Hôm nay,  

Thiên Lý Đã Thắng

16/12/200300:00:00(Xem: 6334)
"Thiện ác đáo đầu chung hữu báo; Cao phi viễn tẩu giả nan tàng." Đúng vậy, thiên lý đã thắng. Ô. Hussein đã bị bắt. Ôâng bị bắt khi Liên Quân khui một hầm bí mật bên kia sông tư dinh của Oâng, tại quê nhà Tikrit của Ông . Oâng bị bắt, bất động, khi trong tay Oâng có hai cận vệ, hai cây súng AK, một súng lục, và 750.000 đô la giấy 100. Oâng bị bắt, nhờ sự cộng tác của một gia đình "thân cận với Oâng" giúp cho tin. Theo Tướng Tư lịnh Liên Quân, Ô. Hussein có vẽ là "một người mệt mỏi, cam phận." Theo Ô. Bremer Oâng Hussein đã là "một tù nhân." Việc Oâng Hussein bị bắt dễ dàng như vậy đã làm sáng danh thiên lý, trừng trị người lãnh đạo độc tài, tướnglãnh bất xứng, giúp tình hình bình định, tái thiết và phát triển Iraq tiến bộ hơn và làm giảm căng thẳng cho chánh quyền Mỹ và TT Bush.
Một, lẽõ ra Ô. Hussein chống đối để bị sát thương như hai ngưòi con trai, tử chiến hay tự sát khi biết chắc bị bắt, thì ít ra - thuần túy thuật ngữ mà nói -- khí tiết lãnh đạo quốc gia, sĩ khí tướng lãnh tối cao --- của Oâng không bị mất như chế độ độc tài khát máu của Oâng. Oâng bị bắt khi có hai cận vệ, trang bị súng AK, lại có thêm một cây súng lục.. Khi hầm bí mật bị khui, hơn ai hết, Ô. Hussein biết khó mà thoát vì hầm sâu gần 6 bộ, nấp hầm kín, không thể nhảy lên được. Còn đường ngang hang bò vào, ống hơi đã bị Liên Quân bí lối. Lúc đó, Oâng thừa uy quyền dùng súng lục, súng AK của cận vệ để tử chiến hay tự sát. Cận vệ không thể cản được. Đằng này Oâng bất động, gián tiếp đầu hàng để bị bắt. Và khi đã bị bắt Oâng ngoan ngoãn hả họng cho Liên quân lấy nước miếng và "đa ngôn", tỏ ra "hợp tác", theo tin báo chí. (Chỗ này phải ghi thêm tin CNN: một số viên chức Hội Đồng Cai Trị Iraq sau khi gặp Saddam thì kể là Saddam vẫn bướng bĩnh, không chịu sám hối, mà còn nói thô tục xúc phạm nữa.) Thái độ đó dưới măùt người dân Iraq, tàn đảng, tàn quân Hưsein, nhứt là với phiến quân dám ôm bom cảm tử "diệt Mỹõ cứu nước", Ô. Hussein là một người lãnh đạo không xứng đáng . Ngày thường ở nhà mát, ăn bát vàng, một lời nói ra bắt thiên hạ râm rấp, lúc nguy lẩn trốn, di tản, chịu nhục, đầu hàng, để bị bắêùt hầu được sống, dù Đông hay Tây, một lãnh đạo, một tướng lãnh như thế không nơi nào, không ai cảm phục được vì quá hén nhát, quá tham sanh úy tử.

