Hôm nay,  

Mõ Sàigòn: Ăn Mặn Khát Nước

03/09/200200:00:00(Xem: 4470)
Liễu Sinh người huyện Thanh Liêm, tỉnh Hà Giang, có vợ là Hàn thị, cùng quê quán nên ra chiều tương đắc. Ngày nọ, Liễu Sinh gọi Hàn thị đến, mà bảo rằng:
- Vợ chồng mình chung sống đã mấy năm, mà đường con cái chẳng thấy gì hết cả. Tui chỉ sợ mỗi ngày thêm mỗi lớn, rồi con mọn sau này tui biết liệu làm sao" Khi đã tắt hơi mà con còn thơ dại, thì nỗi đau đó mần răng mà bay mất" Lúc ở tuyền đài còn vui thú được chăng" Hay lại đeo mang cái tâm hồn bất định. Chừng lúc ấy làm sao mà siêu thoát. Mà đón tìm vầng sáng của Chân như. Mà… bái bai cái đeo tràn của Nghiệp"
Hàn thị nghe thế, liền đổi ngay sắc mặt, rồi nói với chồng rằng:
- Phu xướng phụ tùy. Lời giáo huấn đó ngàn năm em vẫn nhớ. Hà cớ gì chàng lại đón nọ đón kia, để chốn tâm can thiếp dâng điều lo sợ, rồi ảnh hưởng đến thai nhi còn đang trứng nước, thì ở mai này thiếp biết dạy làm sao, khi đứa con thơ cứ luôn hồi luôn hộp…
Nói rồi, buồn dâng mắt biếc, khiến Sinh đứng gần cũng ruột dạ nao nao, bèn khoác tay qua mà nhỏ to niềm tâm sự:
- Tui nghe nói Vía Bà ở phủ Khai Phong thường luôn linh ứng, nên mong có ngày đến đó dạo chơi, đặng xin tí con thơ nối giòng nối tộc. Chớ cứ nơi đây mà chờ mong tin tốt, thì e có ngày trớt quớt hết trọi trơn, rồi lúc ấy làm sao mà hối kịp…
Rồi làm như tấm lòng thành đã chạm đến người trên trước. Chưa được năm tròn đã có đặng hoàng nam - ào một phát sinh đôi mới hởi lòng hởi dạ - nên trong lúc người say say như thế, mới nhoẻn nụ cười mà nghĩ tựa như ri:
- Một mặt con bằng mười mặt của. Ta tuy chưa giàu, nhưng đã có con, thì cũng cứ coi như đã… nứt vách rồi vậy. Thôi thì đứa lớn ta đặt là Liễu Bạc, đứa nhỏ Liễu Vàng cho thật chắc ăn, thì mới mong cõi thế ni có ngày phất lên đặng!
Và thời gian như nước ròng nước lớn. Thắm thoát bao ngày đã đến tuổi thành nhân, nên Sinh gọi hai con vào ngay bên cạnh. Trao ít lương khô cùng hai ba chai nước, rồi nhắn nhủ đôi lời nghe thấu ruột thấu gan:
- Tre già măng mọc. Lẽ tự nhiên ngàn xưa vẫn thế. Chớ măng nào lại chạy khơi khơi, mà chẳng biết chi đến ngày tre sắp lặn. Nay mẹ của con đã đầu hai thứ tóc. Còn phận cha hiền lại mõi gối chồn chân, thì không thể giữ con yêu mà lo hoài mãi được. Thôi thì chuyện chia ly rồi ra cũng có. Hai con lên đàng tự lập lấy thân, thì mới đáng coi là người hữu dụng. Chớ cứ rong chơi rồi cười hoài như thế, thì đến bao giờ mới thành quân tử được đây"
Và thế là hai đứa con dòng họ Liễu tạ từ cha mẹ ra đi. Liễu Bạc, nhờ Trời ban cho tư chất thông minh lanh lẹ, nên khi đến quê người, đã mau chóng lao vào đường thương vụ. Trước là tích lũy kinh nghiệm khi làm thuê. Sau gom vốn ra cho mình thương hiệu, rồi không biết có phải đất tổ ông bà mau kết dính, mà thoáng ít năm tròn đã xứng mặt hùng anh. Xứng cho đám tha nhân giật mình ngưỡng mộ. Mà nói hổng phải chứ thiên hạ thường hay nói tới: Họa Phước khôn lường như nắng chợt trời mưa. Như trái trên tay còn rơi ào xuống bụi. Còn Liễu Bạc thiệt là hết biết, bởi ly loạn dâng tràn mà dzớt được người thương, khiến hỷ sự nơi xa mà quê nhà không biết đặng - làm cô dâu mới ánh mừng lên mắt biếc - bởi khỏi lo rầu cái chuyện của nàng dâu. Của sớm của hôm của ly trà pha đậm, nên chữ phu thê cứ dzầy mà phang tới. Như lửa thêm dầu như nắng dọi ngoài xa. Như bướm như hoa như tơ trời đan dệt…
Còn Liễu Vàng thì thiệt là trời ơi đất ới, khi khác anh mình như nắng hạn, mùa Đông. Như đứa đi xe đứa an lòng cuốc bộ, nên chọn cày thuê làm phương cách sống. Giữa chốn quê người không có một người thân. Không có ai quen để kết bè kết bạn. Thời may gặp được người con gái. Biết sống quên mình để nghĩ đến người thương, nên nhoáng tay ra dzớt ngay liền cái rẹt. Trước là có kẻ cận kề hôm sớm tối. Sau nữa bớt u buồn khi ly loạn tùm lum, mà chẳng được tin chi của quê nhà hết cả.
