Hôm nay,  

Thơ Thẩn Mà Chơi

28/10/200100:00:00(Xem: 5354)
Tỵ Nạn Gì Đâu Cái Lũ Này

Bài này Cô Gia viết về lũ tay sai của Việt Cộng chuyên lo quậy phá cộng đồng Người Việt Tự Do.

Tỵ nạn gì đâu cái lũ này,
Chúng theo Việt Cộng làm tay sai.
Thằng thì ngoác miệng mà la lối,
Đứa lại chường đầu để múa may.
Thấy chúng, bà con đều biết cả,
Nhìn y, cô bác đã rành ngay.
Cả phồn cả lũ chuyên gây rối,
Tỵ nạn gì đâu cái lũ này!

Cô Gia

*
Ngông

Việt Nam đi dễ khó về
Đừng đem hiếu nghĩa trò hề bình phong
Coi mặt mà bắt hình dong
Ông người tỵ nạn hay thằng dở hơi
Giờ đây ông tính lấy lời
Ngày xưa nhục kế tiếng đời còn vang
Bây giờ gở gở, gàn gàn
Bây giờ đi tắt về ngang đỏ lòm
Mẹ ông nằm ở trong hòm
Đêm ngày mở mắt luôn dòm chừng ông
Con mình hắn tính chơi ngông
Xấu lây giòng họ, gia phong xóm làng
Cũng vì tính hắn lừng khừng...

Tư Râu

*
Tay Này Ma Lanh Lắm

Phó Thường Dân Tui kính họa bài "Viết về 'Mấy tờ giấy nháp'" của Cô Gia đại gia trong mục "Thơ thẩn mà chơi" trên SGT số 233. Theo lời dẫn của Cô Gia thì nhân đọc câu của Hữu Nguyên: "...trong cuộc bầu cử CĐNVTD vừa qua, ông Vi Mạnh đã lấy một phiếu bầu cử tại trung tâm Bankstown. Khi bị nhân viên bầu cử phát hiện, ông Vi Mạnh cho biết, ông lấy tờ phiếu đó để làm giấy nháp"(SGT 232)
Có phải y cần "giấy nháp" đâu,
Việc này y dự tính từ lâu.
Là thừa cơ hội thì... chôm đại,
Lại sẵn mục tiêu cứ... phá nhầu.
Ắt có người sai y quấy rối,
Ra còn đứa xúi hắn xuy cầu(*),
Tay này vốn dĩ ma lanh lắm...
Cả cộng đồng đều biết chớ sao.

Phó Thường Dân

(*) Xuy mao cầu tỳ: thổi lông tìm vết

*
Mất Nết

Kẻ hèn kính họa bài "Chửi thằng phá cộng đồng ta" trong mục "Thơ Cù Nèo" trên Sàigòn Times số 233 ngày 19/10/01 do bác Nam Man viết về kẻ đã già mà hay phá đám, gây thối cộng đồng ta.

Xế chiều bóng ngả, tuổi cao già!
Chẳng sợ chê cười bẽ mặt a!
Phá đám, quậy hôi nhiều "xấu..." hỉ
Lung lay, gây thối lắm "tồi..." đa
Đừng nên oán trách nào khi phạng
Chớ có la làng chẳng lúc tha.
Tự hỏi mình sao luôn bị chửi...
Nguyên do mất nết "chơi" kia mà.

Việt Lão - Vic

*
Tay Cướp Miệng La

Bài viết của ký giả Hữu Nguyên: "Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu và công lao của một vị tướng" trên SGT số 231 có đoạn: "Ngay cả khi TT Nguyễn Văn Thiệu nằm xuống, Phan Thúy Thanh, phát ngôn viên ngoại giao CS Hà Nội leo lẻo tuyên bố "nghĩa tử là nghĩa tận", thì trên báo Thanh Niên, Nhân Dân... vẫn công nhiên lôi chuyện 16 tấn vàng để bôi nhọ TT Thiệu..."

Đến khi ông vĩnh biệt trần gian,


Hà Nội chưa đành cho chữ an.
Báo chí còn nhiều lời giá họa,
Truyền thông vẫn một mực vu oan.
Mặc dù biết rõ ai ôm bạc,
Cho dẫu tìm ra kẻ lấy vàng.
Vì hận họ xài "chiêu thức" ruột,
Tay thì cướp giựt, miệng la làng.

Trường Xuân Lão

*
Dở Tồi

Xin kính họa bài "Bọn tồi gửi thư nặc danh" trong mục "Thơ Cù Nèo" trên SGT số 233 ngày 19/10/01 do bác Nam Man viết về kẻ gửi thư rơi, thư rớt, thư nặc danh chĩa mũi vào SGT.

Xưa nay mấy kẻ gửi thư rơi,
Giấu mặt nhưng ai cũng biết rồi.
Sợ lộ chủ mưu làm việc dở...
Lo phô đề xướng mần điều tồi...
Cho nên chẳng dám xưng ra tiếng,
Bởi thế đâu còn thở nổi hơi.
Vì biết "dở tồi" đâu có đẹp,
Nên luôn thư gửi nặc danh chơi.