Hai, cái chết của Oâng Hussein, trước nhứt lợi cho tình hình Iraq đăng xấu đi, TT Bush gọi là "thời kỳ đen tối và đau thương.". Không ai xác nhận một cách có bằng cớ được quân phiến loạn ở Iraq, là do Ô. Hussein tổ chức, tài trợ, lãnh đạo, chỉ huy. Nhưng ai cũng thấy trong số phiến quân đó có tàn dư, tàn đảng của Ô. Hussein. Thực sự khi một nhà độc tài mất công cụ chuyên chính, mất guồng máy đàn áp, chỉ còn là một người chết chưa chôn. Nhưng theo tâm lý chung, tàn dư, tàn đảng nhiều nợ máu với nhân dân chỉ còn có một đường, là chống lại chế độ mới, phải nuôi và chạy theo huyền thoại Hussein. Phiến quân có nơi để hướng về, có chỗ để dựa dù tinh thần nhiều hơn vật chất. Nhân dân có lý do để chưa thoát khỏi nỗi sợ không rời, cái ám ảnh độc tài đã ăn sâu vào tâm não 35 năm. Ô. Hussein bị bắt, tất cả những thứ đó chấm dứt. Do đó kinh nghiệm cho thấy, những nhà làm đảo chánh, làm cách mạng chuyên nghiệp ít khi tha mạng sống hay sinh mạng chánh trị cho người bị lật đổ. Cũng vì qui luật đó, Liên Quân đã dùng nhiều cách từ tiền thưởng đến hành quân liên tục để triệt tiêu ba cha con Hussein-- hạ được hai ngưòi con trai trước và chính Oâng Hussein sau. Dù nỗ lực như vậy, huyền thoại và nỗi sợ Hussein cũng đã gây rất nhiều tổn thất nhân mạng cho Liên Quân. Con số thương vong vì các cuộc đột kích, phục kích, đặt mìn, ôm bom tự sát đã làm con số thương vong của Liên quân đã cao hơn của Chiến dịch Hành quân Itraq Tư do. Và công cuộc bình định, tái thiết, và phát triễn Iraq không tiến bộ. Nhân dân Iraq không dám cộng tác mạnh vơi Liên quân và nhà cầm quyền hậu Husein. Các nước cũng thế, tỏ ra rụt rè, toà đại sứ, LHQ rút phái bộ, Nhựt, Đại Hàn chần chừ không góp quân đi Iraq. Bài toán Iraq trở thành đề tài các chuẩn ứng cử viên Dân Chủ tấn công tới tấp TT Bush trong mùa bầu cử 2004.
Ba, người Việt bình dân thường nơí chơi chơi, thiệt thiệt, "Hay không bằng hên." Câu này có thể đúng trong trưòng hợp của TT Bush lúc này. Mùa Giáng Sinh này là mùa đại cát của TT Bush. Kinh tế tăng vọt lên trên dưới 8%, cao nhứt từ 19 năm qua. Rồi lại đến tin Liên Quân bắt được Hussein. Phước, thay vì bất trùng lai, lại trùng lai đối với TT Bush. Hai vần đề Oâng bị chỉ trích, phê bình tơi tả, làm Oâng ăn không ngon ngủ không yên trong mùa bầu cử, là kinh tế suy thoái từ cuộc khủng bố 911 và tình hình trì trệ ở Iraq, không thành vấn đề lớn nữa. Nên được tin Hussein bị bắt, Oâng bay từ Trại Nghỉ Mát David ngay về Washington DC. Tự nhiên sau khi phối kiểm, xác minh kỹ, và các phụ tá chuẩn bị để Oâng báo cáo tình hình với quốc dân. Hai ý chánh nhấn mạnh: " thời kỳ đen tối và đau thuơng" ở Iraq đã chấm dứt, nhưng điều đó không có nghĩa bạo lực chấm dứt. Tin báo chí quốc tế, nói chung, nhân dân và chánh quyền tạm thời Iraq đón mừng tin như ngày hội ở Iraq: nguồn tài trợ cho phiến quân từ Hussein sẽ chấm dứt áùm ảnh, nỗi sợ độc tài Hussein chấm dứt; và triển vọng cộng tác của nhân dân Iraq bộc lộ rõ hơn. Nhưng TT Bush vẫn dè dặt vì vấn đề Iraq không gói gọn trong Iraq. Nó liên quan đến Thế giới Á rập, Trung đông, và nhứt là liên quan dến chiến tranh khủng bố thế giới mà Mỹ đang đương đầu. Iraq là điểm thử nghiệm dân chủ đầu tiên ở Trung đông, điều TT Bush gọi là "cảm hứng dân chủ" ở Trung Đông. Đương nhiên các nhà càm quyền chuyên chế vua quan, thế tộc và giáo quyền Hồi giáo như Iran, Syria, Á rập Saudi tìm đủ mọi cách phá hoại. Ý TT Bush muốn nhân dân Mỹ cần kiên trì hơn.