Rồi một hôm lửa chiến tranh đã không còn thiêu đốt. Tất cả người người đều thở nhẹ mừng vui, thì Liễu Bạc biết tin em ngay trên… trời trên mạng - liền… i-meo cho em để hẹn mùa Xuân sắp tới - sẽ đưa vợ đi dzìa thăm quê củ làng xưa. Thăm tổ thăm tiên thăm dòng thăm tộc. Liễu Vàng nghe thế mới mừng thôi hết biết, liền gọi vợ vào để san sẻ mừng vui. San cái âu lo bao ngày mang muốn nặng:
- Lúc nàng về với ta. Ta nghèo không đủ tự lập. Bây giờ đến hồi sung túc, mà không biết cha mẹ chồng là ai, thì tự hậu trước sau ta nghe như có gì không phải! Nay anh của ta đã hẹn ngày Xuân tới. Sẽ đưa vợ hiền thăm lại mái nhà xưa, thì ta không thể trú nơi đây mà rung đùi mãi được. Vậy nàng hãy thu xếp trong ngoài đâu vô đó. Đợi gió sang mùa ta sẽ bước liền ngay. Chớ không thể cứ… ngây thơ chần chờ thêm nữa đặng…
Vợ của Liễu Vàng là Nghiêm thị, mới nhìn chồng một phát, rồi nhỏ nhẹ nói rằng:
- Thiếp đã lấy chàng, thì niềm vui của chàng là niềm vui của thiếp. Nỗi lo của chàng thiếp chẳng… biết gì đâu. Hà cớ chi lại đón trước đón sau cho mẻ sứt tình phu phụ. Thôi thì bấc đến đâu dầu đeo theo đến đấy, đặng ước của chàng sớm hiện thực thành luôn. Chớ hông thể cứ dây dưa rồi không quyết liền ngay được. Mà giả như thiếp có bệnh hoạn thế nào đi chăng nữa, cũng chắc một lòng hết hợp thì… tan. Chứ chẳng dở dở ương ương cho chàng thêm vướng bận!

Rồi chim Én cứ gọi nhau về tới tới. Báo hiệu đổi mùa cho thiên hạ mừng vui, khiến Liễu Bạc bắn tin về quê nhà mong đợi, là: Chiều ba mươi Tết sẽ đoàn viên bên ấy. Cho thỏa tấm lòng mong đợi với chờ trông. Cho thỏa khát khao của bao ngày cách biệt. Liễu Sinh nghe thế mới mừng vui hết biết, liền gọi vợ vào mà dạy bảo điều hay, đặng lũ con xa khỏi ra ngoài cái… trận:
- Tết này. Hai thằng Bạc Vàng sẽ đem vợ về đây, thì bà phải nghe tui mới mong nhiều cái lợi. Chớ đừng có hốp tốp mà mất mùa… thu vén, thì đạo vợ chồng khó trọn chữ tào khang. Khó đến trăm năm như ngày xưa ước hẹn…
Hàn thị ngẩn mặt ra một chút, rồi vội hỏi chồng rằng:
- Năm hết tết đến. Con nó về thăm vợ chồng mình, thì đúng là chuyện mừng vui. Sao lang quân nói đến những điều hơi lạ - khiến thiếp dẫu đã gần… đất hơn trước - cũng chẳng thể nào hiểu thấu được đâu. Cái ý cao xa như trời như vực…
Liễu Sinh nghe thế, mới bực bội mà nói rằng:
- Tiền bạc có thể biến những lời dối trá thành sự thật. Ta sẽ tìm ra cách giải quyết tình thế này - mà không bao giờ để cho chúng nó biết - cái gì đã thực sự xảy ra.
