Hôm nay,  

Ý Khách

18/10/200300:00:00(Xem: 4212)
Phú Lâm
Chưa thấy mặt đã nghe tiếng ồ ề oang oang khàn khàn vịt đực của bà Doren (tạm dịch qua tiếng Việt):
- Hey. Miss Thu. Hôm nay Miss Thu có làm việc không"
Chị Ngà đón khách từ cửa, nhỏ nhẹ nói:
- A chào bà buổi sáng. (trong bụng thầm nghĩ –hứ, tiếng gì mà rắc rối phí thì giờ, khi chào hỏi ai cũng phải liếc cái đồng hồ một cái đặng chào cho đúng buổi sáng chiều tối, hứ) – dạ có chớ, cô Thu đang đợi bà, à, cổ mới ra đàng sau có chuyện cá nhân một chút. Mời bà ngồi.
Miệng nói tay chỉ cái ghế.
Bà khách dảy nảy:
- Huhm. Cổ hẹn chín giờ rưởi, bây giờ là chín rưởi đúng, sao cô ta không có mặt sẳn sàng để tiếp tôi"
Chị Ngà vẫn hòa huỡn trả lời vã lã:
- Dạ, xin lổi bà cô ấy lở tay chút xíu cổ ra liền bây giờ mà mời bà ngồi bà có muốn uống cà phê không"
Bà ta vừa ngồi phịt xuống ghế vừa cằn nhằn:
- Lần nào cũng vậy. Lần nào cũng ngồi đợi chút xíu. Hứ.
Cái bà khách nầy. Không muốn nói xấu khách hàng vì có khách hàng mình mới có miếng sống. Nhưng có nhiều người khách ỷ mình bỏ tiền ra, số cung lại quá đông, chổ nào cũng có tiệm Nail, thợ giỏi không thiếu, chìu chuộng khách đủ điều cho nên họ làm tàng họ khinh khi thợ lắm. Điển hình là bà khách nầy.
Cái bà khách nầy tên Doren. Tên thiệt của bả giống tên như công chúa Bình Minh Aurora, không hiểu sao bà ta đổi qua tên hiệu Doren như vậy. Có lẻ bả tự thấy bả hổng giống như cô công chúa Bình Minh chút xíu xỉu xìu xiu nào hết chăng"
Bả nói hồi còn trẻ bả cao năm feet hai, cân nặng chỉ có một trăm mười pao thôi. Bả có chồng năm mười lăm. Hăm lăm tuổi bả đã có năm đứa con.
Ba chục tuổi bả mổ cắt buồng trứng. Băm mấy tuổi bả li dị ông chồng rồi từ đó bả tự do luyến ái.
Bây giờ thì, người bả nặng cở một trăm tám chục pao. Bả trang điểm đậm lắm. Gắn cặp lông mi giả chớp chớp như cặp chổi chà, đường viền mắt đã xâm ba bốn lần rồi dầy cui mà còn tô đen thêm cho đậm, đánh bóng mắt màu tím thẫm... Lúc nào bả cũng mặc cái áo luôn quần bằng hàng bông to màu sắc rực rở và ống quần ngắn dưới đùi một chút.
Trên năm mấy tuổi rồi mà bả tự cho là mình còn sexy lắm. Bả có mái tóc thật đẹp. Tóc màu bạch kim (dỉ nhiên là tóc tẩy trắng) cắt sát hai bên phía sau lưa thưa dài dài xuống phủ ót, phía trên chải phồng lên cao tạo cho khuôn mặt tăng thêm sự thon gọn. Bả có khuôn mặt hình trái xoan là mẩu mặt toàn vẹn. Bà nầy hồi nhỏ đẹp phải biết. Chắc tại đẹp nên mới có chồng sớm quá sớm, có con đông, chừng biết ra mình đã không có thời gian sống khoảng thời gian đẹp nhứt là thời thanh nữ độc thân cho nên bả mới lục đục rồi li dị chồng rồi... chơi cho đã đời. Khi nói chuyện bả thường hay nói về đàn ông. Đàn ông Mỹ kẹo như thế nầy, đàn ông Mễ dâm như thế kia, đàn ông Ý đa tình như thế nọ, đàn ông Trung Đông nồng nàn hết xảy...

