Hôm nay,  

Ý Khách

18/10/200300:00:00(Xem: 8230)
Phú Lâm
Chưa thấy mặt đã nghe tiếng ồ ề oang oang khàn khàn vịt đực của bà Doren (tạm dịch qua tiếng Việt):
- Hey. Miss Thu. Hôm nay Miss Thu có làm việc không"
Chị Ngà đón khách từ cửa, nhỏ nhẹ nói:
- A chào bà buổi sáng. (trong bụng thầm nghĩ –hứ, tiếng gì mà rắc rối phí thì giờ, khi chào hỏi ai cũng phải liếc cái đồng hồ một cái đặng chào cho đúng buổi sáng chiều tối, hứ) – dạ có chớ, cô Thu đang đợi bà, à, cổ mới ra đàng sau có chuyện cá nhân một chút. Mời bà ngồi.
Miệng nói tay chỉ cái ghế.
Bà khách dảy nảy:
- Huhm. Cổ hẹn chín giờ rưởi, bây giờ là chín rưởi đúng, sao cô ta không có mặt sẳn sàng để tiếp tôi"
Chị Ngà vẫn hòa huỡn trả lời vã lã:
- Dạ, xin lổi bà cô ấy lở tay chút xíu cổ ra liền bây giờ mà mời bà ngồi bà có muốn uống cà phê không"
Bà ta vừa ngồi phịt xuống ghế vừa cằn nhằn:
- Lần nào cũng vậy. Lần nào cũng ngồi đợi chút xíu. Hứ.
Cái bà khách nầy. Không muốn nói xấu khách hàng vì có khách hàng mình mới có miếng sống. Nhưng có nhiều người khách ỷ mình bỏ tiền ra, số cung lại quá đông, chổ nào cũng có tiệm Nail, thợ giỏi không thiếu, chìu chuộng khách đủ điều cho nên họ làm tàng họ khinh khi thợ lắm. Điển hình là bà khách nầy.
Cái bà khách nầy tên Doren. Tên thiệt của bả giống tên như công chúa Bình Minh Aurora, không hiểu sao bà ta đổi qua tên hiệu Doren như vậy. Có lẻ bả tự thấy bả hổng giống như cô công chúa Bình Minh chút xíu xỉu xìu xiu nào hết chăng"
Bả nói hồi còn trẻ bả cao năm feet hai, cân nặng chỉ có một trăm mười pao thôi. Bả có chồng năm mười lăm. Hăm lăm tuổi bả đã có năm đứa con.
Ba chục tuổi bả mổ cắt buồng trứng. Băm mấy tuổi bả li dị ông chồng rồi từ đó bả tự do luyến ái.
Bây giờ thì, người bả nặng cở một trăm tám chục pao. Bả trang điểm đậm lắm. Gắn cặp lông mi giả chớp chớp như cặp chổi chà, đường viền mắt đã xâm ba bốn lần rồi dầy cui mà còn tô đen thêm cho đậm, đánh bóng mắt màu tím thẫm... Lúc nào bả cũng mặc cái áo luôn quần bằng hàng bông to màu sắc rực rở và ống quần ngắn dưới đùi một chút.
Trên năm mấy tuổi rồi mà bả tự cho là mình còn sexy lắm. Bả có mái tóc thật đẹp. Tóc màu bạch kim (dỉ nhiên là tóc tẩy trắng) cắt sát hai bên phía sau lưa thưa dài dài xuống phủ ót, phía trên chải phồng lên cao tạo cho khuôn mặt tăng thêm sự thon gọn. Bả có khuôn mặt hình trái xoan là mẩu mặt toàn vẹn. Bà nầy hồi nhỏ đẹp phải biết. Chắc tại đẹp nên mới có chồng sớm quá sớm, có con đông, chừng biết ra mình đã không có thời gian sống khoảng thời gian đẹp nhứt là thời thanh nữ độc thân cho nên bả mới lục đục rồi li dị chồng rồi... chơi cho đã đời. Khi nói chuyện bả thường hay nói về đàn ông. Đàn ông Mỹ kẹo như thế nầy, đàn ông Mễ dâm như thế kia, đàn ông Ý đa tình như thế nọ, đàn ông Trung Đông nồng nàn hết xảy...

