Hôm nay,  

Thơ Thẩn Mà Chơi

28/10/200100:00:00(Xem: 5423)
Tỵ Nạn Gì Đâu Cái Lũ Này

Bài này Cô Gia viết về lũ tay sai của Việt Cộng chuyên lo quậy phá cộng đồng Người Việt Tự Do.

Tỵ nạn gì đâu cái lũ này,
Chúng theo Việt Cộng làm tay sai.
Thằng thì ngoác miệng mà la lối,
Đứa lại chường đầu để múa may.
Thấy chúng, bà con đều biết cả,
Nhìn y, cô bác đã rành ngay.
Cả phồn cả lũ chuyên gây rối,
Tỵ nạn gì đâu cái lũ này!

Cô Gia

*
Ngông

Việt Nam đi dễ khó về
Đừng đem hiếu nghĩa trò hề bình phong
Coi mặt mà bắt hình dong
Ông người tỵ nạn hay thằng dở hơi
Giờ đây ông tính lấy lời
Ngày xưa nhục kế tiếng đời còn vang
Bây giờ gở gở, gàn gàn
Bây giờ đi tắt về ngang đỏ lòm
Mẹ ông nằm ở trong hòm
Đêm ngày mở mắt luôn dòm chừng ông
Con mình hắn tính chơi ngông
Xấu lây giòng họ, gia phong xóm làng
Cũng vì tính hắn lừng khừng...

Tư Râu

*
Tay Này Ma Lanh Lắm

Phó Thường Dân Tui kính họa bài "Viết về 'Mấy tờ giấy nháp'" của Cô Gia đại gia trong mục "Thơ thẩn mà chơi" trên SGT số 233. Theo lời dẫn của Cô Gia thì nhân đọc câu của Hữu Nguyên: "...trong cuộc bầu cử CĐNVTD vừa qua, ông Vi Mạnh đã lấy một phiếu bầu cử tại trung tâm Bankstown. Khi bị nhân viên bầu cử phát hiện, ông Vi Mạnh cho biết, ông lấy tờ phiếu đó để làm giấy nháp"(SGT 232)
Có phải y cần "giấy nháp" đâu,
Việc này y dự tính từ lâu.
Là thừa cơ hội thì... chôm đại,
Lại sẵn mục tiêu cứ... phá nhầu.
Ắt có người sai y quấy rối,
Ra còn đứa xúi hắn xuy cầu(*),
Tay này vốn dĩ ma lanh lắm...
Cả cộng đồng đều biết chớ sao.

Phó Thường Dân

(*) Xuy mao cầu tỳ: thổi lông tìm vết

*
Mất Nết

Kẻ hèn kính họa bài "Chửi thằng phá cộng đồng ta" trong mục "Thơ Cù Nèo" trên Sàigòn Times số 233 ngày 19/10/01 do bác Nam Man viết về kẻ đã già mà hay phá đám, gây thối cộng đồng ta.

Xế chiều bóng ngả, tuổi cao già!
Chẳng sợ chê cười bẽ mặt a!
Phá đám, quậy hôi nhiều "xấu..." hỉ
Lung lay, gây thối lắm "tồi..." đa
Đừng nên oán trách nào khi phạng
Chớ có la làng chẳng lúc tha.
Tự hỏi mình sao luôn bị chửi...
Nguyên do mất nết "chơi" kia mà.

Việt Lão - Vic

*
Tay Cướp Miệng La

Bài viết của ký giả Hữu Nguyên: "Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu và công lao của một vị tướng" trên SGT số 231 có đoạn: "Ngay cả khi TT Nguyễn Văn Thiệu nằm xuống, Phan Thúy Thanh, phát ngôn viên ngoại giao CS Hà Nội leo lẻo tuyên bố "nghĩa tử là nghĩa tận", thì trên báo Thanh Niên, Nhân Dân... vẫn công nhiên lôi chuyện 16 tấn vàng để bôi nhọ TT Thiệu..."

Đến khi ông vĩnh biệt trần gian,


Hà Nội chưa đành cho chữ an.
Báo chí còn nhiều lời giá họa,
Truyền thông vẫn một mực vu oan.
Mặc dù biết rõ ai ôm bạc,
Cho dẫu tìm ra kẻ lấy vàng.
Vì hận họ xài "chiêu thức" ruột,
Tay thì cướp giựt, miệng la làng.

Trường Xuân Lão

*
Dở Tồi

Xin kính họa bài "Bọn tồi gửi thư nặc danh" trong mục "Thơ Cù Nèo" trên SGT số 233 ngày 19/10/01 do bác Nam Man viết về kẻ gửi thư rơi, thư rớt, thư nặc danh chĩa mũi vào SGT.

Xưa nay mấy kẻ gửi thư rơi,
Giấu mặt nhưng ai cũng biết rồi.
Sợ lộ chủ mưu làm việc dở...
Lo phô đề xướng mần điều tồi...
Cho nên chẳng dám xưng ra tiếng,
Bởi thế đâu còn thở nổi hơi.
Vì biết "dở tồi" đâu có đẹp,
Nên luôn thư gửi nặc danh chơi.

