Hôm nay,  

Thơ Thơ

05/05/200300:00:00(Xem: 14884)
Giọt Ngâu Buồn

Nghe giọt ngâu rơi nặng nỗi nhà
Cô phòng thao thức một mình ta
Trông vời quê cũ ngàn dâu cách
Tươœng nhớ người xưa bóng hạc xa
Hồn bút ngẩn ngơ cơn mộng aœo
Hiên thu lạnh lẽo ánh trăng tà
Gió may dìu dắt lay rèm trúc
Thổn thức đàn ai trỗi phím ngà"

Đã mấy thu nay caœnh đổi màu
Sợi buồn đan lẫn giọt mưa ngâu
Bến xưa vắng bặt đò tao khách
Dặm cũ đìu hiu cuộc biển dâu
Mơ bóng ai về trong giấc mộng
Giơœ trang phương caœo nghẹn dòng châu
Ngoài sân giọng dế than rền rĩ
Càng khiến tim ta nặng mối sầu...

Đan Phụng

*

Đêm thu buồn Sydney 2003

Caœm Đề tập Sông Thương Một Bến cuœa Tú Phan - Đan Phụng

Sông Thương Một Bến mới trao tay
Lần giơœ từng trang gợi nhớ đầy
Thuơœ ấy sum vầy vui bút mực
Giờ sao tan tác biệt chân mây!
Đàn kia muốn gaœy cung tơ lạc
Gương nọ lười soi dáng liễu gầy.
Nước vẫn êm đềm lưu kyœ niệm
Mờ mờ nhân aœnh mấy hàng cây.

Thu Vân - Hoa Kỳ

*

Lễ Phục Sinh 03

(Tặng Sơn Thu Năm, Vân Ly)

Đồng quê

Chín mươi cây số đường xa
Lái hơn tiếng rưỡi tà tà đến nơi
Cuối tuần nghỉ lễ đi chơi
Thiên nhiên cây cối là nơi trong lành
Lánh xa nhộn nhịp đô thành
Đập nước Maroondah

Ghé xem đập nước thế nào
Mấy năm không có mưa trào nước dâng
Bờ xa mực nước thấp dần
Melbourne cấm nước những lần tưới cây

Healesville

Trên đường đi đến Hellesville
Nho khô vàng lá trong chiều lạnh tanh
Miền quê không khí trong lành
Lâu lâu boœ trốn thị thành vô quê

Buxton Trout Farm

Buxton Farm cá trout vàng
Câu chơi con treœ rộn ràng reo vui
Sẵn lò đem cá nướng trui
Mắm me rau sống ngọt bùi mà xơi
Dễ gì có dịp xaœ hơi

Mơ Ước

Theo đường lên Lilydale
Woori Yarloc qua đèo, qua truông
Rừng xanh cây lá bên đường
Ước gì ruœng rỉnh tiền lương mua nhà
Trồng nho làm rượu hươœng già

Vĩnh Hòa Hiệp

*

MẮT ƯỚT

Lệ tình ướt mắt đêm qua
Sáng nay vẫn thấy xót xa nghẹn ngàọ...
Tình yêu là thế này sao
Tim tươi máu đỏ, mắt trào lệ xanh"
Đường tình em đến với anh
Chao ơi, có những khúc quanh đắng lòng!
Biết anh có vượt qua không
Biết em có mỏi mệt trong đợi chờ"
Thời gian có mãi là thơ
Hay là lại những chữ ngờ, thời gian"
Biết đâu đến buổi xuân sang
Lòng kia lại chẳng ngỡ ngàng, biết đâu...
Yêu nhau thì vẫn yêu nhau
Nhưng e nắng lửa mưa dầu, kém tươi

Đêm qua mắt ướt vì người
Sáng nay lòng ướt một trời vì yêu!

