Hôm nay,  

Thơ Thơ

28/10/200100:00:00(Xem: 18511)
Qúy Bà Con

Người Việt Nam là bà con mình cả
Em đừng hững hờ, đừng có kiêu sa
Hãy hòa đồng theo lời khuyên của má
Với mọi người phải cư xử nết na.

Bà con mình giờ đây còn vất vả
Nên em ơi! Xin em chớ cười thầm
Vì tình người xin em chớ lặng câm
Tội nghiệp lắm, bà con mình tội lắm.

Rồi khi nào được đi xa nghìn dặm
Em sẽ biết thêm tình nghĩa đồng bào
Chắc là em sẽ hối hận biết bao
Nếu như nhớ lại những lần bội bạc.

Đừng nhìn bà con theo chiều ngơ ngác
Đừng phũ phàng khi gặp gỡ người ta
Đừng hững hờ mà bà con tủi phận
Em nghe lời, anh yêu em thiết tha.

Đừng đánh má hồng mà sinh xa lạ
Đừng làm duyên khi gặp gỡ dân mình
Những cái đó bây giờ anh không chịu
Vì em ơi! Đất nước chưa thanh bình.

Khắp trời Việt Nam thảm khổ điêu linh
Bà con nghèo đời vẫn còn lam lũ
Bà con hàng ngày cơm ăn không đủ
Em nỡ lòng nào mà chẳng xót thương.

Phạm Tình Thơ

*
Như Giọt Lệ Đày

Ta có dăm nỗi sợ
Cùng dăm mối lo toan
Bỗng dưng mình ngưng thở
Nằm chết có bình an!"

Dăm cuộc tình thời trẻ
Như một cánh chim bay
Ơn sinh thành của Mẹ
Như một giọt lệ đầy

Dăm bài thơ đăng báo
Chữ nghĩa cũng ù lì
Nhiều khi buồn lơ láo
Chẳng biết sống làm chi!"

Ai mang câu Lục tự
Ngang qua chốn luân hồi
Trăm năm hề! Sinh tử
Xao xác những ngậm ngùi.

Tưởng tượng mình ngưng thở
Tứ Đại bỗng nhạt nhòa
Thì thực thà rũ bỏ
Cả một cõi ta bà.

Lý Thừa Nghiệp

*
Mai Này Về Lại...

Mai này về lại nhà em
Tìm cây trứng cá bên thềm nhà xưa
Tôi ngồi dưới gốc ban trưa
Để tôi còn biết tôi vừa đôi mươi
Để tôi còn thấy em cười
Cho tôi ly nước dừa tươi sau nhà
Em còn ánh mắt thiết tha
Tôi còn một chút thật thà trong tôi
Để còn thấy dáng em ngồi
Trên đôi ghế đẩu trăng soi đêm rằm
Lời kinh mẹ tụng lâm râm
Thơm mùi nhang khói hương trầm thoảng bay
Hình như thoáng chút hương lài
Ngát hương hoa bưởi đêm dài thoáng qua
Tôi ngồi hát bản tình ca
Cho quê cho bạn cho ta cuộc tình
Cho mình đời sống thư sinh
Cho sông cho núi điêu linh từng giờ
Cho mưa sa lệ mắt mờ
Cho đời biến động đôi bờ cách xa
Cho thêm hương nhớ quê nhà
Thương em vất vả miền xa nuôi chồng
Thương em mất tuổi xuân hồng
Lẽ loi một bóng bên thềm ban trưa
Mai về tìm lại áo xưa
Bỏ trên nhánh ổi đong đưa tháng ngày
Tôi còn mộng mị đêm dài
Thấy em giờ đã hình hài phôi pha
Biết ta hai đứa đã già.

Vĩnh Hòa Hiệp

*
Con Tim Vương Vấn....!

