan, thì người ta sẽ tìm tới mà đút lót. Con giữ lại môt ít để làm quà cho vợ, còn một ít con giao nạp lên trên, thì hoạn lộ mai sau mới tưng bừng tới tới.
Gia Bình nghe tới chữ vợ, chợt nhớ tới lá số của mình, trong đó thầy phán dạy: Thí chủ thuộc hàng thân cư thê, nghĩa là khổ cực sướng vui đều do một tay vợ mà ra cả. Vậy, để đời trần êm ả, hưởng hết chuyện vui, thì phải… thuận vợ từ đầu cho đến cuối. Nay đột nhiên được nhắc nhở như vậy, bèn như trong giông bão thấy được ánh trời quang. Hấp tấp nói:
- Muốn vào chốn quan trường, thì con phải làm sao"
Lã thị từ tốn đáp:
- Kinh đô đang mở khoa thi đồng tử. Đó là bước đầu tiên để chen chân vào vòng danh lợi. Vậy con phải gấp rút ôn tập văn bài, để bảng hổ đề tên, thì vợ con mai sau mới vui lòng chơi láng.
Gia Bình nghe tới vợ cũng thêm lòng can đảm, nhưng vẫn không dấu được nỗi ưu tư đang đè nặng trong lòng. Lo lắng nói:
- Đường xa diệu vợi, mà thui thủi một mình. Chỉ e chưa nếm mùi danh vọng - đã về nơi xa vắng - thì trước là mẫu tử lìa xa, sau nghĩa nặng phu thê chẳng bao giờ nếm biết!
Lã thị cười to đáp:
- Mọi chuyện ăn ngủ dọc đường, bốn đứa đầy tớ sẽ chu toàn tất cả. Con chỉ việc ung dung, yên lòng tiến bước.
Ngày nọ, mấy thầy trò Gia Bình nhắm hướng kinh đô mà tiến. Lúc đến huyện Vị Xuyên, trời đã về chiều, mới tìm quán trọ mà ngơi nghỉ, bất chợt nghe tiếng đàn tranh từ xa vọng lại, bèn ngạc nhiên nói:
- Nơi… đất cày lên sỏi đá, mà có người yêu nghệ thuật thế này, thì thật đáng cho người ta cảm phục, hết dạ cung nghinh, vô cùng phan phái.
Đoạn, gọi tên tiểu nhị đến. Hỏi:
- Chủ nhân của tiếng đàn đó là ai vậy"
Tiểu nhị vồn vã đáp:
- Của Hứa tiểu thơ. Cách đây chừng non dặm, về hướng bắc.
Gia Bình lại hỏi:
- Gia cảnh của Hứa tiểu thơ thế nào" Có thể vài lời cho thấu rõ được chăng"
Tiểu nhị lẹ làng đáp:
- Hứa tiểu thư dựng bảng chiêu phu được hơn một tháng, nhưng mộng ước chưa tròn, nên cứ mỗi ngày thấy bóng của hoàng hôn, lại buông tiếng đàn ai oán.
Gia Bình nghe vậy, thôi không hỏi nữa. Qua ngày mai, lúc mặt trời sắp lặn, Bình mới khăn áo chỉnh tề, nhắm nhà họ Hứa mà tiến. Lúc đến nơi, thấy một cô gái ở hàng hiên, bên cạnh có chiếc đàn, bèn đực mặt ra mà chiêm ngưỡng. Cô gái bất thần quay lại. Nói:
- Công tử là người phương khác đến đây. Có phải vậy chăng"
Bình mau mắn đáp:
- Phải!
Cô gái lại nói:
- Không hẹn mà gặp. Không hứa lại nên. Không tính trước… dám thành duyên giai ngẫu.