(ờ quên nữa, bà nầy người Mỹ gốc Mễ) Bả khoe bả có đủ loại nhân tình. Mà không giử được người nào hết.
Bả ngồi đó, cầm từ chai từ lọ lên ngắm nghía, tay phủi phủi, trề cái môi sơn dầy dục, có đường viền lan ra khỏi cái môi mỏng dánh:
- Hứ. Sao mà dơ dáy quá vậy" cái nấp đậy không kỷ vầy bay năng lượng thuốc hết, cái nầy là chất chi mà không có nhản hiệu gì hết" bộ cô Thu nầy không bao giờ chùi sạch sẻ chổ làm việc hả"
Chị Ngà nghĩ trong bụng. Chết thiệt. Nhè con nhỏ bê bối mà gặp bà khách kiếm chuyện thì ... thấy bà! Chị Ngà bả lả trả lời:
- Dạ. Dọn dẹp hoài đó chớ, bị vừa mới xong bà khách chưa kịp dọn thì nó phải ra đàng sau...
Bà Doren bỉu môi:
- Thôi thôi tôi biết hết rồi mấy you có bao giờ dọn dẹp giữa hai người khách đâu. Tôi nghe nói tiệm nầy bị phạt liên miên có phải không"
Tức con mẹ nầy thiệt. Tin đâu mà đồn dử vậy. Vụ bị phạt từ hồi năm ngoái mà... Cũng may vừa lúc đó Thu từ trong đon đả chạy ra, chụp tay bà khách mừng như như như... bạn củ tám mươi đời vương mới gặp lại:
- Hi. Good morning. How are you. I miss you. You look sooo beautyful today... Sorry sorry.....(tạm dịch: chào bà buổi sáng bà khỏe hôn tôi nhớ bà quá xá quà xa bữa nay bà đẹp quá chời quá đất xin lổi xin lổi...)
Gặp miệng nhỏ Thu khen dồn khen dập khen lấy khen để vậy, thế là bà khách quên hết mọi sự. Bả quên cái chai không đậy nấp, cái bình không nhản hiệu, cái bàn chưa phủi, ....
Chị Ngà ngẫm nghĩ, phục con nhỏ Thu nầy thiệt. Miệng bằng tay tay bằng miệng bởi vậy nó không có khách nhiều sao được. Nội trong tiệm nầy có ai bằng nó đâu nà. Hồi nảy mình cũng nói chuyện nhẹ nhàng lịch sự với bả mà có thấm thía gì, nhỏ Thu nầy vừa ló ra đía xạo vài câu là bả hết giận hết hờn toét miệng ra cười nhăn răng liền.
Humh... mình già đầu rồi còn phải học lại con nít. Thế mới biết người xưa nói không sai
“ bảy mươi chưa khoe mình hay, núi cao có núi cao hơn...”
Bởi vậy không phải làm giỏi làm khéo làm hay làm kỷ làm sạch se,û còn phải biết cách nói chuyện phải biết ý của từng người khách nữa.
Phú Lâm.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Truyện thơ Nôm Bạch Viên Tôn Các bắt đầu bằng chuyện thầy Huyền Trang tìm được ngôi chùa ưng ý trong rừng để ẩn tu. Một con vượn bạch đến giúp thầy chuyện quét tước nhang đèn trong chùa. Ngày kia vượn bạch cởi lớp thành một cô gái đẹp
trích từ tuyển tập Mê Cung của nhà văn Đào Văn Bình. Mê Cung là một tuyển tập truyện ngắn hoàn toàn hư cấu nhưng mang tính tư tưởng và triết lý. Nói “hư cấu” nhưng đều dựa vào những sự kiện có thật trong cuộc sống
Những dấu chỉ chế độ cộng sản Hà Nội đến hồi cáo chung, qua hình ảnh không một lãnh tụ cộng sản nào trước đại hội XII, không bêu xấu nhau và nay đến đại hội XIII, họ đào huyệt chôn sống đồng chí mình cho bất đắc kỳ tử về các tội danh tham nhũng, dâm ô... quả thật, trong khi đào mồ chôn chủ nghĩa tư bản những người cộng sản tự chôn chính mình. Cộng sản Trung Quốc đang nuốt chửng Cộng sản Việt Nam!
Phật Giáo như một con khổng tượng đang ngủ và khi nó thức giấc, sẽ đem lại hòa bình vĩnh cửu cho nhân loại và chúng sinh Tam Giới. Nêu trên là thiển ý của một Phật tử tuy đã quy y Tam Bảo nhưng không hiểu biết nhiều về Phật Pháp. Dĩ nhiên có điều đúng và có điều sai. Hoặc có điều chưa thi hành được trong thời điểm này, nhưng trong tương lai có thể. Nếu có điều mạo phạm mong Chư Tôn Đức niệm tình tha thứ.
Chủ đề của ĐHTC lần thứ 7 năm 2019 là “Tinh Thần CVA Qua Các Thời Đại” nhằm nói lên lòng yêu nước thiết tha, tinh thần bất khuất trước bạo lực, ý chí sắt đá chống ngoại xâm phương Bắc, cùng sự hy sinh vô bờ bến của bao thế hệ Bưởi-CVA từ ngoài Bắc vào trong Nam để bảo vệ quê hương Việt chống lại giặc cộng
Tháng 9 năm 2019, là tháng Mỹ thách thức tối đa Trung Cộng ở Biển Đông bằng tàu chiến súng ống, hoả tiễn, hải quân sẵn sàng tác chiến. Còn TC thì tỏ ra tức giận, phản đối chiếu lệ, đánh võ mồm, chớ không dám có hành động quân sự ngăn chận, xung đột nào.
không có một thái độ nào thuộc về tinh thần dân tộc có thể thay đổi sự thật là sự sụp đổ của Đảng hiện ra gần hơn bất cứ lúc nào kể từ khi thời đại Mao kết thúc
Người Việt tiếp tục bỏ nước ra đi, đảng viên cộng sản muốn diễn biến hòa bình, dân thì nghèo, xã hội khủng hoảng, đất nước đối mặt với chiến tranh, nếu có một cuộc trưng cầu dân ý chắc có tới 99,99% người Việt muốn thay đổi thể chế. Nhưng tại sao đến 99,99% muốn có tự do mà tình trạng chính trị tại Việt Nam vẫn như cũ.
Chỉ cẫn giữ lại “700 KG ma túy bắt được tại Nghệ An” cũng dư sức cho người dân địa phương “xoá đói giảm nghèo” rồi. Thiệt là ơn Bác. Nếu không nhờ Người tìm đường qua nước bạn để nhận chỉ thị từ Mao Chủ Tịch, hồi giữa thế kỷ trước, nay làm sao có lối khiến cả tấn ma túy lọt vô được quê choa
Trận Chiến của Đặng Tiểu Bình, hay Cuộc Chiến Tranh Tàu Việt 1979-1991 - Bộ chỉ huy tiền phương Quân khu Quảng Châu ban hành một chỉ thị rất chi tiết yêu cầu các binh sĩ phải thật chú ý đến 5 vấn đề khi họ chuẩn bị cho cuộc xâm lăng Việt Nam


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.