Song Châu Diễm Ngọc Nhân

*

Thôi Không Làm Bếp, Em Làm... Thơ

“Chồng chê thi mặc chồng chê
Dưa khú nấu với cá trê ngọt lừ”
Ca dao

Cải thơm, xanh mướt, quen tay người
Thêm nước làm dưa đỡ lúc... lười
Bớt muối, mau chua người bảo khú
Hoa vàng đành hái, cắm, nhìn chơi

Á Nghi - 20.3.2003

*

Hay Là Cứ Ghét"

Anh yêu làm chi nụ cười"
Rồi trêu em khóc nửa đời làm dâu
Bảo yêu, anh để ở đâu"
Mà em nước mắt nhỏ nhầu gối chăn"
Yêu nhiều sao cứ cằn nhằn"
Ngọt ngào đã ít mà dằn vặt ơi!
Anh nè! Hay anh hãy thôi
Đừng yêu, cứ ghét mà vui hai người!

Ý Nguyệt

*

Con Mãi Ước Mơ

Mẹ ơi con mãi ước mơ;
Ngày vui trở lại bến bờ Quê-Hương.
Sáng lên ánh mắt yêu-thương;
Tìm quên qúa khứ thê-lương hận thù.

Tương-tàn ngót sáu mươi Thu;
Nồi da xáo thịt, mịt mù khói hương!
Quê Mẹ tan nát như tương,
Con dân đói, rách; núi xương chất chồng!

Hồn thiêng khát máu trôi sông;
Ai giao tang tóc ...chất chồng thương đau!
Gây nên thảm cảnh bể dâu;
Tha phương khắp chốn mưu cầu độ thân!"

Duy-Linh

*

Thoáng Chốc!

Thoáng chốc, hai (mươi) tám Tháng Tư qua,
Cộng Nô cưỡng chiến toàn Sơn Hà;
Cướp của, giết người... gieo tang tóc!
Nhốt tù cả Nước... lẫn Ông, Cha!

Từ ấy, dân Nam tụt xuống bùn,
Thân hình gầy guộc, bước chân run!
Nhà tan, Nước mất ... luôn cả biển;
Chỉ còn bọn qủi... lộng, bán buôn!

Chỉ còn bọn qủi... lộng , bán buôn;
Bán dân, bán Nước, bán Cội Nguồn,
Nam Quan, Lãnh Hải... dâng Tàu Cộng.
Vét-vơ từng giọt máu Dân tuôn!

Bao giờ Dân Nam được ngóc đầu,
Trẻ già, trai gái... bớt bể-dâu,
Thoát đời tai ách bọn qủi đỏ,
Tự-Do, Dân Chủ... hưởng cùng nhau!"

Duy-Linh

*

Một Chiều Đến Thăm Em

Nắng Springvale soi dáng em tha thướt
Gió Melbourne nâng bổng bước chân anh
Bướm vờn bay hoa rộ nơœ trên cành
Đua hương sắc đón mừng anh trơœ lại
Đến thăm em vào một chiều thứ Baœy
Tóc buông dài e ấp quyện bờ vai


Em say sưa trên bục giaœng miệt mài
Thương biết mấy bàn tay vờn bụi phấn
Trang nghiêm với chiếc áo dài xinh xắn
Giọng giaœng bài sâu lắng vượt không gian
Trên baœng đen em nắn nót từng hàng
Những đôi mắt thơ ngây tràn nhựa sống
Để chiêm ngưỡng - thời gian như lắng đọng
Bức tranh đời thơ mộng đến thân thương
Yêu tuổi thơ nên phấn đấu phi thường
Niềm vui lớn trong em: “Trường Việt ngữ”
Thế hệ sau thuộc từng trang Việt sưœ
Hoài bão này em gìn giữ nâng niu
Câu ca dao - lời hịch - đoạn thơ Kiều
Nét độc đáo - mỹ miều văn hóa Việt
Đến thăm em, một chiều xuân biêng biếc
Lưu luyến hoài, kyœ niệm viết thành thơ
Đến Springvale, những thay đổi không ngờ
Trường Việt ngữ đang từng giờ khơœi sắc.

Trang Lãng Tưœ

*

Sars, Cướp Em Tôi!

