Hôm nay,  

Sinh Hoạt

12/03/200400:00:00(Xem: 6000)
wk_03122004_8
phim ảnh

Good Bye Lenin!
Một cuốn phim thật vui nhộn, nhìn lại lịch sử trong một tình huống khác thường. Tháng 10, 1989 khi bức tường Bá Linh sụp, đánh dấu sự cáo chung của chế độ Cộng Sản tại Âu châu, thì bà Alex, một người nhiệt thành với chế độ đó, lại đang bị hôn mê. Khi tỉnh lại sau cơn bạo bệnh, các người con của bà lo sợ bà bị cú sốc, nên xoay trở sắp xếp đời sống sao cho như không có gì thay đổi ngoài xã hội. Nhưng bánh xe lịch sử vẫn quay đều đặn, nên bao chuyện tréo cẳng ngỗng đã xẩy ra cho bà Alex. Nhưng mọi chuyện trở nên rắc rối hơn khi vở kịch ngày càng giống thật khiến bà cụ tội nghiệp vẫn tin tưởng một điều hão huyền không tưởng "Lê-nin sẽ toàn thắng".
Đạo diễn bởi Wolfgang Becker.

trò chuyện
Chị Q và Weekend thân mến,
Không chờ đợi đến giờ lunch để ra các sạp báo mua tờ Việt Báo hôm nay, Đại Dương đã lên http://www.vietbao.com để xem bài viết của chị về chương trình "Cũng Chìm Trôi" và thật là xúc động khi đọc hết bài viết này. Em rất quý cách viết của chị vì rất nhẹ nhàng nhưng sâu sắc. Bài viết có thể nói đã nói lên sự tôn trọng của người viết đến nhóm sinh hoạt tụi em. Những "quotations" hay là những trích đoạn lời nhạc rất chính xác, bài viết của chị đã tạo sự đồng cảm cho nhiều người đọc, em chắc chắn.


Đó là bài viết mà em đã mong mỏi thật nhiều cho đêm nhạc này: nhẹ nhàng, vừa phải và rất cảm thông, gần gũi Tác phong của người cầm viết cho một tòa soạn giá trị như Việt Báo đã một lần nữa khẳng định trong lòng tụi em. Vài chia sẻ trong ngày cuối tuần…(Đại Dương)
Đại Dương thân mến,
Weekend và chị Q cám ơn về những ý nghĩ và tình cảm tốt đẹp mà em và các bạn dành cho bài viết của Weekend. Được có dịp trò chuyện và viết về tuổi trẻ Việt Nam với những sinh hoạt giá trị, bổ ích cho cộng đồng mình là một niềm vui cho Weekend rất nhiều. Nhân đây, Weekend chúc mừng đêm nhạc thính phòng "Cũng Chìm Trôi" đã được tổ chức thành công với sự tham dự đông đảo của giới yêu nhạc. Rất mong sẽ viết về những đêm nhạc kế tiếp của các bạn trong những ngày thật gần sắp tới.
Thân ái.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
“Anh chỉ có một điều bận tâm hiện nay thôi. Đó là làm sao cho em và những người đi sau không bao giờ biết tới bệnh là gì.” Tôi thò tay qua bàn, xếp tờ báo kia lại và ném qua bàn bên cạnh. “Cuộc đời lạ lắm. Chúng ta không bao giờ hiểu được. Để anh bổ túc một ý kiến hôm trước, chúng ta không những chỉ
Buổi chiều, khi ông Tâm trở về, trời chưa tối hẳn. Hôm nay là ngày cuối ông ở Albany , cái thị trấn nhỏ bé miền cực Bắc New York . Hơn mười bảy năm ông đã ở đây, làm việc, chơi đùa, đi lang thang cà khịa với những người bạn Mỹ, uống những lon bia trước TV, dò dẫm từng bước chân trên những đụn tuyết,
Trời chiều, đèn đường vừa lên, anh ngẩng nhìn qua khung kính. Những dòng người xuôi ngược về trạm xe điện. Ly cà phê khen khét còn vương ở cổ. Cuốn sách dày cộm, nhìn muốn nản. Anh gấp lại, những dòng chữ không muốn đọc của ngày níu lại. Bước xuống phố, gió phất lạnh giữa mặt. Ngày đã đi và đêm tới.
Phải nhiều tháng sau, tôi mới biết cô nàng bị bệnh ung thư. Gần như là không ý thức, tôi từng nhìn những dãy chai thuốc đủ nhãn hiệu, thuốc viên, thuốc nước, thuốc bột trong ngăn tủ phòng nàng và hoàn toàn không thắc mắc hay có ý niệm gì về sự có mặt của chúng. Cũng thường thôi, có nhiều người vẫn thích
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.