Kính tặng: Cha Giuse Vũ Đức Thông - cảm tác bài chia sẻ: "Nhịp đập con tim")

Thân tôi rảo bước khắp nơi,
Tim tôi vương vấn chuyện đời phiêu linh.
Tôi gom tất cả ân tình...


Viết nên những chuyện linh đinh lòng đời!

Tôi mơ khắp chốn, khắp nơi,
Người người, chia sẻ Tình Trời cho nhau;
Không còn những cảnh lòng đau,
Không còn những cảnh lỡ cầu qua sông!
Ai ai, cũng một tấm lòng,
Cũng một tâm ý cầu mong an bình.

Tôi nguyện trót đời hy sinh,
Gom gom, góp góp tâm tình nhân gian
Duy Linh, Hướng Thiện, Bình An,
Viết lên cảnh sống Thiên Đàng yên vui,
Không ai còn phải ngậm ngùi,
Tháng ngày, chỉ có Tin Vui An Bình!
Cùng nhau chia sẻ nhịp tim,
Giúp nhau làm sống con tim băng hà,
Ngân lên khúc hát hoan ca,
Tung hô Thiên Chúa là Cha uy quyền.

Tình ngài quá đỗi vô biên,
Tình Ngài, Tình của Mẹ hiều yêu con.
Tình tôi dâng hiến vẹn tròn,
Tình Anh, Tình Chị có còn thủy chung"
Con tim đẹp tựa Hồng Nhung,
Nâng niu... kẻo gió làm tung cánh bèo!
Ai ơi hãy nhớ noi theo,
Gie Su yên đến chết theo Thập Hình.
Hiến trao tất cả nhịp tim,
Hiến trao tất cả thân mình vì yêu!!

Joseph Duy Tâm

*
Mong Xuân Về

Mong mùa Xuân
Về trong chiếc gương
Để cô giáo tôi
Chải thêm xanh mái tóc.

Mong mùa Xuân
Về trong phấn son
Để cô giáo tôi
Trở thành diễm ảo.

Mong mùa Xuân
Về trên chiếc áo
Của cô giáo tôi
Với những nụ hoa trinh trắng nhất.

Mong mùa Xuân
Về trong lớp học
Những tiếng reo vui như tiếng chim
Và lời khuyên của cô giáo tôi
Hòa với tiếng ca
Cho mùa Xuân bất tử.

Anh Hạ - Melbourne

*
Họa bài thơ Mộng Trung Ngâm

Của nữ sĩ Đan Phụng đăng trên báo Sàigòn Times ngày 3.8.01

Nắng quái lưng đồi nhạt ánh dương
Quê xưa chiều lắng phủ màn sương
Cánh dơi chở nặng nhiều mây án
Thuyền nguyệt xuôi dòng mấy mái buông
Gợi nhớ mối sầu nơi bến đổ
Còn vương liễu rủ chốn sông Tương
Vẳng nghe gió gọi phi lao vẫy
Thoang thoảng hương mùa phảng phất hương.

N.KH SG kính họa

*
Họa vận bài Mộng Trung Ngâm

Trao đến chị Đan Phụng với tất cả lòng kính mến

Bóng đêm che khuất hẳn vầng dương
Lấp lánh trăng ngà rọi cánh sương
Mặt nước bâng khuâng mầu tưởng vọng
Chuông chùa thong thả tiếng vàng buông
Gởi theo bóng nguyệt niềm thương nhớ
Để sưởi lòng ai giấc mộng Tương
Chợt vẳng tiếng gà eo óc gọi
Mơ tàn còn lại chút dư hương.

Thu Vân - USA

*
Lục Bát Đời Mình

Tặng nữ sĩ Đan Phụng

Bài thơ lục bát của mình
Tuổi đời ta lại... âm thầm nhớ lâu.
Tháng ngày vui với nàng thơ,
Lá vàng đón đợi, thu về lá lay.
Thơ mình ghi nhớ cuộc đời.
Nhớ hè hoa phượng, nhặt cài đầu ai.
Thời gian bạc sói cả rồi,
Bài thơ lục bát ta làm tặng ta.
Thơ ta lục bát cạn khô
Tuổi già bao bận, thương mình cô đơn
Thơ ta sầu nhớ bạn đời
Đoạn đời sâu lắng hận thời năm nao.