Rồi nhìn thẳng vào mắt của Bình. Tha thiết nói:
- Thiếp dựng bảng chiêu phu, mà chàng lại đến giờ này, thì thiệt khó dò tâm ý. Thú thật được chăng"
Bình nghe cô gái hỏi vậy, bụng dạ rối bời, liền thì thào tự nhủ với thân:
- Mình vì tò mò mà đến. Chớ thực trong lòng chưa nghĩ chuyện phu thê, thì sao có thể dối lòng mà phang được" Lại nữa, người ta nóng lòng muốn tìm chồng, mà mình trả lời không phải, thì chẳng khiến cho người ta thất vọng. Chẳng tội lắm ư"
Nghĩ vậy, bèn từ tốn đáp:
- Tai hạ chỉ dừng chân ở đây, để mai này đi tiếp. Tình cờ bước chân đưa đẩy, được diện kiến cùng nàng. Cho dẫu hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, nhưng cũng phải có sự đồng ý của mẹ cha. Chớ không thể bứt rào xông tới!
Cô gái ngẫm nghĩ một chút, rồi mạnh dạn nói:
- Thời buổi này. Con cái đặt đâu cha mẹ ngồi đó. Chớ không canh cải gì hơn được. Chàng lưng dài vai rộng, đáng mặt trượng phu - mà không quyết định được đời mình - thì cho dẫu có làm được quan to, cũng khó vào… kim cổ!
Đoạn, ngừng một chút để sắp xếp ý nghĩ trong đầu, rồi từ từ nói tiếp:
- Thiếp họ Hứa, tên Ôn Cơ. Mến vẻ phong nhã của công tử, nên muốn suốt đời hầu hạ. Chỉ sợ thiếp ở nơi thôn dã, quen chốn tịch liêu, thì khó có thể giữ chân chàng lại được. Nếu chàng không nghi ngại, hoặc không cho thiếp là người bạo phổi bạo gan, thì lúc ở kinh đô về. Xin cho thiếp gặp để thỏa lòng mong ngóng. Có đặng hay chăng"
Gia Bình mừng rơn đáp:
- Cái gì hơn nữa cũng còn chơi được. Hà huống chỉ gặp mặt nhau, thì cớ chi phải rào trước đón sau cho tùm lum rắc rối"
Rồi một tay chỉ trời, một tay úp vào tim. Quyết liệt nói:
- Sông không dời. Núi không đổi, thì ngày hội ngộ đoàn viên. Chắc ăn là phải có.
Tối hôm sau, Gia Bình đang ôn tập bài vở để ngày mai lên đường cho kíp. Thời có một tên đầy tớ chạy vô. Hơ hãi nói:
- Có một thiếu nữ tên Ôn Cơ muốn vào vấn an công tử, thì phải tính sao"
Gia Bình cao giọng đáp:
- Mời cô ấy vào. Còn các ngươi thì kiếm chỗ mà đi. Chớ lạng quạng tới lui e chủ tớ phải… lìa xa đứt gánh!
Rồi kéo thêm cái ghế để ngay trước bàn học. Chợt Ôn Cơ đi vào, đỏ mặt nói:
- Thiếp nhớ chàng, nên giấu mẹ mà đi. Những mong người quân tử đừng rầy la trách móc.
Gia Bình cười tươi đáp:
- Cầu còn chưa được. Lẽ nào trách bậy mà coi đặng hay sao" Vả lại, dù mới gặp, nhưng nghĩa nặng tình sâu, nên cách xa một chút đã hồn… thôi quay quắt.
Bỗng trời đổ mưa ào ạt. Ôn Cơ thấy vậy, bèn nhỏ giọng ngâm: Gió mưa lạnh lẽo chàng bên thiếp…, rồi bảo:
- Xin công tử đọc tiếp câu hai. Cho chữ nghĩa biến thành… đôi lứa.
Gia Bình quay mặt nhìn xuống đất. Ngập ngừng đáp:
- Ta không thể đọc tiếp vào câu của nàng, bởi từ nào tới giờ ta chẳng biết làm thơ. Mần răng ráp nối"
Ôn Cơ nghe vậy, liền nắm lấy tay của Gia Bình, thân thiết nói:
- Công tử người đẹp như ngọc, mà không biết làm thơ, thì có khác chi rằm tháng tám mà thiếu trà thiếu bánh. Nay công tử mưu cầu danh lợi, mà chữ nghĩa chửa thông, thì phải gắng nhiều hơn mới đúng.