Sau cùng là một tổng thống Mỹ nỗi tiếng mộ đạo, trước tin lành cho Liên Quân, nhân dân Iraq, nhân dân Mỹ, và cho cá nhân Oâng, TT Bush chắc sẽ gia tăng cầu nguyện cầu " Bình An Dưới Thế cho Người Thiện Tâm" trong Mùa Giáng Sinh này.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Texas, California và Florida đã tạo ra hơn 200,000 việc làm trong năm 2018, theo tài liệu việc làm được công bố bởi Phòng Thống Kê Lao Động cho biết. Massachusetts và New York đã tạo ra hơn 100,000 việc làm, và Arizona và Georgia chỉ tạo ra 99,343 và 99,340 việc làm theo thứ tự 2 tiểu bang sau.
James Muncy có thể theo dõi bệnh khó thở lùi lại từ thập niên 1990s, khi mà ông vẫn còn làm việc tại mỏ than. “Tôi đã không thể cắt cỏ nặng,” theo ông cho biết. “Khi trời nóng, tôi không thở nổi.”
Từ năm 2008 tới 2017, các tài xế đã tông và giết chết 49,340 người đi bộ trên các con đường trên khắp Hoa Kỳ. Đó là hơn 13 người chết vì tai nạn xe cộ mỗi ngày, hay cứ mỗi 1 giờ 46 phút thì có một người thiệt mạng. Nó tương đương với một chiếc máy bay phản lực cơ lớn chở đầy người bị rớt – với không một người nào sống sót – trong mỗi tháng.
Nhiều người Mỹ tiếp tục theo dõi việc gia tăng và mất việc làm trên toàn quốc khi các số liệu được công bố vào cuối mỗi tháng. Nhưng gia tăng việc làm tại California thì không được chú ý nhiều. Trong tháng 12, tiểu bang California đã tạo ra thêm 24,500 việc làm mới.
SAIGON -- Giá mía Sóc Trăng xuống thấp, nông dân điêu đứng... Thê thảm sẽ kéo dài. Bản tin VOV nêu tình hình: Với giá mía xuống thấp như hiện nay, hơn 5.000 ha mía đang vào vụ thu hoạch ở huyện Cù Lao Dung, tỉnh Sóc Trăng đang phải đối mặt với nguy cơ lỗ nặng. Rẫy mía 13 công đã đến ngày thu hoạch nhưng anh Trần Vũ Lang ở xã Đại Ân 1, huyện Cù Lao Dung vẫn chưa dám bán do giá hiện nay quá thấp. Anh Lang cho biết, hiện tại nếu bán tại rẫy chỉ được 200-300 đồng/kg, mỗi công có thể lỗ đến 2 triệu đồng: “Năm nay lại lỗ, tại vì giá mía quá rẻ, tiền công thì mắc. Nếu giá mía không lên, người dân còn lỗ nữa, mà lỗ nữa thì sẽ không còn ai trồng mía nữa”.
HANOI -- Đụng xe là những tai nạn có thể ngăn ngừa được... tuy nhiên, Việt Nam av64nt hê thảm vì các tai nạn này.
SAIGON -- Trong khi chiến tranh thương mại tăng áp lực vào Trung Quốc, nhà nước Bắc Kinh ra độc chiêu: siết cổng trái cây tươi đối với th5i trường Hoa Lục qua đường tiểu ngạch, và các đại gia tư bản đỏ TQ sẽ sang mở nhà máy ở Việt Nam và Cam Bốt.
Tác giả Trần Văn Giang vừa ấn hành tuyển tập mới – tác phẩm “Sẽ Có Một Ngày” với 33 chương, trong đó hầu hết là các bài viết của ông, phần còn lại là một số bài sưu tầm liên hệ tới các vấn đề ở quê nhà. Sách dày 320 trang, nêu lên cái nhìn từ một nhà văn hải ngoại, băn khoăn trước những sụp đổ giá trị văn hóa ở quê nhà, bày tỏ các suy nghĩ và phê phán về các hiện tượng xã hội tại Việt Nam.
Tuyệt vời: Tết đã là di sản, sao lại có thể bỏ được... Báo Lao Động ghi lời Chuyên gia văn hóa Nguyễn Hùng Vĩ cho rằng, bỏ Tết truyền thống chẳng khác gì bỏ đi một di sản hàng nghìn năm.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.