Hôm nay,  

Cha Em

16/12/200500:00:00(Xem: 5330)
tn_12162005_3

Elizabeth Kim-Trang Lê

BÉ VIẾT VĂN VIỆT/ BÀI DỰ THI SỐ 229

Tối nay khi đánh máy xong bài “Mẹ Em” để dự thi “Bé viết Văn Việt” em thấy thật là thiếu sót nếu không viết một bài về Ba em.

Em lấy làm lạ vì em nghe thật nhiều bài hát về mẹ, mà có rất ít bài nói về cha. Hình như với mẹ, người con dễ tâm sự hơn. Em cũng vậy, khi có chuyện gì muốn nói em tìm đến mẹ trước. Lúc nào em cũng kính trọng cả ba lẫn mẹ, nhưng ba thì nghiêm nghị hơn, nên trong sự kính trọng ba, vẫn có một chút gì làm em sợ ba hơn mẹ. Năm nay ba em đã 59 tuổi rồi, sang năm là 60. Ba nói khi chết ở tuổi 60 trở lên người ta nói là hưởng thọ. Câu nói của ba làm em suy nghĩ. Phải chăng ba sẽ không còn ở lâu với em nữa" Tóc ba hình như mỗi ngày mỗi trắng ra vì có nhiều sợi bạc. Thế mà ba vẫn thức khuya, dậy sớm hàng đêm. Công việc của ba đòi hỏi phải dậy sớm. Về nhà, nghỉ ngơi một chút là phải đưa em đi học, vì mẹ em phải chuẩn bị đi làm đến 8 giờ tối mới về nhà. Suốt ngày có ba bên cạnh em, mẹ cũng được an tâm. Em có may mắn không phải đi baby-sit như nhiều bạn em. Ba kể rằng ba được gần gũi với em nhiều hơn với các chị vì khi hai chị được sinh ra là ba phải đi tù cải tạo đến hơn 9 năm. Ngày đi tù cải tạo ba mới 28 tuổi thôi, nên cả thời son trẻ của ba bị mất đi một cách vô ích. Và ngày về khi nhìn thấy gia đình túng quẩn ba lại lao vào kiếm sống phụ mẹ. Ba vẫn ước ao nếu ba đến Mỹ sớm hơn ba sẽ là người thợ máy sửa xe hơi vì ba rất có khiếu về máy móc. Em thật may mắn được sinh ra ở Mỹ nên được hưởng mọi tiện nghi trong đời sống. Ba nhắc lại sự thiếu thốn của hai chị khi còn sống ở Việt Nam lớn lên bằng nước cháo pha đường. Ba dạy em phải biết tiết kiệm, ba khuyên em đọc báo để thấy ở Việt Nam còn quá nhiều người nghèo khó. Em mang quốc tịch Mỹ nhưng em luôn luôn là người Việt Nam. Em sinh ra và lớn lên ở Mỹ nên em biết phải làm gì cho nước Mỹ. Nhưng em cũng là người Việt Nam nên cũng phải học chữ Việt và tìm hiểu về lịch sử, địa lý của nước Việt Nam. Bằng chứng là em đã trả lời được câu hỏi khó của Ban Giám Khảo Giải Khuyến Học “Phụ lưu của sông Đồng Nai là gì"” Em không một chút do dự trả lời: “Đó là sông Bé, sông Sài Gòn và hệ thống sông Vòm Cỏ”. Em thuộc trong sách sử nhưng em vẫn không biết những sông phụ đó nằm ở đâu. Em ao ước một ngày nào đó, em được trở về Việt Nam để nhìn tận mắt vẻ đẹp của quê hương em, mà em chỉ mới biết qua sách vở. Em cũng yêu nhạc Việt, nhất là tiếng đàn tranh. Biết vậy, ba đã phải bỏ công ngồi chờ em hằng giờ trong lúc em học đàn, dù trời mưa hay nắng. Em cảm ơn ba đã cho em cơ hội mà không phải bạn nào cũng có được như em. Càng lớn lên, em bắt đầu hiểu là mọi người đều có trách nhiệm đối với gia đình và xã hội. Em tự hứa sẽ làm ba mẹ vui lòng bằng cách chăm chỉ học hành và nghe lời ba mẹ dạy.

Ba ơi, con cầu mong ba sẽ sống lâu để con có dịp đền đáp công ơn của ba.

Elizabeth Kim-Trang Lê

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Uy Lĩnh xưng danh và kể lại những gian nan từ sau khi rời thành Troa. Trước tiên quân Uy Lĩnh cập bờ biển Thạch Các, tấn ông thành Ích Ma Rốt, qua ngày hôm sau bị dân Si Côn phản công dữ dội phải rút lui. Đoàn thuyền binh bị ngược gió băng qua mũi Ma Lê, sau chín ngày lênh đênh cập vào bến xứ Lô Tô Pha.
Ông Nguyễn Phi Khanh thi đỗ Nhị Giáp Tiến sĩ . Khi Hồ Quí Ly cướp ngôi nhà Trần , ông ra làm quan dưới triều Hồ Hán Thương và được bổ nhiệm chức Hàn Lâm Học sĩ .
Suốt nhiều cuối tuần tháng 6 và đầu 7 năm 2019, dân Hông Kông chỉ có 7,5 triệu người nhưng hơn 2 triệu người xuống đường biểu tình kiên trì, nhiều mặt, để bảo vệ nền tự do, dân chủ của mình.
Những tiêu chuẩn nào để phân biệt một thành phố vận hành tốt và vận hành tệ ở nước Mỹ? Cũng khó mà xác định một tiêu chuẩn đánh giá chung.
Hiện nay đang có lời kêu gọi biến thủ đô Washington D.C thành tiểu bang thứ 51 của Hoa Kỳ. Tuy nhiên, theo thăm dò mới nhất của Gallup, hầu hết người Mỹ phản đối.
Theo tin tức từ The Hill, trong một nỗ lực làm giảm mức chênh lệch lương giữa hai đội tuyển nam và nữ quốc gia túc cầu của Hoa Kỳ, công ty Procter & Gamble đã tuyên bố đài trợ $529,000 cho đội nữ, cho những chiến thắng của họ tại giải World Cup.
Theo tin của CNN, trong đảng Cộng Hoà, sau những cuộc bầu cử 2018, không còn nhiều thành viên với quan điểm ôn hoà về vấn đề nhập cư, vì một nửa những thành viên ủng hộ việc nhập cư đã rời chức vụ.
Gallup nhận thấy rằng nền kinh tế có cải thiện trong thời tổng thống Trump, nhưng những lo lắng về tình hình tài chính cá nhân thì không hề thuyên giảm.
Nước Mỹ từ lâu được xem là quốc gia đi đầu của chủ nghĩa tư bản, nơi mà người dân làm việc cực nhọc vì đồng tiền. Và có người sẽ đoán rằng những người hạnh phúc nhất sẽ là những người giàu nhất?
Theo một cuộc thăm dò YouGov của CBS, vừa được công bố hôm Thứ Tư 17/06, 62% những cử tri Dân Chủ ở các tiểu bang tự nhận mình là “rất tự do” (very liberal), hay “tương đối tự do”.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.