Hôm nay,  

Lịch Sử Sống

12/06/200300:00:00(Xem: 6396)
Sách đọc thường phân ra hai loại, chuyện giả và chuyện thật. Chuyện giả (fiction) là loại tiểu thuyết do các nhà văn tưởng tượng hay hư cấu chuyện của con người, còn chuyện không giả (nonfiction) tức là chuyện thật, thường là chính trị như các cuốn hồi ký của các chính khách. "Hồi ký" là sách thuật lại một khúc của lịch sử theo cái nhìn của tác giả. Sách chính trị khó bán, kể cả những cuốn hồi ký giá trị của các nhân vật lừng danh thế giới. Còn những loại "Hồi ký" tầm phào viết ra chỉ để khoe "cái tôi", thường chất đống trong các thùng rác. Vậy mà cuốn "Living History" của bà Hillary Rodham Clinton, cựu đệ nhất phu nhân và đương kim Thượng nghị sĩ New York, đã phá kỷ lục bán sách, còn hơn cả những tiểu thuyết trinh thám hay rùng rợn của các nhà văn ăn khách như Tom Clancy hay Stephen King. Có lẽ đến "Harry Potter" cũng phải thua luôn.
Trong ngày đầu, sách của bà Hillary Clinton đã bán được trên 200,000 cuốn. Nhà Xuất bản Simon & Schuster trả cho tác giả 8 triệu đô la, đưa trước 2.85 triệu. Đợt đầu in 1 triệu cuốn, sách dày 562 trang, bán với giá 28 đô la. Sau ngày ra mắt, nhà xuất bản đã in thêm 300,000 cuốn. Chỉ cần bán xong 1 triệu cuốn đầu, nhà xuất bản đã thu được 28 triệu đô la. Đây quả là sách lá vàng chớ không phải lá đa. Không thiếu gì những vị Tổng Thống hay Đệ nhất phu nhân của Mỹ đã viết Hồi ký, nhưng tại sao sách của bà Clinton hấp dẫn như vậy" Đây là cuốn bà thuật lại cuộc đời của bà, kể từ khi còn là một nữ sinh viên trường luật, cho đến khi gặp và kết hôn với ông Clinton, đi vào chính trường, trở thành vợ ông Thống đốc Arkansas, rồi Đệ nhất Phu nhân, và nay là Thượng nghị sĩ, chuyện gia đình bà với chồng và cô con gái, bối cảnh là chính trường Mỹ. Đây là "lịch sử sống", những vai trò trên sân khấu còn sống chớ không phải đã chết, lịch sử đang sống.
Cố nhiên sách hấp dẫn không phải chỉ vì 8 năm của một vị đệ nhất phu nhân, mà vì có những chi tiết về chuyện tình từ khi "Bill gặp Hillary" nhiều người tò mò muốn biết. Chuyện tình tuy đẹp nhưng cũng có một vài mảnh sứt vung ra và mảnh lớn nhất dài như một điếu xì-gà có tên là Monica Lewinsky đã ghi trong lịch sử nước Mỹ. Về chuyện này, bà Clinton đã viết một câu để đời: "Tình cảm cá nhân và niềm tin chính trị của tôi đã chạy trên một con đường đụng đầu vào nhau. Với tư cách là vợ, tôi muốn bóp cổ Bill. Nhưng ông ấy cũng là Tổng Thống của tôi và tôi nghĩ bất chấp mọi chuyện, Bill đã lãnh đạo nước Mỹ và thế giới theo một đường hướng mà tôi đã ủng hộ". Chỉ một câu nhẹ nhàng đó cũng đủ để bênh vực cho Bill Clinton mặc dù ông không còn làm Tổng Thống. Khi ông còn tại chức, trước cơn giông bão chính trị "hỏi tội và truất phế" năm 1998, bà Clinton đã khiên giáp giống như một vị nữ tướng thân chinh hộ vệ đấng trượng phu. Nhưng giờ đây không phải là chuyện "Bill" mà là chuyện "Hillary".