Hàn thị hổng biết nói làm sao, khi chẳng hiểu mô tê gì hết cả, nên ngập ngừng trong lòng trong ý, rồi thốt đôi lời như sống tận trong mơ:
- Từ nào tới giờ. Thiếp vẫn cho mình là kẻ khôn ngoan. Là hiểu thông mọi vấn đề vấn nạn. Nhưng hôm nay thiếp buồn thôi hết biết, bởi hổng hiểu chàng muốn đặng cái gì đây" Muốn cái chi chi mà đoán hoài không được"
Liễu Sinh liền nén ngay cơn giận, mà tự nhủ rằng:
- Ta vẫn nghe người xưa hay nói: Mỗi người một điều, dỡ lều mà đi. Nay vợ của ta có điều không hiểu, thì phận làm chồng phải dọn đường cho thông suốt. Chớ lẽ nào lại quát mắng đuổi đi, thì tự hậu trước sau khó lòng êm ấm đặng!
Đoạn, dang tay kéo Hàn thị lại gần, rồi mới thủng thẳng thủng tha giải bày niềm tâm sự:
- Vợ chồng cùng tuổi, ngồi duỗi mà ăn. Nay đến lúc được… ăn, thì lẽ đâu lại tan đàn xẻ nghé! Ta nói vậy. Nàng nghĩ có đúng không"
Hàn thị vội đưa tay rờ trán chồng, thấy cũng nằm ở… ba bảy độ xê, bèn lộ vẻ đăm chiêu mà không làm chi hơn được. Liễu Sinh thấy thế mới cười đôi mắt tít, rồi nói đôi lời như gió thoảng vào tai:
- Đối với ta, Đô là tất cả! Nên mọi chuyện trên đời. Từ tình nghĩa thân sơ đến người quen kẻ thích. Nếu có Đô, sẽ xuôi chèo mát mái. Chớ không ngược đường như trống ngược kèn xuôi. Như đứa khóc la đứa tươi cười hết nụ. Nay hai con ta sẽ về quê ăn tết. Trước thăm vợ chồng mình sau thắm đượm bà con, thì ta không thể hổng… kiếm thêm trong phen này nữa đặng. Vậy bà mau mau hãy làm y theo kế, để Đô đỏ Đô vàng sẽ lúc nhúc chạy vô, thì tự hậu trước sau mới mừng vui thêm được. Chớ xuân bất tái lai mà không ào tính toán, thì liệu mai này còn… cơm cháo được chăng"
Hàn thị nghe như mở cờ trong bụng, bèn hớn hở bên chồng như thời mới cưới, rồi nói những lời như mật chảy vào tai:
- Thật lâu thiếp mới… đồng ý với chàng thêm một chuyện. Vậy tự sự thế nào" Chàng cứ mạnh dạn nói ra. Chớ đừng nhấp nháy nhấp nha kẻo tim này thêm bệnh!