Thanh Tương

Từ nhu cầu được sử dụng thực phẩm sạch của người tiêu dùng, tại Sài Gòn chợ phiên nông sản an toàn đã ra mắt lần đẩu tiên vào tháng 8/2016, đến nay đã trở thành một kênh mua sắm quen thuộc, điểm hẹn đông vui cuối tuần của người dân thành phố, theo báo Phụ Nữ Việt Nam (http://phunuvietnam.vn).
Theo ghi nhận tại một hội thảo phòng chống hàng gian hàng giả gần đây, có đến 75% thị phần mỹ phẩm bán trên thị trường ở Việt Nam là hàng giả và hàng nhập lậu. Còn theo khảo sát của cơ quan chức năng, 100% nước hoa và sáp vuốt tóc tự nhận là hàng Pháp, Mỹ, Nhật, Hàn Quốc… được bán đổ đống ngoài chợ đều là hàng giả, theo Diễn Đàn Doanh Nghiệp (Enternews.vn),
Kiếm sống là chuyện gian nan... đặc biệt là cực kỳ gian nan trong thời Internet này. Báo Việt Nam Mới ghi nhận: Mới đây Hiệp hội taxi 3 miền cho rằng Grab đang khiến cho việc kinh doanh của các hãng taxi truyền thống lâm vào tình cảnh khó khăn nhất trong lịch sử, Grab có nhiều thuận lợi hơn trong hoạt động kinh doanh vận tải.
Thôi chị đừng nói chuyện súng đạn ở trường nữa, nghe vừa sợ hãi vừa nhức đầu! Thiệt tình có lúc em sợ quá, không muốn đến trường nữa. Cái thời này là thời gì vậy chị, sao súng nổ trong trường nhiều quá! Nhưng bây giờ đang mùa hè, không phải đến trường, em rất thoải mái và chỉ muốn nói chuyện về mùa Hè!
Khi con lớn lên con sẽ là cô giáo dạy vẽ, vì con rất thích vẽ nhiều nhất. Con thích vẽ từ khi con ba tuổi, bây giờ con đã tám tuổi, con cũng còn thích vẽ nữa. Những con thú con thích là con chó, con ngựa và con bướm.
Hôm nay, Tường Chinh muốn trình bày với quý vị phụ huynh, quý em, quý thầy cô một bệnh khác mà trẻ em thường bị mắc phải, đó là bệnh trầm cảm. Bệnh này khó nhận biết ở trẻ nhưng nguy hiểm hơn bệnh tự kỷ hay bệnh rối loạn tăng động mà Tường Chinh đã trình bày trong những lần trước.
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em trai, người anh siêng năng, giỏi giang, việc gì cũng làm được, chỉ là bị nhát gan, nghe chuyện ma quỷ thì sợ đến rùng mình, nổi gai ốc. Người em ngu ngốc, khờ khạo, chẳng biết sợ là gì. Thấy anh nhát gan, nghe chuyện ma quỷ sợ phát rùng mình, thì cậu em muốn đi học nghề rùng mình.
Mùa hè, 16 tháng 9, ngày quân lực VNCH. Mời đọc bài viết đặc biệt của tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Ông sinh năm 1939. Trước 1975, là sĩ quan QLVNCH. Bị băt tù binh ngày 16/04/1975 tại mặt trận Phan-rang. Ra tù 1984. Vượt biên 1986. Bị bắt giam ở nông trường dừa 30/04, tỉnh Trà-vinh. Năm 1987 trốn trại về Saigon. 1989 tái vượt biên đến Malaysia tháng 07/1989. Tháng 05/1993 định cư tại Houston, Texas. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.