Hillary Clinton là vị đệ nhất phu nhân đầu tiên của nước Mỹ sau khi ra khỏi Bạch Cung đã trở thành Thượng nghị sĩ New York từ năm 2001. Sau 2 năm rưỡi làm một nghị sĩ mới ra lò, ít có công tác nào vang dội trên nghị trường, nay với cuốn "Lịch sử sống", bà Hillary đã nổi bật như một tác giả có sách bán chạy nhất, hình ảnh và tên bà in trên trang nhất báo chí và đặc biệt tạp chí Time với hình bà lên trang bìa đã trích dẫn nhiều đoạn trong cuốn sách. Những năm sóng gió ở Bạch Cung đã làm Hillary Clinton nổi tiếng, nay bà còn nổi tiếng hơn nữa. Ngỡ ngàng thay cho mấy ông, danh tiếng của bà với cuốn "Lịch sử sống" đã vượt trên cả 9 nhân vật đảng Dân Chủ đang chuẩn bị ra tranh cử Tổng Thống năm 2004.
Trong cuộc phỏng vấn của Larry King đài CNN tối thứ ba, bà Clinton nói bà hy vọng người đọc sách thấy "con người phải sống với cuộc sống của chính mình và có những sự lựa chọn đúng cho mình. Mình có phải là người duy nhất nghe theo trái tim của mình không và suy nghĩ thật chín chắn về những điều mình cần làm không, đó là con đường cần phải theo và đó cũng là điều tôi đã cố gắng thực hiện trong đời tôi". Trong dịp ra mắt sách, bà Clinton đã được nhiều ký giả nỗi tiếng của Mỹ phỏng vấn và lần nào, một câu hỏi cũng đặt ra: "Bà có ra tranh cử Tổng Thống năm 2004 không"" Lần nào cũng có một câu trả lời "không có ý định đó". Câu hỏi lại được đặt ra tối thứ ba trên đài CNN và bà vẫn trả lời như trước với chữ "không".
Ký giả lão thành của CNN Larry King nhắc lại chuyện cũ năm 1997, khi còn là đệ nhất phu nhân, bà Clinton được hỏi: Bà có ra tranh cử Thượng nghị sĩ không" lúc đó bà Clinton đáp "Tuyệt đối không". Bà Clinton nói hồi đó bà không nghĩ đến chuyện đó. Nhưng đến lúc Tổng Thống Bill Clinton sắp hết nhiệm kỳ, nhiều người hối thúc bà ra ứng cử Thượng Viện và bà bắt đầu nghĩ đó là cách tốt nhất để tiếp tục những công cuộc bà đang làm như lo cho trẻ em, phụ nữ và gia đình. Bây giờ về chuyện không ra ứng cử Tổng Thống, bà Clinton nói: "Tôi nghĩ chỉ nên nói ra những điều mình tin tưởng và điều tôi tin vào lúc này là không làm chuyện đó".
Bà Hillary Clinton là một phụ nữ tài sắc nổi tiếng. Nhưng sự nổi tiếng không có nghĩa chỉ có toàn những người thương mến. Thế thường, khi đã có người thương phải có người ghét. Trong cuộc sống chính trị hỗn mang, càng có nhiều dị nghị tranh cãi, càng nổi tiếng gắt. Với tư cách một người gốc Á, tôi thấy điều đáng quý nhất ở bà Clinton là bà đã chung thủy với chồng trong những cơn sóng gió của cuộc đời, chịu đựng đau khổ về tình cảm cá nhân để bảo vệ chồng cũng như bảo vệ gia đình khỏi tan vỡ. Việt Nam thường có câu khen người phụ nữ "trung hậu đảm đang". Nếu phải chọn lấy một, tôi vẫn thích chữ "trung hậu" hơn chữ "đảm đang".

