Hôm nay,  

Thơ Bé

03/08/200300:00:00(Xem: 9576)
Kỳ rồi cô Xuân dẫn Dan Võ, Ti Ti và Gigi với bé Na đi San Francisco. Gigi đã tả lại chuyến đi chơi cho các bạn nghe rồi. Bây giờ bé Na gửi tới gia đình Việt Báo một bài thơ dễ thương lắm. Chúng mình cùng đọc nhé.

MỘT BUỔI SÁNG Ở SAN FRANCISCO

Vẫn trong chuyến nghỉ hè
Hôm nay sang thứ hai
Xe bus đi tour dừng ở phố
Cho mọi người đi bộ
thỏa thích.
Có con đường cheo leo
Khi lên dốc, chân em thật mỏi
Có con đường xuống dốc
Lưng thắt, bụng đau
Người cứ chúi tới trước.
Mẹ lắc đầu
"Nếu thi lái xe ở đây


Mẹ sẽ không bao giờ đậu."
Nhưng thiếu gì xe
Chạy qua,
Chạy lại.
Chạy tới,
Chạy lui.
Hùng hùng hổ hổ
sợ gì ai!

Vào trong khu vườn nhỏ
Người đã đông,
Còn có người đọc báo
Người tập Tai Chi
Hai tay
đưa lên
đưa xuống
như múa.
Đến khu phố Tàu
Sao như có hội
Người ta đông đúc chen nhau
Đủ các hàng ăn
Đủ các hoa trái
Bày trong cửa hiệu
Dọc theo hai bên đường

Em đã ngây ngất
Vì một mùi thơm
Trong gió thoảng
Đó là mùi chiên xào
Từ các hiệu ăn
Làm bụng em cồn cào
Rồi đói
hoa cả mắt.

Bé Na
(7/ 01/ 2003)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thầy đi, con ở lại, cùng với anh Như Hùng, Vĩnh Hảo, Tâm Huy và bao người bạn khác nữa sẽ tiếp tục bước theo dấu chân, con đường mà Ôn đã mở ra trong cùng tâm nguyện “làm đẹp Đạo, đẹp Đời”, làm sáng danh những giá trị của Chân,Thiện, Mỹ
Trong sinh hoạt văn học nghệ thuật Việt Nam ở hải ngoại, và nhất là trong giới tu sĩ đạo hữu Phật Giáo, tên tuổi Thượng Tọa Thích Quảng Thanh, hay nhà thơ, nhà nghệ sĩ tài hoa đa diện Thanh Trí Cao quả thật không còn xa lạ.
Ngày 15/11/2018, bế mạc Thượng đỉnh ASEAN thường niên tại Singapore, Thủ tướng Lý Hiển Long chia sẻ đã đến lúc ASEAN phải chọn giữa Mỹ-Trung.
Hình ảnh đó còn theo đuổi tôi cho đến ngày nay, các cậu biết không ? Các cậu là chiến sĩ lại chết trước cả ngày Quân Lực ra đời. Cũng lạ đấy chứ. Nhưng riêng tôi, ngày Quân Lực năm nay tôi dành riêng để tưởng nhớ đến các cậu đã đền nợ nước ở trận Đồng Xoài.
Mới đầu nghe ba em gọi, tôi tưởng tên em là Muỗi. Tôi ghẹo em: “Muỗi này!Đừng chích anh, đau lắm”. Em trề môi, vẻ không bằng lòng: “Tên em là Muội. Muội là em. Em là Muội”. À ra thế!
Cháu sanh ra trên đất nước nầy Hưởng đầy đủ mọi thứ Tự Do, tiện nghi thừa mứa
Tôi chọn sự giản dị nhưng không được sơ sài, chân thật nhưng không thô thiển và với cách vẽ này tôi kể được câu chuyện thật cuộc sống mới hiện nay của tôi và gia đình riêng.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.