Thế Nhơn - Victoria

*
Miệng Lưỡi Tông Tông

Cựu TT Bill Clinton đã bị tối cao pháp viện Hoa Kỳ và tòa án tại tiểu bang Arkansas cấm hành nghề luật sư tại hai nơi này vì ông thú nhận ông đã không thành thật trong cuộc điều tra vụ Monica Lewinski. Ông đã thẳng thừng tuyên bố không bao giờ nghĩ đến việc hành nghề luật sư trong tương lai. Trong tháng rồi, ông đã đến Úc châu xuất hiện trước 1000 cử tọa và bài nói chuyện của ông đã được trả đến $250,000 Úc kim.

Một người kiếm bạc dễ như ông,
Cấm đoán đâu làm cho bận lòng.
Nổi tiếng khi là ngài thống đốc,
Vang danh lúc giữ chức tông tông.
Khua môi một phát đông ngàn khách,
Múa mỏ vài phen có triệu đồng.
Bởi miệng lưỡi ông ai chẳng biết,
Đã từng biến có trở thành không.

Trừơng Xuân Lão

*
Mừng Bác Trần Đức Nhuận

Đứa Nam Man viết bài này để kính tặng bác Trần Đức Nhuận

Họ đã hăm ông đúng 7 ngày,
Nhưng giờ đã quá... mấy "tuần chay".
Ờ thì, lúc đó, em lo thiệt,
Đấy nhé, hồi kia, tớ sợ thay.
Nay biết đời ông chưa quá rủi,
Lại mừng số bác vẫn còn may.
Nhìn ông cầm "khúc ruột dư"... khóc,
Chắc họ đương nhiên sượng mặt mày.

Nam Man

Tâm tình thơ thẩn: Tuần qua, vì sơ sót nên bài "Ông cười - tôi khóc" của T.Đức Nhuận đại gia bị thiếu câu thứ 6 (SGT 233). Xin thành thật cáo lỗi cùng quý độc giả và đại gia T.Đức Nhuận, và sau đây xin đăng lại bài thơ:

*
Ông Cười - Tôi Khóc

Đọc "thơ Cù Nèo" thấy ngài Nam Man cười, tôi không nhịn được khóc nên có mấy lời này đáp lại:

Khóc gì khóc mãi khóc cù cưa,
Khóc ướt tèm lem... khúc ruột thừa.
Khóc phường "tỵ nạn" Cộng nô đón,
Khóc lũ "nằm vùng" quỷ đỏ đưa.
Khóc bầy "con rối" nay đà đã...
Khóc bọn "bắt tay" cũng còn chưa...
Khóc bạn, khóc thù, khóc tất cả,
Khóc hơn Lưu Bị, khóc như mưa.

T. Đức Nhuận

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo một báo cáo được Trung Tâm Phòng Chống Dịch Bệnh công bố hôm 8 tháng 10, sự nhiễm trùng do 3 căn bệnh lây lan qua tình dục đã tăng trong 5 năm liên tiếp tại Hoa Kỳ.
Tình trạng béo phì ở trẻ em trên toàn thế giới được dự đoán là sẽ tăng trong 10 năm tới.
Bạn có bao giờ nghĩ rằng bác sĩ của mình chẩn đoán bệnh nhầm? Đây là một sự thật trên mức… “có thể”! Một nghiên cứu cho thấy trên 20% bệnh nhân bị chẩn đoán bệnh nhầm
Thống đốc California Gavin Newsom vửa ký ban hành một đọa luật vào ngày 8 tháng 10, cho phép người dân co thể mua thuốc phòng ngừa HIV mà không cần toa bác sĩ.
Trẻ em thường được khuyên mãi điệp khúc: ăn rau cho chóng lớn khỏe mạnh. Và theo một nhóm các nhà nghiên cứu Úc, ăn uống lành mạnh cũng giúp cho chúng ta vui vẻ hơn.
ĐGM Hoàng Đức Oanh mong muốn được gặp và chia sẻ với Cộng đồng NVQG tị nạn cộng sản tại Nam California về những thăn trầm ưu tư qua cuộc đời khổ nạn của ngài cũng như các vấn nạn của quốc gia
Tu tướng tức là dựa vào hình tướng bên ngoài: -Tụng kinh hấp dẫn… -Thuyết giảng cho hay …vẫn chỉ là hình tướng... Phát hành cả trăm băng đĩa, viết cả chục cuốn sách…...lấy cho được văn bằng Tiến Sĩ Phật Học…... “Thiền trà, thư pháp” cũng vẫn chỉ là hình tướng, nó chẳng biểu lộ sự chứng đắc của Thiền sư. -Làm thơ rồi nhờ nhạc sĩ phổ nhạc, ca sĩ nổi tiếng hát…chính là “bệnh”
OSLO - Nhân vật nhận giải Nobel Hòa Bình 2019 (là giải thứ 100) là Thủ Tướng Abiy Admed của Ethiopia, theo tin từ thủ đô Na Uy ngày 11 tháng 10.
Siêu thị nầy có lần mình quen Chiều cuối Đông phố mới lên đèn Hàng cây đỏ lá chờ cơn gió Hứa một đêm dài chắc lặng yên Em đẫy xe qua hàng trái cây Nầy em …xoài bưởi mãng cầu đây Quê hương một góc trời thu hẹp Gió Lái Thiêu về hoa mận bay
Một sao sáng trên bầu trời thi ca Việt Nam vừa vụt tắt. Nhà thơ Du Tử Lê đã qua đời tối thứ Hai 7/10/2019 tại Quận Cam, California.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.