Đoạn, sắp xếp lại sách vỡ, rồi từ tạ ra về. Trước lúc chia tay, còn âu yếm nói:
- Thiếp đã yêu ai thì luôn nghĩ đến người ấy. Sáng nghĩ tới. Chiều nghĩ tới. Lúc ăn cơm hay lúc ngủ cũng đều nghĩ tới người ấy. Thậm chí có cha mẹ sát bên cũng chẳng thể nào ngưng nghĩ được. Chỉ mong công tử hiểu được mối tình si, thì trái tim… non mới mừng vui bay tới.
Gia Bình. Từ nào tới giờ chưa trải chuyện yêu đương, nên nghe chỉ mấy câu tâm hồn liền bấn loạn, đến nỗi làm gì cũng thấy hình ảnh Ôn Cơ vờn quanh trong đó, khiến nợ sách đèn như sóng lặng ngoài xa, khó bề nhớ đặng. Bọn đầy tớ thấy vậy, sợ hãi thưa:
- Công tử đi xây dựng tương lai, mà vướng vào mỹ nữ, thì chỉ e công chưa thành danh chưa toại, đã… rời xa sông núi. Chẳng uổng lắm ư"
Gia Bình mơ màng đáp:
- Làm quan, làm giàu hoặc có làm cái gì đi nữa, thì rốt lại cũng dành tặng mỹ nhân. Chớ hổng có mỹ nhân thì… mất được hơn thua mần chi nữa"
Bọn đầy tớ biết Gia Bình đã lậm, nhưng nghĩ tới ông bà chủ ở phương xa, bèn bặm gan nói:
- Lão gia và phu nhân đặt hết kỳ vọng vào công tử. Nay vì một người con gái, mà công tử phụ lòng cha mẹ, đến nỗi buông bỏ chuyện học hành, thì cho dù có cưới được người ta, cũng buồn vương chất chứa.
Gia Bình khoát tay đáp:
- Muốn chơi thì chơi một cách đàng hoàng, công khai, tới bờ tới bến. Dù mục đích chưa thuận cho lòng hiếu thảo - nhưng hành động quang minh - thì thiên hạ dẫu có trách ta cũng không thể nào chê được.
Mấy tuần sau, Gia Bình ngồi ở trường thi, mà hồn bay đến khung trời kỷ niệm ở Vị Xuyên, khiến bài thi trớt quớt, nhưng nghĩ đến câu học tài thi phận, nên ráng ở lại kinh đô. Chờ ngày… tuyên án. Lúc bảng hổ trình ra, thấy sót tên mình, mới hiểu được lời dạy của tiền nhân hổng phải lúc nào cũng trúng, bèn lối cũ lần đi. Những mong sớm gặp được Ôn Cơ cho thỏa lòng nhung nhớ.
Lúc về đến nơi xưa. Bất chợt gặp Ôn Cơ ở đầu làng. Chưa kịp hỏi han, bỗng nghe Ôn Cơ buồn tênh nói:
- Công tử quy về cố quận, mà võng lọng hổng theo. Ắt rủi nhiều may ít"
Gia Bình lí nhí đáp:
- Có nhiều việc xảy đến cho mình, thế tất phải chịu. Không nên gượng gạo chống lại chuyển biến của giòng đời. Chẳng những hổng sửa đổi được chi, mà còn khiến tim gan phải lên màu nóng sốt.
Lúc ấy, Ôn Cơ mới nhìn xoáy vào mắt của Gia Bình. Chậm rãi nói:
- Buổi đầu, thiếp nghĩ công tử là con nhà ăn học, cho nên quên thẹn mà tính chữ phu thê. Không ngờ công tử chỉ có cái vỏ ngoài phong nhã. Còn bên trong thì nặng nhẹ hổng phân. Thiệt là đáng tiếc!
Rồi quay lưng lại. Vừa đi vừa nói:
- Trông mặt xét người. Thật dễ khiến cho thiên hạ cười chê: Nhìn mà hông thấy!



