Hôm nay,  

Trò Chuyện

05/04/200200:00:00(Xem: 13110)
Dear chị ơi,
Em có đọc mục trò chuyện của chị, em cảm thấy gần gũi như chị em trong nhà. Bởi vậy em muốn hỏi chị một chút về chuyện của em nha chị. Em đang học lớp 12, sắp vào đại học. Bạn trai của em lớn hơn em 1 tuổi, đang làm nail, mới xong lớp 7 thì nghỉ học, tới nay cũng chưa lấy được bằng nail. Ngoài giờ làm, anh ấy chỉ đi chơi hoặc đến nhà em thôi. Bố em không bằng lòng anh ấy, em cũng thấy là không tính chuyện lâu dài với anh ấy được nhưng em vẫn thích chơi với anh ấy vì sợ buồn. Em tính khi học xong đại học rồi mới nghỉ chơi với anh ấy. Chị thấy em tính vậy có được không" Nhớ trả lời em sớm nha. Vy Vy.

Vy Vy thương mến,
Chị cảm động lắm khi Vy nói là có cảm giác thân thiết như chị em trong nhàkhi đọc mục trò chuyện của chị. Và bây giờ chị cũng đang có cảm giác đó khi trả lời cho em đây. Vy ơi, đã không tính chuyện lâu dài thì sao chấp nhận người ta là bạn trai của mình vậy em. Em quen như bạn bè bình thường thì được chứ còn ở mức độ là bạn trai thì phải có sự "chọn lựa" một chút chứ. Chọn lựa ở đây không hạn hẹp ở bằng cấp, tiền bạc, hay địa vị gì cả mà là chọn lựa con người với những đức tính tốt, phù hợp với mình, có cách sống trẻ trung, hăng hái, và nhất là có ý chí tiến thân khi đang ở lứa tuổi như em và bạn ấy. Qua lời kể của em thì chị thấy bạn ấy chưa có đủ lắm các "yêu cầu" ấy. Thử xét lại lòng mình xem nếu em thực sự yêu thì hãy khuyến khích cho anh ấy cố gắng thăng tiến trong công việc và học hành, còn nếu em chỉ "sợ buồn" thôi thì nên "điều chỉnh" lại quan hệ cho đúng đi nhé Vy. Chúc em luôn vui và tự tin.

Nếu bạn chưa biết nên chuẩn bị món mặn nào cho bữa cơm hôm nay thì hãy thử vào bếp làm ón bò rim tỏi ớt đậm đà ngon cơm này nhé!
Tôi là Nguyễn Hoà Thuận, là exryu ở Nhật. Tôi và bạn Trần Nguyễn Thắng là bạn học khi còn ở Nhật (Tokyo). Hiện nay tôi đang ở Houston, Texas.
Nghe đồn trên cao-nguyên Di-linh có thần-linh hiện xuống cứu chữa cho những người bị bệnh, vợ chồng bác Tám lò-dò theo đồng-bào lên núi xin chữa bệnh.
Ta thường tự hỏi khi làm một việc gì: Còn phải làm trong bao lâu nữa? Còn phải làm bao nhiêu nữa? Còn phải tìm kiếm, hoạch định, bỏ công ra bao nhiêu nữa mới đạt được điều tôi muốn?
Tác giả là cư dân Phoenix, Arizona. Tốt nghiệp cử nhân ngành Nursing tại San Antonio, Texas năm 1974. Làm Registered Nurse cho Saint Joseph's Hospital, Phoenix, Arizona từ năm 1975. Bài viết về nước Mỹ đầu tiên của bà dự Viết Về Nước Mỹ năm 2015, là lời cầu nguyện của một bệnh nhân “Thương Đế! Đừng Bắt Con Phải Chết”. Hai năm sau, bà gửi bài thứ hai.
Dân Biểu Lowenthal đã phát biểu, “và tôi kêu gọi chính quyền Việt Nam phải đối sử và phán xét công bằng đối với ông Michael Nguyễn, cho phép ông được gặp gia đình trong lúc bị giam, và nhanh chóng trả tự do cho ông
Miễn phí: Lớp Vui Học Anh Ngữ Thực Dụng, Luyện Thi Quốc Tịch, Lớp Yoga, Lớp Cười để chữa bệnh, thư dãn và sống khỏe mạnh, Lớp Hình Luật sơ đẳng I - Xóa án hình sự.
Bây giờ thì tôi đã ngoài sáu mươi, đã sống gần hết đời (và tàn đời trong ngõ hẹp) ở xứ người nhưng chưa bao giờ bước chân trở lại chốn xưa – dù đôi lúc cũng nhớ nhà và nhớ quê thiếu điều muốn chết
Hiến Pháp 1992 và cách sử dụng bất chánh của Nhà cầm quyền Việt Nam đang tạo Cuộc Cách Mang Bất tuân Dân Sự ngày nay - Hiến Pháp Việt Nam cũng nói rất nhiều bảo đảm, nói rất nhiều về các quyền của công dân
Hi vọng bài viết này góp thêm một sự kiện mới cho cuộc tranh cãi không có kết luận chính xác 100% vì hai người trong cuộc đã ra đi.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.