Thương tặng những người đã và đang là nạn nhân cuœa bịnh SARS

Tôi nghe rồi em, tiếng báo động kêu vang
nhân loại kinh hoàng, lo âu sợ sệt!
Tôi nghe rồi em, nhân loại đang tìm, ngơ ngác nhìn nhau
Vi khuẩn thế nào" Hoạt động ra sao"
Tạm đặt một cụm từ, gọi tắt chữ SARS
Dịch nôm na là viêm phổi ác tính
Này vi trùng SARS
Ngươi khiếp đaœm quá mà!
Vừa báo động tháng Ba
Năm hai ngàn leœ ba
Vào thiên kyœ thứ ba
Chỉ hai tháng thôi mà, cấp số thua xa
Đã lây lan gần hai mươi quốc gia
Người nhiễm bệnh đã ba ngàn ba
Người vong mạng cũng ba trăm có leœ!
Nhân loại khều nhẹ, anh chàng Trung quốc ơi!
Sao không cho biết kịp thời
Từ một tỉnh phía Nam xa xôi
Vào tháng mười một năm rồi
Đã có keœ lìa đời
Truyền nhiễm thật nhiều người
Vẫn giấu bặt tăm hơi!
Bịnh chết người, đâu phaœi chuyện chơi"
Vừa phát hiện, ngày một ba năm baœy đã rã rời
Người bịnh buông xuôi
Người không bịnh rợn người
Nhìn nhau, bịt mũi, nín khóc, nín cười
Em tôi chớp nhoáng lìa đời
Liền mang thân xác mà thui đốt liền
Người còn lo sợ láo liên
Phòng, che, xịt, tẩy có phiền hay không
Em đi cay đắng ngậm lòng
Người thân đừng đến không xong đâu mà
Em đi không dám kêu ca
Qua hơi theo gió trùng SARS hại liền
Em đi vì bịnh oan khiên
Đừng lây đừng nhiễm đừng truyền cho ai
Em đi không dám kêu nài
Dù thương cách mấy cũng hoài mà thôi
Em đi dù thật đơn côi
Cuộc đời boœ lại cho người nhân gian
Em đi cô quạnh bẽ bàng
Thương đời ơœ lại hai hàng lệ rưng
Em đi nhân thế khoanh vùng
Cách ly, cô lập, hãi hùng quanh em
Nghe em bịnh, họ buông rèm
Đời em khép lại, ai thèm nữa đâu
Nghe em bịnh, họ lắc đầu
Đời em đã gẫy nhịp cầu từ đây
Nghe em bịnh, họ sợ lây
Em đành cúi mặt chờ ngày nín hơi
Nghe em bịnh, họ hết lời
Em đành co lại, hết chơi với đời
Em đi như thế SARS ơi
Còn thua lá rụng buông lơi gió chiều
Em đi về với cô liêu
Còn thua bèo bọt lều bều bên sông
Em là viên gạch hơn không
Tìm, moi, mổ, xeœ mà phòng mai sau
Em đi dù có thương đau
Thân em bé boœng như bèo SARS ơi
Tiếng gọi không lời tôi sợ SARS theo tiếng
Nín thơœ phì phào tôi sợ SARS theo vang
Thôi em từ tạ thế gian
Em ôm SARS xuống suối vàng em chơi
Thôi em từ tạ cuộc đời
Đừng tung hoành nữa khổ đời nghe SARS
Tôi thương lắm mà
Tổ chức tên WHO
Ôi những người không biên giới
Tôi thương lắm mà
Những nhà khoa học, những nhà y dược suy nghiệm
chưa tìm ra manh mối
SARS có thấy không"
Thế giới chấn động!
Loài người chấn động!
Ngươi tàn nhẫn chi mà ai ai cũng phòng chống!
Ngươi chỉ là một siêu sinh vật li ti
mà còn hơn triều sóng
Phuœ caœ đất trời và phuœ caœ nhân gian
Từng quốc gia điêu đứng
Từng ngành nghề điêu đứng
Nơi ngươi ngang dọc là từng nơi khô cứng
Mọi xuất nhập đều khựng
Khép chặt, đóng cưœa, hãi hùng, bịt lối vì SARS
SARS là quái vật ấy mà
SARS là kinh dị mà SARS nỗi gì
SARS ơi đừng ác nữa chi
Người nhân gian có tội gì hơœ SARS
SARS còn hơn bóng hồn ma
Cướp em tôi biến khoœi nhà nhân gian
SARS còn gây nỗi phũ phàng
Em tôi biến mất không còn bụi tro
SARS còn gây nỗi âu lo
Nhân gian khắp chốn nhoœ to luận bàn
Ngày mai còn có âm vang
Còn mang âm hươœng bẽ bàng tên SARS
Ngày mai còn có chi mà
Nhân gian chỉ nhắc bệnh SARS lạ kỳ
Rồi ngươi cũng xếp theo ni
Từng loài vi khuẩn dù vi khuẩn nào
Dữ, hiền, lây nhiễm ra sao
SARS nào đọa nấy SARS nào cũng SARS.

