Hôm nay,  

Thơ Bé

13/11/200600:00:00(Xem: 13590)

THƠ BÉ

Các bạn thân mến,

Ngân Hà biết bạn Nguyễn Hoàng Uyên có nhiều năng khiếu khác nhau, viết văn tiếng Việt rất hay, Uyên còn làm thơ tiếng Việt cũng hay nữa, rồi còn theo học các lớp đàn và nhạc dân tộc. Bài thơ này Nguyễn Hoàng Uyên làm để tặng cô giáo lớp đàn tranh… Các bạn thấy Uyên chụp hình lúc đang đánh đàn, dễ thương quá!

 

TÂM HỒN EM

Thương tặng cô giáo lớp đàn tranh của em.

Có một vùng cỏ non,

Mỗi sáng chim véo von

Gọi mặt trời thức dậy

Sau một giấc mộng tròn…

Có một vùng cỏ ngoan,

Trong biển nắng chiều vàng,

Sóng dập dồn uốn lượn,

Khi gió về thênh thang…

Có một vùng cỏ xanh,

Bát ngát khí trong lành,

Từng hạt sương lóng lánh

Chứa ngập ánh trăng thanh…

Cô ơi vùng cỏ ấy,

Chính là tâm hồn em,

Cô tình cờ đến viếng,

Bằng những bước thật êm…

Như cung đàn quyến luyến,

Cô ươm một nụ hoa,

Bằng những lời âu yếm

Bằng dịu dàng thiết tha…

Đóa hoa cô để lại,

Sẽ mãi mãi ngát hương

Trong tâm hồn thơ dại

Trong vùng cỏ yêu thương…

Phải nhiều tháng sau, tôi mới biết cô nàng bị bệnh ung thư. Gần như là không ý thức, tôi từng nhìn những dãy chai thuốc đủ nhãn hiệu, thuốc viên, thuốc nước, thuốc bột trong ngăn tủ phòng nàng và hoàn toàn không thắc mắc hay có ý niệm gì về sự có mặt của chúng. Cũng thường thôi, có nhiều người vẫn thích
Hắn đẩy cửa, bước ra đường. Tiếng nhạc đuổi theo sau lưng, nhỏ dần và im hẳn. Biển Long Beach trước mặt, trải dài, đen thẳm trong bóng đêm, gợn lên những đợt sóng trắng ven bờ, rì rào, chầm chậm, kiên nhẫn. Hắn ngồi lên kè đá, nhìn ra xa. Những điểm sáng trên biển như các vùng sao tụ hội. Tàu bè có vẻ hơi nhiều
Tôi ngủ quên lúc nào không hay, khi tỉnh dậy trời chưa sáng hẳn. Tôi ra đón chuyến xe lam sớm để lên quân trường. Tôi bị phạt chạy suốt buổi sáng hôm đó, cũng may không có hình phạt dã chiến cho sinh viên. Mồ hôi nhễ nhại, tay ôm súng, chân chạy không thôi nhưng lòng tràn ngập niềm vui. Hình ảnh Mai vẫn hiện
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.