(ờ quên nữa, bà nầy người Mỹ gốc Mễ) Bả khoe bả có đủ loại nhân tình. Mà không giử được người nào hết.
Bả ngồi đó, cầm từ chai từ lọ lên ngắm nghía, tay phủi phủi, trề cái môi sơn dầy dục, có đường viền lan ra khỏi cái môi mỏng dánh:
- Hứ. Sao mà dơ dáy quá vậy" cái nấp đậy không kỷ vầy bay năng lượng thuốc hết, cái nầy là chất chi mà không có nhản hiệu gì hết" bộ cô Thu nầy không bao giờ chùi sạch sẻ chổ làm việc hả"
Chị Ngà nghĩ trong bụng. Chết thiệt. Nhè con nhỏ bê bối mà gặp bà khách kiếm chuyện thì ... thấy bà! Chị Ngà bả lả trả lời:
- Dạ. Dọn dẹp hoài đó chớ, bị vừa mới xong bà khách chưa kịp dọn thì nó phải ra đàng sau...
Bà Doren bỉu môi:
- Thôi thôi tôi biết hết rồi mấy you có bao giờ dọn dẹp giữa hai người khách đâu. Tôi nghe nói tiệm nầy bị phạt liên miên có phải không"
Tức con mẹ nầy thiệt. Tin đâu mà đồn dử vậy. Vụ bị phạt từ hồi năm ngoái mà... Cũng may vừa lúc đó Thu từ trong đon đả chạy ra, chụp tay bà khách mừng như như như... bạn củ tám mươi đời vương mới gặp lại:
- Hi. Good morning. How are you. I miss you. You look sooo beautyful today... Sorry sorry.....(tạm dịch: chào bà buổi sáng bà khỏe hôn tôi nhớ bà quá xá quà xa bữa nay bà đẹp quá chời quá đất xin lổi xin lổi...)
Gặp miệng nhỏ Thu khen dồn khen dập khen lấy khen để vậy, thế là bà khách quên hết mọi sự. Bả quên cái chai không đậy nấp, cái bình không nhản hiệu, cái bàn chưa phủi, ....
Chị Ngà ngẫm nghĩ, phục con nhỏ Thu nầy thiệt. Miệng bằng tay tay bằng miệng bởi vậy nó không có khách nhiều sao được. Nội trong tiệm nầy có ai bằng nó đâu nà. Hồi nảy mình cũng nói chuyện nhẹ nhàng lịch sự với bả mà có thấm thía gì, nhỏ Thu nầy vừa ló ra đía xạo vài câu là bả hết giận hết hờn toét miệng ra cười nhăn răng liền.
Humh... mình già đầu rồi còn phải học lại con nít. Thế mới biết người xưa nói không sai
“ bảy mươi chưa khoe mình hay, núi cao có núi cao hơn...”
Bởi vậy không phải làm giỏi làm khéo làm hay làm kỷ làm sạch se,û còn phải biết cách nói chuyện phải biết ý của từng người khách nữa.
Phú Lâm.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
SAIGON -- Coi chừng thuốc tây có chất gây nghiện...Báo Tiếng Chuông kể rằng: Hiện nay xuất hiện tình trạng một số thanh thiếu niên sử dụng loại thuốc có tên gọi là “ba lá xanh” để tìm đến cảm giác hưng phấn
HANOI/WASHINGTON -- Nhân quyền hay là súng... Bản tin VOA ghi lời từ phía Mỹ: ‘VN có thể mua thêm nhiều vũ khí Mỹ… nhưng kèm theo nhân quyền’...
Học bơi, học bơi, học bơi... Rù nhau học bơi... Đó là chuyện học sinh Hà Tĩnh. Báo Giáo Dục & Thời Đại kể: Phòng GD&ĐT chủ trì, phối hợp với phòng Văn hóa, Thể thao và Du lịch, phòng Lao động, Thương binh
Tác giả đã nhận Giải Việt bút Trùng Quang 2016 và thêm Giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2018. Ông tốt nghiệp cử nhân về Ngôn Ngữ Học tiếng Tây-Ban-Nha tại UC Irvine. Sau 5 năm rời trường để theo học tại UCLA, tốt nghiệp với hai bằng cao học và tiến sĩ về ngành Ngôn Ngữ Học các thứ tiếng gốc La-Tinh, ông trở lại trường cũ và thành người đầu tiên giảng dạy chương trình tiếng Việt, văn hoá Việt từ năm 2000 cho tới nay.
Bài viết sau đây là của nhà văn nữ Doãn Khánh (thứ nữ của nhà văn lão thành Doãn Quốc Sỹ). Phân tích về tuyển tập truyện ngắn của nhà văn Phan Ni Tấn.
Bốn di tích quan trọng của Phật Thầy Tây An. Đó là: Tây An Cổ Tự ở làng Long Kiến, trại ruộng Thới Sơn ở Nhà Bàn, trại ruộng ở Láng Linh Châu Đốc và chùa Tây An ở núi Sam.
Khi nội tâm an định thì không vọng động, không đau khổ. Trạng thái thấy, biết và chấp nhận mọi sự vật hiển nhiên, như là. Khi ở thể định, không có quá khứ và tương lai, vì đó là trạng thái vạn vật đồng nhất thể bất khả phân.
Giáo Hội Phật Giáo Hòa Hảo Trung Ương đặt ngay tại Thánh Địa có bổn phận phải tìm hiểu và đòi hỏi nhà nước phải làm sáng tỏ, bạch hóa về việc Đức Thầy vắng mặt, như là một hành động đáp ơn Thầy Tổ đã dạy cho tín đồ một con đường tu tập, một giáo lý cao siêu nhằm hướng họ vào con đường giải thoát
Sách Nhật Ký Tâm Linh 11: Độc Lập Tự Chủ của bà Nguyễn Huỳnh Mai, một cư sĩ tại gia Phật Giáo Hòa Hảo, gửi tặng độc giả Việt Báo. Quyển này được phổ biến tại http://nguyenhuynhmai.com
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.