Hôm nay,  

Vui Buồn Nghề Nails: Tóc Mây

03/08/200200:00:00(Xem: 8205)
Cô khách mới bước vô. Ai nấy ngừng tay ngẩng lên. Trời. Con nhà ai đẹp quá chừng. Như người mẩu. Cô đứng cao hơn Vinh cả một cái đầu. Cũng cở khoảng... gần 6 feet chớ chẳng vừa à. Mái tóc cô dày, dài. Phải nói là suối tóc mới đúng. Vinh đang đứng lật lật cuốn sổ coi khách hẹn giờ trong ngày, sẵn rảnh rổi Vinh tiếp cô luôn:
" May I help you"”Cô khách gật đầu:
“Dạ, em muốn cắt tóc”Vinh cười xòa, hỏi một câu lảng xẹt:
“Ạ... cô... người Việt"
“Dạ -cô cũng cười, lặp lại- Em muốn cắt tóc”Vinh vội vàng mời:
“Mời cô vô đây vô đây"
Miệng nói tay chỉ Vinh đưa cô vô trong.
Cô bé vén mái tóc qua một bên trước khi ngồi xuống ghế. Cái bóp để trên bàn, cô lấy tay hất mí tóc dài xỏa xuống trán như làn liễu rũ.
Vừa choàng khăn Vinh vừa hỏi:
“Cô muốn cắt ừm sao""
“Cắt long layer, hai bên ngắn cở nầy nè -cô làm dấu ngang xương hàm- còn đàng sau giử chiều dài”
Vinh nâng lớp tóc lên nhứ nhứ đo lường nặng nhẹ rồi bàn:
“Nếu hai bên ngắn cở nầy mà chiều dài hỏng cắt thì mất cân bằng"
Cô khách dễ dãi:
“Ờ vậy cắt bớt đi chút xíu cũng được"
Vinh đưa cô qua bồn gội đầu. Cũng mất gần 10 phút mới gội xong.
Mái tóc cô màu nâu huyền. Mái tóc dài tỏa mùi hương đã được rất nhiều nhà thơ nhạc sĩ những năm xưa hết lời ca tụng:
Mười bảy năm chợt thức
Bây giờ là bao giờ
Bàn tay trên mái tóc
Ngìn sau còn bâng quơ... *
...
Hồn lỡ sa vào đôi mắt em
Chiều nao xỏa tóc ngồi bên thềm
Đường phố muôn màu sao thiếu em
Về đâu làn tóc xỏa bên rèm... *
...
Thương lắm thương lắm tóc dài ơi
Cánh chim chiều đã mỏi
Thương lắm thương lắm tóc dài ơi
Một mình lênh đênh dòng đời đục trong... *2
...
Chao ơi màu suối tóc buông mềm
Buồn như tóc em hôm nào ướt đẫm mưa đêm
...
Em ơi giử mái tóc thề cho xanh
...
Viễn phương maí tóc bay dài
Nghiêng vai sương lạnh thương hoài vầng trăng... *3
...
Tìm đâu... bàn tay che mái tóc huyền rung tơ mềm... *4
...
Đường đời mênh mông... Tóc vương mây mùa thu... *5
...
Trời bao nhiêu gió tóc bao nhiêu buồn
...
Tóc mây dài chân vui đường vắng
Tóc mây vàng cho nắng thêm tươi
...
Tình ta xanh lá tóc mây không vàng... *6
.........................
Ca dao ta cũng có câu:
“Tóc em dài em cài hoa thiên lý, Hay là: Tóc em dài em kẹp cây ba lá... “
Thế rồi...
Nhớ lại Việt Nam, lúc mới có máy uốn tóc cắm một chùm dây điện tùm lum trên đầu khách như người tử tội ngồi trên ghế điện nghe tiếng thuốc uốn tóc cháy xèo xèo rùng rợn! đã có những câu hát trong dân gian, rằng:
“Tóc em dài sao em không uốn...
Tốn bao nhiêu anh trả tiền cho
Uốn rồi em khỏi lo... Hết tiền....”
Hay quá chừng! Đúng là một cách quảng cáo bình dân vô cùng hiệu nghiệm của mấy chú Ba Tàu vì thời buổi đó tiệm uốn tóc đa số do người Tàu Việt làm chủ. Một thời gian sau chán kiểu tóc quăn, ca dao lại nổi lên:
Tóc quăn chải lược đồi mồi
Chải đứng chải ngồi
quăn vẫn hoàn quăn
Lại đổi kiểu, để tóc mọc thẳng lại, cắt ngắn, cắt tém cao bồi cho ... mát. Ngắn một hai năm làm biếng đi tiệm hoài tốn tiền quá, lại để tóc dài cho đẹp... tự nhiên!
Người phụ nữ Á Đông có điểm đặc biệt là mái tóc đen huyền. Những cô con gái, tóc dài dễ dàng, mau dài nên thường kêu là "dài tốn tiền”đi cắt đi tỉa.

