Hôm nay,  

Trò Chuyện

05/04/200200:00:00(Xem: 13648)
Dear chị ơi,
Em có đọc mục trò chuyện của chị, em cảm thấy gần gũi như chị em trong nhà. Bởi vậy em muốn hỏi chị một chút về chuyện của em nha chị. Em đang học lớp 12, sắp vào đại học. Bạn trai của em lớn hơn em 1 tuổi, đang làm nail, mới xong lớp 7 thì nghỉ học, tới nay cũng chưa lấy được bằng nail. Ngoài giờ làm, anh ấy chỉ đi chơi hoặc đến nhà em thôi. Bố em không bằng lòng anh ấy, em cũng thấy là không tính chuyện lâu dài với anh ấy được nhưng em vẫn thích chơi với anh ấy vì sợ buồn. Em tính khi học xong đại học rồi mới nghỉ chơi với anh ấy. Chị thấy em tính vậy có được không" Nhớ trả lời em sớm nha. Vy Vy.

Vy Vy thương mến,
Chị cảm động lắm khi Vy nói là có cảm giác thân thiết như chị em trong nhàkhi đọc mục trò chuyện của chị. Và bây giờ chị cũng đang có cảm giác đó khi trả lời cho em đây. Vy ơi, đã không tính chuyện lâu dài thì sao chấp nhận người ta là bạn trai của mình vậy em. Em quen như bạn bè bình thường thì được chứ còn ở mức độ là bạn trai thì phải có sự "chọn lựa" một chút chứ. Chọn lựa ở đây không hạn hẹp ở bằng cấp, tiền bạc, hay địa vị gì cả mà là chọn lựa con người với những đức tính tốt, phù hợp với mình, có cách sống trẻ trung, hăng hái, và nhất là có ý chí tiến thân khi đang ở lứa tuổi như em và bạn ấy. Qua lời kể của em thì chị thấy bạn ấy chưa có đủ lắm các "yêu cầu" ấy. Thử xét lại lòng mình xem nếu em thực sự yêu thì hãy khuyến khích cho anh ấy cố gắng thăng tiến trong công việc và học hành, còn nếu em chỉ "sợ buồn" thôi thì nên "điều chỉnh" lại quan hệ cho đúng đi nhé Vy. Chúc em luôn vui và tự tin.

Trong cuộc sống, ai cũng có một niềm mơ ước cho mình trong tương lai. Khi lớn lên, em muốn trở thành một người có ích cho bản thân, gia đình và xã hội. Khi bà ngoại em mất vì bệnh tim, em rất buồn và đau lòng lắm. Em tự hứa mình lớn lên sẽ trở thành bác sĩ tim để giúp cho nhiều người sống lâu hơn và vui vẻ hơn.
Mời quí phụ huynh và các em đọc qua kỳ 2 của căn bệnh trầm cảm, hiện là một căn bệnh nguy hiểm của trẻ em trong các trường học.
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em, người anh siêng năng, giỏi giang, chỉ có tánh nhát gan, nghe chuyện ma thì rùng mình, co rút. Người em khờ khạo, ngốc nghếch, vô công rỗi nghề, chỉ thích đi học nghề biết rùng mình. Một người coi nhà thờ nhát ma bị cậu xô xuống cầu thang gãy một chân.
Định cư tại Mỹ từ 1994, Phương Hoa vừa làm nail vừa học. Năm 2012, bà tốt nghiệp ngành dạy trẻ tại Chapman University khi đã 62 tuổi và trở thành bà giáo tại Marrysville, thành phố cổ vùng Bắc Calif. Với loạt bài về Vietnam Museum, "Bảo Tàng Cho Những Người Lính Bị Bỏ Quên," tác giả đã nhận giải chung kết 2014. và vẫn tiếp tục gắn bó với Viết Về Nước Mỹ. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả.
Mẹ Nấm, đồng sáng lập Mạng Lưới Bloggers Việt Nam, hiện đang bị tù giam 10 năm, và bà đang tuyệt thực kể từ ngày 6, Tháng Bảy
(Trải nghiệm của một người trong cuộc) - tham dự vào việc hình thành xã hội dân sự ở Việt Nam thông qua truyền thông mạng trong vòng 15 năm lại đây.
-Vạn sự khởi đầu nan, gian nan bắt đầu nản! - Học đi đôi với hành, hành đi đôi với tỏi. - Học… học nữa… học mãi..... đuổi thì ... nghỉ! - Không mày đố thầy dạy ai?
Người con Phật nghĩ gì về án tử hình? Đứng về phương diện cá nhân, rất minh bạch rằng không Phật tử nào ủng hộ án tử hình. Đứng về phương diện quốc gia, thực tế là rất nhiều quốc gia -- nơi Phật giáo gần như quốc giáo, như Thái Lan, Miến Điện, Sri Lanka… -- vẫn duy trì và thực hiện án tử hình.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.