Hôm nay,  

Lịch Sử Sống

12/06/200300:00:00(Xem: 5606)
Sách đọc thường phân ra hai loại, chuyện giả và chuyện thật. Chuyện giả (fiction) là loại tiểu thuyết do các nhà văn tưởng tượng hay hư cấu chuyện của con người, còn chuyện không giả (nonfiction) tức là chuyện thật, thường là chính trị như các cuốn hồi ký của các chính khách. "Hồi ký" là sách thuật lại một khúc của lịch sử theo cái nhìn của tác giả. Sách chính trị khó bán, kể cả những cuốn hồi ký giá trị của các nhân vật lừng danh thế giới. Còn những loại "Hồi ký" tầm phào viết ra chỉ để khoe "cái tôi", thường chất đống trong các thùng rác. Vậy mà cuốn "Living History" của bà Hillary Rodham Clinton, cựu đệ nhất phu nhân và đương kim Thượng nghị sĩ New York, đã phá kỷ lục bán sách, còn hơn cả những tiểu thuyết trinh thám hay rùng rợn của các nhà văn ăn khách như Tom Clancy hay Stephen King. Có lẽ đến "Harry Potter" cũng phải thua luôn.
Trong ngày đầu, sách của bà Hillary Clinton đã bán được trên 200,000 cuốn. Nhà Xuất bản Simon & Schuster trả cho tác giả 8 triệu đô la, đưa trước 2.85 triệu. Đợt đầu in 1 triệu cuốn, sách dày 562 trang, bán với giá 28 đô la. Sau ngày ra mắt, nhà xuất bản đã in thêm 300,000 cuốn. Chỉ cần bán xong 1 triệu cuốn đầu, nhà xuất bản đã thu được 28 triệu đô la. Đây quả là sách lá vàng chớ không phải lá đa. Không thiếu gì những vị Tổng Thống hay Đệ nhất phu nhân của Mỹ đã viết Hồi ký, nhưng tại sao sách của bà Clinton hấp dẫn như vậy" Đây là cuốn bà thuật lại cuộc đời của bà, kể từ khi còn là một nữ sinh viên trường luật, cho đến khi gặp và kết hôn với ông Clinton, đi vào chính trường, trở thành vợ ông Thống đốc Arkansas, rồi Đệ nhất Phu nhân, và nay là Thượng nghị sĩ, chuyện gia đình bà với chồng và cô con gái, bối cảnh là chính trường Mỹ. Đây là "lịch sử sống", những vai trò trên sân khấu còn sống chớ không phải đã chết, lịch sử đang sống.
Cố nhiên sách hấp dẫn không phải chỉ vì 8 năm của một vị đệ nhất phu nhân, mà vì có những chi tiết về chuyện tình từ khi "Bill gặp Hillary" nhiều người tò mò muốn biết. Chuyện tình tuy đẹp nhưng cũng có một vài mảnh sứt vung ra và mảnh lớn nhất dài như một điếu xì-gà có tên là Monica Lewinsky đã ghi trong lịch sử nước Mỹ. Về chuyện này, bà Clinton đã viết một câu để đời: "Tình cảm cá nhân và niềm tin chính trị của tôi đã chạy trên một con đường đụng đầu vào nhau. Với tư cách là vợ, tôi muốn bóp cổ Bill. Nhưng ông ấy cũng là Tổng Thống của tôi và tôi nghĩ bất chấp mọi chuyện, Bill đã lãnh đạo nước Mỹ và thế giới theo một đường hướng mà tôi đã ủng hộ". Chỉ một câu nhẹ nhàng đó cũng đủ để bênh vực cho Bill Clinton mặc dù ông không còn làm Tổng Thống. Khi ông còn tại chức, trước cơn giông bão chính trị "hỏi tội và truất phế" năm 1998, bà Clinton đã khiên giáp giống như một vị nữ tướng thân chinh hộ vệ đấng trượng phu. Nhưng giờ đây không phải là chuyện "Bill" mà là chuyện "Hillary".

