Hôm nay,  

Trẻ Lang Thang Đà Nẵng

09/06/200300:00:00(Xem: 5546)
Bạn,
Thành phố Đà Nẵng hiện có hơn 200 trẻ em lang thang, kiếm sống bằng những công việc: đào xới tìm chai lọ tại bãi rác, đánh giày, bán hàng rong…... Trong một phóng sự về thân phận đời trẻ thơ, phóng viên báo quốc nội đã ghi lại một số câu chuyện qua đoạn ký sự như sau.
Mới tờ mờ sáng, mặt trời còn chưa ra khỏi núi, vậy mà bãi rác Khánh Sơn như sôi động hẳn lên, từng đoàn xe lũ lượt đổ về. Rác, mênh mông rác, cao ngất, mùi hôi thối bốc lên nồng nặc .Từng tốp, từng tốp người ùa về phía bãi rác; già trẻ lớn bé đủ mọi tuổi tác . Miệng bịt khẩu trang, chân mang ủng, trên tay là những cuốc, những chĩa. Họ đào đào, xới xới, thỉnh thoảng khum xuống nhặt những chai lọ, những túi ni lông, những...bất cứ thứ gì có thể bán lại được cho những đề-pô-rác. Lướt nhìn trong đám đông ấy, có khoảng gần 50 em nhỏ ở cái tuổi dưới 15, chúng nhìn tôi (phóng viên) như phớt lờ rồi cắm cúi công việc.
Cậu bé đầu tiên tôi bắt chuyện có tên là T.. Gương mặt đen sạm, nắng gió đã làm em già đi so với cái tuổi 13 của mình. T. là dân địa phương, nhà quá nghèo, chưa hết lớp 4 em đã phải nghỉ học. Bãi rác này là nơi để mỗi ngày em giúp mẹ kiếm thêm tiền mắm muối. "Ba mẹ em làm nghề chi, sao phải nghỉ học sớm rứa" " Tôi hỏi. Cậu bé chỉ tay về phía bãi rác có đám người đang đào xới kia, giọng buồn : " Mẹ em đội nón lá, mặc áo xanh kia kìa, nhà em khổ lắm, tiền đâu mà học hở anh". Im lặng một lúc lâu, cậu bé quay lại nhìn tôi rồi hỏi: "Anh làm chi mà tới đây, ở đây "thối" lắm chịu không nổi đâu ". Loay hoay chưa kịp trả lời, cậu bé vội chào tôi rồi vụt chạy về nơi bãi rác. Mỗi trẻ một cảnh đời, na ná nhau vì nghèo khó, ở bãi rác Khánh Sơn này hầu hết đều thế cả.