Thế Nhơn - Victoria

*
Miệng Lưỡi Tông Tông

Cựu TT Bill Clinton đã bị tối cao pháp viện Hoa Kỳ và tòa án tại tiểu bang Arkansas cấm hành nghề luật sư tại hai nơi này vì ông thú nhận ông đã không thành thật trong cuộc điều tra vụ Monica Lewinski. Ông đã thẳng thừng tuyên bố không bao giờ nghĩ đến việc hành nghề luật sư trong tương lai. Trong tháng rồi, ông đã đến Úc châu xuất hiện trước 1000 cử tọa và bài nói chuyện của ông đã được trả đến $250,000 Úc kim.

Một người kiếm bạc dễ như ông,
Cấm đoán đâu làm cho bận lòng.
Nổi tiếng khi là ngài thống đốc,
Vang danh lúc giữ chức tông tông.
Khua môi một phát đông ngàn khách,
Múa mỏ vài phen có triệu đồng.
Bởi miệng lưỡi ông ai chẳng biết,
Đã từng biến có trở thành không.

Trừơng Xuân Lão

*
Mừng Bác Trần Đức Nhuận

Đứa Nam Man viết bài này để kính tặng bác Trần Đức Nhuận

Họ đã hăm ông đúng 7 ngày,
Nhưng giờ đã quá... mấy "tuần chay".
Ờ thì, lúc đó, em lo thiệt,
Đấy nhé, hồi kia, tớ sợ thay.
Nay biết đời ông chưa quá rủi,
Lại mừng số bác vẫn còn may.
Nhìn ông cầm "khúc ruột dư"... khóc,
Chắc họ đương nhiên sượng mặt mày.

Nam Man

Tâm tình thơ thẩn: Tuần qua, vì sơ sót nên bài "Ông cười - tôi khóc" của T.Đức Nhuận đại gia bị thiếu câu thứ 6 (SGT 233). Xin thành thật cáo lỗi cùng quý độc giả và đại gia T.Đức Nhuận, và sau đây xin đăng lại bài thơ:

*
Ông Cười - Tôi Khóc

Đọc "thơ Cù Nèo" thấy ngài Nam Man cười, tôi không nhịn được khóc nên có mấy lời này đáp lại:

Khóc gì khóc mãi khóc cù cưa,
Khóc ướt tèm lem... khúc ruột thừa.
Khóc phường "tỵ nạn" Cộng nô đón,
Khóc lũ "nằm vùng" quỷ đỏ đưa.
Khóc bầy "con rối" nay đà đã...
Khóc bọn "bắt tay" cũng còn chưa...
Khóc bạn, khóc thù, khóc tất cả,
Khóc hơn Lưu Bị, khóc như mưa.

T. Đức Nhuận

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG:
Thế là chớm thu, lá lác đác vàng. Thời gian đi rồi đến nhưng thật có đến đi chăng? Năm xưa thi sĩ Bùi Giáng từng bảo:” Đếm là diệu tưởng đo là nghi tâm” kia mà! Làm gì có đến đi, đến đi là vọng tâm sanh ra.
Adem yoq – người Uyghur - nói: “Tất cả người chúng tôi bị đưa đi.”
Năm 1979, hai Phật tử Hồng Kông cúng dường đất và tịnh tài để xây một ngôi chùa Phật giáo Trung Quốc ở Bắc Mỹ. Năm 1981 Hòa thượng Cheng và năm vị hộ pháp thành lập hội Phật giáo quốc tế.
Bình thường có thể ai cũng hiểu sinh lão bệnh tử là điều không thể tránh, nhưng khi nó đến bất ngờ thì ai cũng sợ, giống như trường hợp 2 người tại Hà Nội đã chết do “vi khuẩn lạ” làm viêm cơ tim khiến cho nhiều người dân lo lắng.
Các báo quốc tế mấy ngày qua đăng tin 39 người vượt biên lậu bị chết ngạt và cóng trong thùng xe tải tại nước Anh gây xôn xao khắp nơi. Đặc biệt các tin nhắn của cô gái Phạm Thị Trà My gởi cho ba mẹ sống ở Hà Tĩnh càng gây xúc động nhiều người Việt Nam.
Khi còn ở nhà với mẹ, tôi hay bị bà cụ mắng: “Mày có cái tật cứ vung tay quá trán con ạ.” Lúc ra ở riêng, vợ mắng tiếp: “Sao anh cứ có đồng nào là xào liền đồng đó vậy!”
Việt Nam Cộng Hòa thành lập ngày 26/10/1955, đang lúc chiến tranh nên quốc sách bảo vệ tự do được ưu tiên, nhưng không phải vì thế mà quên lãng mục đích xây dựng một xã hội dựa trên triết lý nhân bản, khai phóng và dân tộc.
Thực vậy trong thời gian qua dư luận thế giới đã thấy rõ ràng cả 2 chính đảng Cộng Hoà và Dân Chủ của Mỹ đều có chung quan điểm ủng hộ Phong trào Dân chủ Hồng Kông (Phong trào DCHK).
Ngày 23-10-2019 vừa qua, cảnh sát Anh đã chận bắt một xe tải tại vùng Essex, trong đó phát hiện 39 thi thể nạn nhân bị chết cóng trong thùng xe, vì nhiệt độ xe đông lạnh xuống đến âm 25 độ C (tức âm 13 độ F), gồm 31 đàn ông và 8 phụ nữ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.