Lại cũng có nhiều cô vô tiệm muốn tỉa "chỉ cái đuôi tóc cháy thôi nha, đừng cắt chiều dài à"
Ai dám cắt" Tóc cắt khỏi đầu rồi lấy gì thường" Thợ mình hiểu điều "qúi tóc" đó chớ không như phần đông thợ Mỹ họ hay có thoí quen "scissors happy"cắt cụt ngủn, cắt cụt mới ra kiểu nầy kiểu nọ chớ tóc dài thì chỉ có kiểu ... dài! Vài năm gần đây họ có kiểu short layer rồi long layer tóc cắt có lớp có lớp cong vô khuôn mặt dễ thương giử được chiều dài cở nào cũng được, chỉ là chuyện " bổn củ soạn lại" chớ lạ lùng gì. Kiểu nầy đã có từ thời một ngàn chín trăm sáu mươi mấy rồi bà con ơi. Hồi đó thiên hạ chuộng uốn tóc cho phùng lên rồi cũng cắt layer .
Làm nghề tóc năm nào cũng phải chế kiểu mới. Lấy kiểu củ dậm mắm thêm muối. Phải biết tân trang như vậy nghề mới tiến. Chính mắt mình thấy sự tân trang nầy trong trường. Ngày đó có người học trò lãnh cắt mái tóc. Làm sao hỏng biết mà một hơi thấy cô ta chạy vô kêu cô ra, nước mắt rưng rưng:
“Cô ơi cô làm ơn cứu em. Em lỡ cắt phạm, bên nầy ngắn hơn bên kia tới... ba inches. Làm sao bây giờ cô""
Làm sao bây giờ" Nguời cô bước ra nhìn thấy mái tóc bên ngắn lỡ bị cắt phạm đó còn cở hai inches, đâu sửa được. Cô đứng ngẫm nghĩ rồi cô cầm cây dao bào lên miệng thì cười tươi như hoa, nói với khách:
“Hôm nay tôi cắt kiểu tóc mới nhứt chưa ai có. Cô làm người mẫu."
Trời. Cô khách không biết gì, khoái quá. Bởi vì, ai vô trường làm tóc là phải chịu điều hên xui. Nếu được người học trò khá khá, cái đầu ra tròn trịa. Nếu xui thì... ghé tiệm mua cái nón đội lên!!! Bữa nay y được chính tay người cô vừa cắt vừa dạy học trò hổng khoái sao được"
Người cô xây qua xây lại một hơi, rẹt rẹt chổ nầy, tỉa tỉa chổ kia, cầm cái máy xấy lên vừa xấy vừa quây cây bàn chải dẽo nhẹo xịt keo vuốt vuốt một hơi xong cái đầu. Cầm kiếng lên cho khách sâm soi vừa khen maí tóc hợp với khuôn mặt quá... Đám học trò hùa nhau phụ họa "đẹp quá moden quá sexy quá...”Trời, đúng nghĩa "cứu bồ” Mái tóc có cái kiểu một bên dài dài xuống xương hàm, bên kia ngắn hơn cong vô gò má, tạo nên một vẻ đặc biệt e ấp. Ah... phải rồi, biết kỹ thuật của cô rồi. Bên ngắn sửa hỏng được thì... ai cấm"... thì sửa bên dài!!!
Cô khách khoái quá chừng. Trầm trồ khen. Kiểu mới! Sexy!
Người cô đã đem tài thẩm mỹ của mình ra vừa cứu trò vừa tạo nên một kiểu tóc mới toanh. Không phục cô sao được"
Từ đó về sau nhiều khách trẻ trẻ vô đòi cho được kiểu mới sexy bên dài bên ngắn! Nếu là thợ ngoài tiệm là hốt bạc.
. . .