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Năm đầu tiên vào Sài gòn, tôi được anh chở trên chiếc vespa cà tàng đi khắp nơi. Anh đã giúp tôi chuẩn bị tốt cho kỳ thi vào Cao đẳng Mỹ Thuật Sài gòn dù về sau tôi không theo đuổi nghệ thuật hội họa... Kỷ niệm với anh Du Tử Lê tôi không bao giờ quên và chúng tôi thường nhắc lại mỗi khi ngồi uống café rồi cười với nhau
Đến Ai Cập và Jordan, chúng tôi tự sắp xếp chương trình thăm những nơi mình muốn. Qua Do Thái mấy ngày đầu tự lên lịch tham quan, sau đó nhập vào đoàn người đến từ Mỹ và Úc, trong chuyến hành hương do linh mục Dòng Tên Nguyễn Tầm Thường hướng dẫn.
Tướng Khuyên còn ở Sài Gòn đến ngày 28 tháng 4/1975 mới ra đi. Ông đã ra đi trong khi Sài Gòn đang cơn hấp hối vô phương cứu vãn nổi. Tới Mỹ, Ông xuất gia và tu hành lặng lẽ trong một ngôi chùa cũng lặng lẽ ít đồng hương lễ lạc. Kiếm sĩ Đặng Dung ngày xưa cũng sống như vậy
Truyện Thạch Sanh Lý Thông lưu truyền trong dân gian dưới hình thức chuyện kể truyền miệng chắc có đã lâu. Phải hiện hữu trước khi ông Dương Minh Đức đưa bản văn sáng tác của mình sang bên Quảng Đông khắc ván cũng như từng đưa vài chục tác phẩm khác của nhóm nhờ đó miền Nam Kỳ Lục tỉnh có được một số tác phẩm Nôm đáng kể mà người nghiên cứu Nôm thường gọi là Nôm Phật Trấn
Nhật Bản: Người Việt đứng đầu danh sách người ăn cắp đến từ nước ngoài. Năm 2017, khoảng 260 000 người Việt sống tại Nhật Bản, tăng 8 lần so với 2008. Tội phạm trong Cộng Đồng Việt cũng tăng. Thống kê tại Nhật cho thấy năm 2017, số tội phạm gốc Việt là 5140, chiếm hơn 30% tổng số tội phạm
đài phát thanh yêu cầu người dân phải về nhà trước 23 giờ để đợi thông báo quan trọng. Lúc 2 giờ ngày 22.09.1975, đài loan tin về quy định đổi tiền và kéo dài thời gian giới nghiêm đến 11 giờ sáng. Thời gian đổi tiền sẽ bắt đầu vào lúc 11 cho đến 23 giờ cùng ngày, tức chỉ có 12 giờ đồng hồ để hoàn thành việc thu và đổi tiền
người có danh, có chức mới viết hồi ký khi về già. Tôi chỉ là một nhà giáo bình thường, chẳng có gì to lớn cả, nên chẳng bao giờ nghĩ đến việc tự viết về mình. Tuy nhiên, qua bao năm sống còn, nghĩ lại mình cũng còn những điều đáng nhớ
Trong thời đại ngày càng gia tăng sự bất ổn và bất an trên khắp toàn cầu, lời Phật dạy về bình đẳng, tôn trọng và hiểu biết nhau ngày phù hợp đối với tất cả những ai muốn thiết lập một thế giới tốt đẹp và hòa bình.
Nhắc đến biến cố 30 tháng 4 năm 1975 thì người Việt sống ở hải ngoại đều bùi ngùi thương cảm khi nhắc đến cái chết oai hùng của 5 vị tướng đã tự tử trong thời gian kể trên. Nay tôi xin góp nhặt tin tức được kể lại từ nhiều người thân cận tướng Nguyễn Khoa Nam về cuộc sống đời thường của ông
Hai bên cách nhau khoảng mười thước, thấy nhau bằng mắt thường, nên, mọi người trên đoàn giang đỉnh đều thấy Việt-Cộng nhốn nháo, tán loạn... địch từ bờ bắn ra dữ dội với đủ loại súng, có cả 82 ly không giật và 12 ly 8. Phía Lực-Lượng 99, vũ khí nặng trên chiến đỉnh đều xử dụng tối đa
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.