Hillary Clinton là vị đệ nhất phu nhân đầu tiên của nước Mỹ sau khi ra khỏi Bạch Cung đã trở thành Thượng nghị sĩ New York từ năm 2001. Sau 2 năm rưỡi làm một nghị sĩ mới ra lò, ít có công tác nào vang dội trên nghị trường, nay với cuốn "Lịch sử sống", bà Hillary đã nổi bật như một tác giả có sách bán chạy nhất, hình ảnh và tên bà in trên trang nhất báo chí và đặc biệt tạp chí Time với hình bà lên trang bìa đã trích dẫn nhiều đoạn trong cuốn sách. Những năm sóng gió ở Bạch Cung đã làm Hillary Clinton nổi tiếng, nay bà còn nổi tiếng hơn nữa. Ngỡ ngàng thay cho mấy ông, danh tiếng của bà với cuốn "Lịch sử sống" đã vượt trên cả 9 nhân vật đảng Dân Chủ đang chuẩn bị ra tranh cử Tổng Thống năm 2004.
Trong cuộc phỏng vấn của Larry King đài CNN tối thứ ba, bà Clinton nói bà hy vọng người đọc sách thấy "con người phải sống với cuộc sống của chính mình và có những sự lựa chọn đúng cho mình. Mình có phải là người duy nhất nghe theo trái tim của mình không và suy nghĩ thật chín chắn về những điều mình cần làm không, đó là con đường cần phải theo và đó cũng là điều tôi đã cố gắng thực hiện trong đời tôi". Trong dịp ra mắt sách, bà Clinton đã được nhiều ký giả nỗi tiếng của Mỹ phỏng vấn và lần nào, một câu hỏi cũng đặt ra: "Bà có ra tranh cử Tổng Thống năm 2004 không"" Lần nào cũng có một câu trả lời "không có ý định đó". Câu hỏi lại được đặt ra tối thứ ba trên đài CNN và bà vẫn trả lời như trước với chữ "không".
Ký giả lão thành của CNN Larry King nhắc lại chuyện cũ năm 1997, khi còn là đệ nhất phu nhân, bà Clinton được hỏi: Bà có ra tranh cử Thượng nghị sĩ không" lúc đó bà Clinton đáp "Tuyệt đối không". Bà Clinton nói hồi đó bà không nghĩ đến chuyện đó. Nhưng đến lúc Tổng Thống Bill Clinton sắp hết nhiệm kỳ, nhiều người hối thúc bà ra ứng cử Thượng Viện và bà bắt đầu nghĩ đó là cách tốt nhất để tiếp tục những công cuộc bà đang làm như lo cho trẻ em, phụ nữ và gia đình. Bây giờ về chuyện không ra ứng cử Tổng Thống, bà Clinton nói: "Tôi nghĩ chỉ nên nói ra những điều mình tin tưởng và điều tôi tin vào lúc này là không làm chuyện đó".
Bà Hillary Clinton là một phụ nữ tài sắc nổi tiếng. Nhưng sự nổi tiếng không có nghĩa chỉ có toàn những người thương mến. Thế thường, khi đã có người thương phải có người ghét. Trong cuộc sống chính trị hỗn mang, càng có nhiều dị nghị tranh cãi, càng nổi tiếng gắt. Với tư cách một người gốc Á, tôi thấy điều đáng quý nhất ở bà Clinton là bà đã chung thủy với chồng trong những cơn sóng gió của cuộc đời, chịu đựng đau khổ về tình cảm cá nhân để bảo vệ chồng cũng như bảo vệ gia đình khỏi tan vỡ. Việt Nam thường có câu khen người phụ nữ "trung hậu đảm đang". Nếu phải chọn lấy một, tôi vẫn thích chữ "trung hậu" hơn chữ "đảm đang".

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Westminster (Bình Sa)- - Tại hội trường Việt Báo vào chiều Chủ Nhật ngày 3 tháng 11 năm 2019 vừa qua, Dân Biểu Liên Bang Alan Lowenthal, đã tổ chức cuộc triển lãm pho tượng Thương Tiếc, nhân dịp nầy ông Nguyễn Đạc Thành, Chủ Tịch Hội VAF cũng có mặt để tường trình một số tin tức chi tiết về việc trùng tu nghĩa trang Biên Hòa.
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG:
Sự phát triển của kỹ thuật điện toán và công nghệ thông tin đã và đang làm thay đổi một cách sâu sắc mọi mặt của xã hội hôm nay, đạo pháp cũng không nằm ngoại lệ.
Lãnh đạo Đảng và Nhà nước CSVN biết sợ Tầu là nhục, nhưng còn hơn nghe dân để mất Đảng. Tư duy này đã rõ như ban ngày trong cách hành xử ngoại giao và bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, cả trên đất liền và biển đảo, trước áp lực của Trung Cộng, của các thế hệ lãnh đạo Việt Nam từ sau 1975.
Tại sao phải đợi đến 3 tiếng đồng hồ và phải có thỏa thuận bằng giấy tờ chứ không được nói miệng thì các cơ quan truyền thông mạng mới được đăng lại tin của báo giấy?
Xưa kia, việc đi ăn ở ngoài phạm vi gia đình là chuyện ít khi xảy ra. Món ăn được nấu nướng ở nhà với bàn tay khéo léo của người đàn bà quán xuyến. Lâu lâu, khi có việc gì đáng ghi nhớ như kỷ niệm ngày cưới, hoặc có chuyện vui muốn ăn mừng, thết đãi khách quý, đi chơi xa... thì gia đình mới rủ nhau đi ăn nhà hàng một lần để cùng chung vui.
Đã trở lại do sự yêu cầu của nhiều người, lễ hội 2019 sẽ lớn hơn và nhiều ánh sáng hơn
Tôi nhặt được cụm từ “Kho Trời đã khoá” trong truyện ngắn (Chân Dung Một Cô Gái Việt Nam) của Tâm Thanh. Người kể chuyện tên Diễm, sinh ra tại Na Uy, và làm việc như một thông dịch viên (on call) cho sở cảnh sát di trú tại thủ đô Oslo. Nhân vật chính tên Vân, bị bắt giữ về tội ăn cắp và nhập cư bấ́t hợp pháp.
Ngôi chùa đầu tiên mình thăm hôm Thứ Năm có tên là Takayama Betsuin Temple Trasure House.
Cách nay đúng 30 năm, Bức Tường Berlin "sụp đỗ" vào ngày thứ năm mùng 9 tháng 11 năm 1989. Biến cố này đã được nhiều nhân vật lãnh đạo Tây Phương - chẳng hạn như Cố Thủ Tướng Đức Kohl, Cựu Tổng Thống Ba Lan Walesa, Cựu Ngoại Trưởng Mỹ Clinton .... - đánh giá xem như biến cố quan trọng nhứt trong thế kỷ 20.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.