Mặc Giang - Brisbane

Từ mùa xuân năm rồi tới nay, Paris hãy còn sôi nổi vụ Tộc kinh ở Bussy Saint Georges, thành phố ngoại ô phía Đông, cách Paris lối 45 km. Một nhóm người Việt nam cùng với vài người Tàu gốc Chợ lớn, Miên và Lèo, tất cả đều bỏ chạy bán mạng tìm đường qua Pháp xin tỵ nạn cộng sản sau khi 3 xứ Đông dương cũ bị cộng sản cưỡng chiếm, nay họ rước một nhóm Tàu qua Pháp, giới thiệu mua đất vừa kinh doanh, vừa tổ chức hoạt động văn hóa chánh trị phục chỉ nhằm vụ quyền lợi của Tàu.
Đúng là Việt Nam hưởng lợi từ hội nghị thượng đỉnh Mỹ-Triều... nhưng có đúng là Trump về Mỹ và cảm ơn cũng như ca ngợi chính phủ Việt Nam. Không than phiền gì chăng?
Trang Thời Trang & Thẩm Mỹ Việt Báo xin mời các bạn đọc đóng góp thêm hình ảnh các loại: Hình học nghề, hành nghề, tự trang điểm, diện quần áo đẹp, v.v… Hình, bài, thắc mắc thẩm mỹ xin vui lòng gởi về địa chỉ tòa soạn VB: [email protected], hay email [email protected]
Ở Hoa Kỳ, phụ nữ có chiều cao từ 5”4 trở xuống được coi là “nhỏ con”. Có rất nhiều quần áo may kích cỡ “petite” dành cho người nhỏ con. Tuy nhiên, khi bạn chọn chiếc quần có cỡ thật nhỏ để mặc vừa vặn thì có thể chiếc áo khoác ngoài, hay áo may cắt kiểu “taylor” có thể mặc không vừa. Vì vậy, hãy mặc thử quần áo cỡ nhỏ thật cẩn thận.
Em hỏi hơi “ngu” tí chị ơi, mình dùng má hồng trước, hay sau khi dùng phấn ướt (foundation) vậy chị?.
Chị Diệu có nhóm bạn thân trên một diễn đàn. Thư này là họ liên lạc với nhau. “Hổm nay quận Cam (Orange County) được mấy trận mưa dầm, cả đêm cả ngày luôn. Dự báo thời tiết cho hay sẽ mưa cho tới thứ sáu, ngưng một hai ngày rồi lại mưa tiếp, dẫn luôn cho gần hết tháng hai, mừng quá. Tiểu bang California luôn cần nước mờ. Cầu cho ao hồ sông gì cũng đầy lên cho dân nhờ. Cây cối khỏi cần tưới nước, sẽ đâm chồi nảy lộc, bãi cỏ trước nhà sẽ xanh tươi cho mà coi.”
Tác giả quê gốc Kinh 5 Rạch Giá, hiện là cư dân Seattle, dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2010. Ba bài đã viết là chuyện 30 năm của gia đình bà: Vượt biển tới đảo tị nạn, sau 7 năm chờ đợi, bị buộc phải hồi hương. Nhờ chương trình ROV, gia đình vẫn tới được nước Mỹ, và với sức phấn đấu chung, tất cả đã đứng vững.
Viết, nhân đọc một tin… tức mình -- Huế là xứ thơ. Có lẽ do các yếu tố lịch sử, phong cảnh và nếp sống, vùng đất sông Hương núi Ngự là nơi sản sinh ra nhiều nhà thơ – cả nổi tiếng lẫn khét tiếng. Nếu kể hết tên, chắc chắn sẽ thiếu sót.
Hôm nay là ngày giỗ mẹ tôi, tính theo ngày âm lịch. Hai mươi ba năm trước từ California bay về Tuy Hòa, ngồi bên cạnh chứng kiến người thân yêu nhất từ từ ra đi; cảm tưởng mất mát đó không bao giờ quên.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.