Lúc ấy, Liễu Sinh mới đứng lên đóng cửa lại, rồi nói với vợ rằng:
- Ba mươi con về. Vậy ngày hai mươi chín bà hãy đem gạo giấu đi. Chỉ để một ít trong lu cho vừa tô cháo bự, cùng đám khô cá bà đem đi cất hết, thêm chuối chín trong vườn cũng chặt bỏ liền ngay, rồi đem áo xé đi mà may ào vá lại, cùng bắp sắn trong bồ bà kêu người tống hết, thêm mấy chục gà bà bán hết dùm tui, cọng hai mấy con ngan bà cho người sang lại, rồi ra phố… thuê người chiều ba mươi mau đến. Đòi nợ đang còn của năm củ ngày xưa, cọng lời lãi tăng lên cho tròn câu… đoàn tụ. Cứ như thế chẳng cần làm chi hết ráo, mà Lộc từ trời cứ tuôn đổ ào vô, rồi đợi ra Giêng ta mừng thu tài hoạch. Kế sách đó bà làm ơn ghi nhớ, thì hậu vận mai này sẽ sáng rỡ liền ngay. Sẽ tỏ như đêm có trăng vàng chiếu dọi. Chớ lỡ mất đi cơ trời đang tới tới, thì uổng phí chừng nào cái Lộc thấy liền ngay. Uổng phí chút lương khô của hôm ngày tiễn biệt…
Tối đó, Hàn thị thấy trong người khoan khoái, bèn phè cánh nhạn ra mà ngủ. Chợt trong giấc mơ, thấy Bụt hiện về. Vừa khóc vừa mếu, rồi nói những lời nghe thấy mẹ thấy cha:
- Phần đông. Con người sống theo dục vọng. Luôn luôn Thu đoạt những gì của người khác để phục vụ riêng mình. Họ cho như thế là họ đã Được. Nhưng rốt cuộc họ không có gì cả. Vì không ai khỏi chết, và chết là Mất. Thế thì những gì họ Thu được, xem như không có. Tất cả đều tiêu tan. Như vậy Thu không phải là Được, mà chỉ tạo thêm buồn trong cuộc sống. Tự mình làm cho mình sớm Mất mà thôi!
Hàn thị giật mình tỉnh dậy. Mồ hôi ướt đầm ra cả áo. Nhìn sang bên kia, thấy chồng đang say trong giấc điệp, liền chùng lòng tự nghĩ:
- Nhớ ngày ta xuất giá, mẹ có gọi ta vào chốn hậu liêu, mà dặn rằng: Trong đời của một người. Không có cái gì tồn tại. Tiền tài, danh vọng, quyền thế… đều sẽ mất đi. Chỉ có tình thương, là giữ được tất cả. Nay ta vì Tiền, mà toan làm điều bất chính. Thử nghĩ có nên chăng"

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
tác giả Đinh Xuân Quân sinh trong một gia tộc Miền Bắc theo Công Giáo từ vài thế kỷ, qua các thời kỳ Quốc-Cộng đảng tranh, Hoàng Đế Bảo Đại, TT Ngô Đình Diệm, Đệ Nhị Cộng Hòa, du học, về VN làm việc, vào tù cải tạo sau 1975, vượt biên, làm một số dự án LHQ giúp các nước nghèo (kể cả tại VN)
Một chiếc máy bay rớt tại South Dakota hôm Thứ Bảy làm thiệt mạng ít nhất 9 người, gồm phi công và 2 trẻ em.
Cảnh sát lập hồ sơ khởi tố Nguyen về tội bạo lực gia đình, say, và 2 tội gây nguy hiểm cho trẻ em. Nguyen được tạm rời nhà tù quận Polk County Jail vào sáng Thứ Sáu 29/11/2019.
Mười người đã bị bắn tại Khu Phố Pháp ở thành phố New Orleans vào sáng Chủ Nhật, 1 tháng 12, theo cảnh sát cho biết.
Diễn cẩn thận từng bước, hết sức chậm rãi đi xuống đồi do bờ triền dốc đứng. Hân đi sau tay phải ôm chặt tay trái Diễn và nửa thân xô nghiêng ép vào người anh.
Như chúng ta biết, đảng SPD (Đảng Dân chủ Xã hội Đức) đã tìm kiếm lãnh đạo mới từ sáu tháng nay. Vào mùa hè 2019, nhà lãnh đạo đảng trước đó Nahles đã từ chức sau các cuộc tranh giành quyền lực nội bộ. Có nhiều ứng cử viên nhưng sau cuộc bầu cử sơ bộ chỉ còn hai cặp vào chung kết.
Hàng triệu người nghèo có thể bị mất phiếu thực phẩm (food stamps) quan trọng theo những thay đổi luật lệ được đề nghị bởi chính phủ Trump.
Con sông Hoàng Hạ chảy xuyên qua trấn Hoàng Hoa quanh năm xanh biếc, nước từ miền tuyết lãnh tan ra nên tinh khiết vô cùng.
Lý do để viết bài này là vì bản thân người viết có sai lầm cần bày tỏ. Tuy rằng sai lầm đã hiệu đính, nhưng cũng cần nói ra, vì Đức Phật đã dạy rằng hễ sai thì nên tự mình bày tỏ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.