Hôm nay,  

Mùa Noel

26/12/200500:00:00(Xem: 8405)
tn_12262005_4

Bảo Phương


BÉ VIẾT VĂN VIỆT: BÀI DỰ THI SỐ 231

Mọi người đang nao nức đón đêm Noel. Từ ngoài đường phố tấp nập xe cộ, mọi người kéo nhau sắm sửa để chuẩn bị tưng bừng cho đêm lễ quan trọng này. Còn ban đêm, em thấy đẹp làm sao,vì mọi nhà đều trang hoàng nhiều dãy đèn màu, mỗi nhà mỗi kiểu, mỗi vẻ. Đèn từ trên mái thả giòng xuống, những con hươu con nai, những người tuyết giăng đèn sáng rực trong nhiều sân nhà, tỏa sáng những hình ảnh rực rỡ của ngày lễ Giáng Sinh. Đâu đâu cũng nghe những bản nhạc vang vang ca tụng ngày lễ Giáng Sinh. Lòng em nô nức không kém, vì chắc chắn em sẽ được những món quà đặt trong chiếc vớ len mầu đỏ, và ông già Santa Clause, mà mình thường gọi là ông già Noel, sẽ chui từ ống máng xuống bỏ vào.

Trong nhà, mẹ em trang hoàng cây thông xanh với nhiều màu sắc đỏ chói, khéo léo với những dây đèn và quả châu lóng lánh. Cả nhà ai cũng mặc áo quần mới tinh để đi lễ nhà thờ nghe trình diễn nhạc Thánh Ca vào lúc 11:00 giờ đêm và dự lễ đúng lúc 12:00 giờ đêm. Em nhìn thấy mọi người trong ca đoàn mặc đồng phục thật đẹp, tiếng hát của ca đoàn cao vút như tiếng hát của những Thiên Thần. Năm nào cũng vậy, ca đoàn thường hát bằng hai thứ tiếng Mỹ và Việt. Em ngồi nghe một cách say mê thích thú và cùng với mọi người vỗ tay tán thưởng sau mỗi bản hát dứt. Bên trong nhà thờ chật ních người, không còn một chỗ đứng. Trong lúc ở ngoài trời vô cùng lạnh lẽo thì bên trong nhà thờ, ấm áp hơi người. Đúng 12:00 giờ khuya, tiếng chuông nhà thờ đổ liên hồi, thánh lễ bắt đầu. Mọi người đều im lặng để nguyện cầu. Trong giờ phút linh thiêng đó, em nguyện cầu cho gia đình em, cho mọi người và cho đất nước của em. Em cũng không quên cầu xin Chúa hãy đoái thương tới những người bất hạnh, thiếu may mắn hơn em. Đó là những người không nhà cửa, sống ở ngoài đường và lúc này, không tìm đâu ra được một ngọn lửa sưởi ấm. Em cầu xin cho những bạn thiếu nhi nhỏ ở những nước nghèo mà em vẫn thường thấy chiếu trên ti-vi, các bạn nhỏ mồ côi, đói khổ, thiếu ăn thiếu mặc. Và em nghĩ tới những người lính Mỹ xa nhà, những người lính

đang ở đầu tên mũi đạn ở tận Irag xa xôi… Em cảm thấy em quá may mắn được sống trong một đất nước thanh bình, được hưởng mọi tiện nghi của đời sống, và đêm Giáng Sinh được cùng gia đình dự thánh lễ trong mái nhà thờ thân yêu.

Sau khi đi nhà thờ về, em được mẹ pha cho một ly sữa nóng. Uống xong ly sữa thì mẹ bảo em phải đi ngủ.

Trước khi đi vào giấc ngủ yên lành, em không quên cầu chúc mọi người được hưởng một mùa Lễ thật vui tươi và an bình, trong đó, mọi người biết thương yêu nhau. Trong tâm hồn em vang vọng câu: "Vinh danh Thiên Chúa trên Trời, Bình An dưới thế cho người lòng ngay…"

Vincent Bảo Phương

Mùa Giáng Sinh năm 2005.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
SAIGON -- Các đại công ty quốc tế đang thò tay vào thu tóm nhiều hãng may dệt VN. Bản tin CafeF/Báo Pháp Luật TP đưa ra lời báo động: Xuất khẩu dệt may dần rơi vào tay doanh nghiệp ngoại...
HANOI -- Kinh tế ngầm tại Việt Nam chiếm tỷ lệ bao nhiêu? Kinh doanh mặt ngầm thường khó đoán được, vì hầu hết đều giấu kín, như mãi dâm, buôn lậu, tham nhũng...
Tăng trưởng, tăng trưởng... Báo Đầu Tư Chứng Khoán kể: Theo số liệu vừa được Tổng cục Thống kê công bố, Tổng sản phẩm trong nước (GDP) quý III/2018 ước tính tăng 6,88% so với cùng kỳ năm trước, tuy thấp hơn mức tăng 7,45% của quý I, nhưng cao hơn mức tăng 6,73% của quý II, cho thấy nền kinh tế vẫn giữ được đà tăng trưởng.
Tóm tắt: Ngày xưa có một ông vua cho làm một vườn ngự uyển trồng rất nhiều hoa lạ và cây trái. Trong vườn có một cây táo kết trái vàng nhưng cứ một ngày là mất một quả. Vua sai người con cả ra canh, đến nửa đêm không cản lại cơn buồn ngủ, và hôm sau mất một trái táo vàng. Đến người con thứ hai cũng không cưỡng được cơn buồn ngủ như anh, và lại mất thêm một trái.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 8, 2017. Bà tên thật là Huỳnh Kim Oanh, sống tại tiểu bang Virginia. Trước 1975 tại Việt Nam đã làm thơ đăng báo. Đến Mỹ, hiện nội trợ việc nhà. Bài viết đầu tiên kể chuyện từ miền Đông về Little Saigon dự họp mặt liên trường tỉnh Tây Ninh. Sau đây là bài viết thứ hai.
từ năm 2017, bà đã có ý tưởng muốn Ủy Ban Soạn Thảo Giảng Dạy ở tiểu bang California đưa những câu chuyện về những người tị nạn vào chương trình giảng dạy từ lớp mẫu giáo cho đến lớp 12
để lên tiếng việc vi phạm nhân quyền của Trung Cộng - Đây là nơi và thời điểm Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc nhóm họp để xem xét việc vi phạm nhân quyền của Trung Quốc.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.