Vinh cắt xong mái tóc cô khách. Cô hài lòng lắm, đứng lên nhét vô túi Vinh tiền tip, ra bàn trả tiền và hẹn ngày trở lại nhuộm tóc, với Vinh.
Mái tóc cô khách bây giờ ngắn bớt, những lớp tóc khỏe mạnh thêm vài ... “Tóc mai sợi vắn sợi dài... Thương em không đặng nhớ hoài ngàn năm...”
Vinh đứng ngó nhìn theo...

TRƯƠNG PHÚ LÂM

Ghi chú:
*Thuở làm thơ yêu em, Thơ Trần Dạ Từ Nhạc Cung Tiến.
*1 Về đâu mái tóc người thương; Nhạc & lời Hoài Linh
*2 Thương lắm tóc dài ơi, Phú Quang
*3 Mái tóc viễn phương; Thơ Đinh Hùng
*4 Tìm đâu, Nhạc & lời Nguyễn Hiền.
*5 Hoài Vọng; Nhạc & lời Văn Phụng
*6 Tóc Mây , "Phạm Mỹ Lộc.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạp chí Văn Học Mới số 5 dày 336 trang, in trên giấy vàng ngà, bìa tranh nghệ thuật của Nguyễn Đình Thuần, sáng tác từ hơn 50 nhà văn, nhà thơ, nhà biên khảo và phê bình nghệ thuật.- Văn Học Mới số 6 sẽ ấn hành vào tháng 3/2020, có chủ đề về nhà văn, nhà thơ, nhạc sĩ Nguyễn Đình Toàn
Một tuyệt phẩm thi ca gồm những bài thơ dị thường chưa bao giờ xuất hiện bất cứ đâu, viết bởi một thi sĩ dị thường. Tựa: Tuệ Sỹ Ba ngôn ngữ: Việt - Anh - Nhật Dịch sang tiếng Anh: Nguyễn Phước Nguyên Dịch sang tiếng Nhật: G/s Bùi Chí Trung Biên tập: Đào Nguyên Dạ Thảo
Mùa thu là cơ hội bước sang trang mới khi nhiệt độ bắt đầu dịu lại. Trong mùa này, người dân California không cần mở điều hòa không khí lớn hết cỡ và cũng còn quá sớm để lo chạy máy sưởi.
Garden Grove xin mời cộng đồng tham gia chương trình đóng góp tặng quà cuối năm nhằm mang lại niềm vui, hy vọng và giúp đỡ cho những trẻ em địa phương không có quà trong mùa lễ Noel.
Ngồi niệm Phật miên man, dù cố tâm vào Phật hiệu nhưng hôm nay vẫn không sao “ nhập” được, đầu óc nó cứ văng vẳng lời anh nó lúc sáng: - Tu hú chứ tu gì mầy!
Một đường dây buôn người bán qua TQ do một phụ nữ Việt là nạn nhân buôn người trước đây tổ chức vừa bị phát hiện và bắt 2 người tại tỉnh Nghệ An, miền Trung Việt Nam, theo bản tin hôm 5 tháng 12 của Báo Dân Trí cho biết.
Điều trần luận tội đầu tiên của Ủy Ban Tư Pháp Hạ Viện đã nhanh chóng nổ ra cuộc đấu đá nội bộ đảng phái hôm Thứ Tư, 4 tháng 12 năm 2019, khi các nhà Dân Chủ cáo buộc rằng Tổng Thống Donald Trump phải bị truất phế khỏi chức vụ vì tranh thủ sự can thiệp của nước ngoài vào cuộc bầu cử ở Hoa Kỳ và đảng Cộng Hòa giận dữ vặn lại không có căn cứ cho hành động quyết liệt như vậy.
Đó là cuộc khảo sát của công ty tài chánh WalletHub đối với 182 thành phố khắp Hoa Kỳ, để xếp thứ tự an toàn nhất cho tới bất an nhất. Cuộc nghiên cứu dựa trên 41 thước đo liên hệ tới an toàn
Cảnh sát đã bắn chết một người đàn ông cầm dao tại El Monte, Nam California hôm Thứ Hai.
Một phần thưởng 50,000 đô la được đưa ra để bắt một người đàn ông của thành phố Burnaby đã bị truy nã trước đây vì tội rửa tiền như một phần của nhóm tội phạm có tổ chức người Việt Nam hoạt động tại Canada và Hoa Kỳ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.