Trưa. Cái nắng tháng 5 như đổ lửa, tôi chọn cho mình chiếc ghế đá dưới tán cây phượng già trên đường Bạch Đằng ven bờ sông Hàn để nghỉ chân. Đang lúc tôi lom khom phủi bụi trên quần áo,chợt có tiếng nói là lạ bên cạnh. Ngước nhìn lên, hai cậu bé mặt còn non choẹt đang toe toét mời tôi đánh giày. Từ Khánh Sơn về, giày cũng bẩn thiệt, tưởng đâu chúng "cùng hội cùng thuyền" tôi liền đưa đôi giày cho cậu bé có giọng Thanh Hoá. Ngay lập tức, thằng bé kia tóm lấy tóc của đứa vừa nhận được đôi giày của tôi, trông bộ chúng sắp "choảng" nhau. Hoảng quá, tôi đứng dậy can ngăn, rồi rút trong túi hai tờ giấy bạc loại 2 ngàn đồng chia đều cho mỗi đứa. Đôi giày vẫn chưa kịp đánh.Thì ra trong hai cậu bé ấy, một là người Thanh Hoá, còn một thì ở Quảng Ngãi. Cơm áo lấm lem, bụi đường đã làm vẩn đục những tâm hồn trẻ thơ.
Bạn,
Phóng viên báo quốc nội kể tiếp: chiều, cái oi bức của những ngày đầu Hạ vẫn chưa chịu buông tha. Tôi cùng anh bạn đồng nghiệp rảo xe về hướng Bạch Đằng Đông. "Con phố nhậu" đã tấp nập người và xe, ghé vào nơi chiếc bàn có sẵn 2 ghế nhựa còn để trống, làm vài cốc bia lạnh cho hả cơn khát. Mải mê trong chuyện "đời và nghiệp", bỗng một cô bé xuất hiện. Trên tay em là thúng đậu phụng luộc đã gần vơi, em nằng nặc mời tôi mua. Chẳng biết có phải vì muốn bán được cái lon đậu cuối cùng này không mà em luôn miệng điệp khúc: "Chú ơi còn có chừng ni, chú mua dùm để con còn kịp về theo học lớp tình thương". Dù rất "dị ứng" với cái món em mời, nhưng khi nghe tới cái chữ ở lớp tình thương thì tôi không cầm lòng được. Thúng đậu hết, cô bé ra về, tôi nhìn theo, bóng bé xa dần.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đúng 8:45am sáng ngày Thứ Bẩy, 26 tháng 10 năm 2019, tại Tượng Đài Chiến Sĩ Việt-Mỹ (Sid Goldstein Freedom Park), thành phố Westminster, Nam California, Hoa Kỳ, đã diễn ra trọng thể Lễ Tưởng Niệm (Memorial Ceremony) cho 81 Chiến sĩ Nhẩy Dù thuộc Đại Đội 72, Tiểu Đoàn 7 Dù/QLVNCH, đã thiệt mạng trong một tai nạn máy bay C-123 tại miền Nam VN ngày 11 tháng 12 năm 1965.
Đau thương nhất là niềm hy vọng của những người Việt còn chờ đợi cảm thấy ánh sáng mờ dần từ phía chân trời. Nhưng điều đau thương hơn cả là anh em đang sống trong búa rìu dư luận. Chúng tôi cảm thấy dư luận bất công sẵn sàng quay lưng lại với nhóm trẻ cô đơn đang tìm đường gai góc mà đi cứu người ở hải ngoại.
Sau khi chào đón anh chị em Nghĩa Sinh Phước Tuy, Phan Thiết và Sài Gòn đến công tác từ thiện tại Tỉnh Cà Mau ngày 12/10/2019, Linh mục Đaminh Lê Văn Hội - Quản xứ Trung Hòa (tỉnh Cà Mau), đã mời anh chị em Nghĩa Sinh Công Giáo tham dự thánh lễ tạ ơn do Cha chủ sự.
Tôi bước lên sân khấu trong niềm vinh dự là một sinh viên Việt Nam tốt nghiệp loại giỏi tại Đại học Đức, trẻ và rất trẻ, mười chín tuổi. Và đang học Master năm thứ nhất Khoa Piano trình diễn tại Đại học Âm nhạc hiện đại nhất của nước Đức. Đó là Đại học Nuremberg, Bang Bavaria.
Người rơm còn có một tên gọi khác, dễ nghe hơn, theo ngoại ngữ: nouveaux boat people – những thuyền nhân mới. Khác với lớp người tị nạn từ Việt Nam vào cuối thế kỷ trước, những kẻ đến sau không còn được thế giới chào đón nữa.
Cảnh sát hiện đang tập trung vào những người di cư từ Việt Nam khi điều tra cái chết của 39 người trong một "thùng chứa (container)". Sự chỉ dẫn đến từ người thân.
Halloween có một nguồn gốc từ một lễ hội cổ xưa 2000 năm trước ở Ireland có tên Samhain. Từ Samhain có nghĩa là "Mùa hè cuối cùng" trong tiếng Gaelic, một ngôn ngữ được sử dụng ở Ireland và Scotland. Nó cũng báo hiệu mùa đông bắt đầu để nhà nông chuẩn bị cho những tháng lạnh hơn
Kinh tế chánh trị là môi với răng. Dân chúng Hong Kong đang làm một cuộc chiến tranh nhân dân, vừa du kích vừa trận địa chiến ở thành phố. Vừa chống nhà cầm quyền tay sai của TC vừa chống bọn ăn theo CS và tay sai ơ Hong Kong.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.