Hôm nay,  

Tân Niên

31/01/200400:00:00(Xem: 4335)
Phú Lâm

Hôm nay trời thiệt là trong sáng. Thật đúng là một buổi sáng mùa xuân.
Hạ Đông còn gió lạnh lùng còn mây vuơng vấn. Sao hôm nay bổng dưng trời sáng bừng lên" Ah!!! Chứ không phải bây giờ là mùa xuân"
Trời hồng hồng sáng trong trong.. vài khe nắng ngoài song
Cảnh đẹp trời thơ làm cho nguời mơ màng luyến ái, như cô Thu nhà ta. Và anh chàng Khải.
Sáng nay Tuấn đi làm một mình. Ai cũng ngạc nhiên vì Tuấn Khải ở chung đi làm đi chung. Thanh hỏi:
- Ủa. Bộ cha Khải còn nghỉ Tết hả. Xời ơi ở đây chớ bộ còn như hồi xưa đâu mà bửa nay ra giêng rồi còn chưa chịu vô làm"
Tuấn cuời:
- Ôi giời ơi. Chả biết gì à" Dở thế" Tuởng các chị lanh chanh thế kia thì phải nhìn thấy chứ.
Kim nói:
- Thấy cái “rì"”
Tuấn còn làm bộ kéo dài thời gian:
- Thấy cái Thu và chàng Khải nhà ta chứ thấy gì. Hai nguời...
Tuấn chưa dứt câu Láng đã
- Tui hiểu rồi. Khải chưa vô Thu cũng chưa vô tức là hai nguời cùng chưa dô
Thanh háy Láng:
- Lãng dang.
Trang can:
- Nì nì cho em can. Mới đầu năm đừng nên xài mấy danh từ kỳ cục đó nghe dô diên quạ.
Vừa lúc đó Khải và Thu buớc vô cửa. Trang bèn lên tiếng :
- Aaaa chào anh chị mạnh giỏi. Nghe em làm thơ này
Nồng đuợm huơng lòng mây tóc bay
Chúc cho duyên ấy chẵng hề phai
Én liệng lầu không mành tuơng rũ
Hái lộc đầu xuân thấy má hây...
...rợn chưa
Tuấn khen nức nở:
-Chu choa ơi. Sao ém tài lâu thế. Sao dấu nghề kỷ thế" Tiệm ta có thi sỹ lơ tơ mơ...
Vinh nói:
- Cha, Trang làm thơ hồi nào mà hay quá vậy
Khải bật cuời :
- Hì hì hì... cúng hỉ phạt chồi cảm ơn quí vị cảm ơn quí vị. Có chuyện gì mà cả tiệm rộn ràng thế kia"
Chị Ngà nói:
- Tụi nó nói xấu hai đứa bây chớ có chiện gì lạ đâu.
Thu nói:


- Tụi em có chuyện gì mà nói xấu. Bữa nay đi thăm bà con.
Vừa nói Thu vừa móc trong bịt đưa tận tay mỗi nguời hai trái quít màu đỏ tuơi vừa đưa vừa nói;
- Chúc chị chúc anh nhiều may mắn sức khỏe dồi dào
Chị Ngà đưa tay đón lấy nói:
- Cám ơn. Chúc tui sức khỏe dồi dào khách vô ào ào là đủ rồi.Ờ hỏi thiệt nghe, mà sao cho hai trái quít"
Thu chưa kịp trả lời Láng nói chen:
- Em biết em biết. Theo nguời Tàu thì ngày Tết cho món gì cũng phải có đôi. Tại sao hổng cho cam mà cho quít" tại vì quít thì ngọt ngào hơn trái cam lại đỏ hơn cam, màu đỏ tuợng trưng cho sự may mắn. Có nguời kèm theo hai cái bánh thí dụ như bánh thửng, là loại bánh có tai bèo nở bung ra, hay hai cái bánh bò cũng là loại nuớng thì nở thì vung thì phình lên. Những món quà tuợng trưng không mắc tiền mà có đầy đủ ý nghĩa. Còn trong nhà nếu có treo chử Phuớc thì nên treo nguợc vì chữ Phuớc khi dòm nguợc nó giống như tách rời ra thành hai chử, theo cách phát âm giống như phuớc đi trở vô mình tức là mình đặng phuớc.
Kim vổ tay:
- Hay quá hay quá. Nào tới giờ em có biết đâu. Ờ còn vụ dĩa trái cây tứ quả ngủ quả gì đó, năm ngoái chị Thanh chưng dĩa Cầu Vừa Đủ Xài Nhà Giàu, năm nay có đủ vậy hông"
Thanh nói:
- Hông. Năm nay tui chưng cách khác. Hổng kiếm đâu ra trái mãn cầu,trái nhàu già cũng .. thất mùa, tui mua chùm chôm chôm.
Chị Ngà liếc qua, hỏi:
- Ủa. Sao có vụ chôm chôm" Nhỏ nầy ưa ra kiểu lạ...
Thanh nói:
- Có gì đâu mà lạ chị. Mình tỳ theo hoàn cảnh, năm nay em thấy rỏ rồi. Em làm hổng lại nhỏ Thu nên em không Cầu nữa mà em Chôm . Dĩa trái cây của em là Chôm Vừa Đủ Xài.
Kim cuời ngất;
- Hết nói nổi bà nầy rồi. Hết ý.
Phú Lâm
01 – 30 -04

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
“Anh chỉ có một điều bận tâm hiện nay thôi. Đó là làm sao cho em và những người đi sau không bao giờ biết tới bệnh là gì.” Tôi thò tay qua bàn, xếp tờ báo kia lại và ném qua bàn bên cạnh. “Cuộc đời lạ lắm. Chúng ta không bao giờ hiểu được. Để anh bổ túc một ý kiến hôm trước, chúng ta không những chỉ
Buổi chiều, khi ông Tâm trở về, trời chưa tối hẳn. Hôm nay là ngày cuối ông ở Albany , cái thị trấn nhỏ bé miền cực Bắc New York . Hơn mười bảy năm ông đã ở đây, làm việc, chơi đùa, đi lang thang cà khịa với những người bạn Mỹ, uống những lon bia trước TV, dò dẫm từng bước chân trên những đụn tuyết,
Trời chiều, đèn đường vừa lên, anh ngẩng nhìn qua khung kính. Những dòng người xuôi ngược về trạm xe điện. Ly cà phê khen khét còn vương ở cổ. Cuốn sách dày cộm, nhìn muốn nản. Anh gấp lại, những dòng chữ không muốn đọc của ngày níu lại. Bước xuống phố, gió phất lạnh giữa mặt. Ngày đã đi và đêm tới.
Phải nhiều tháng sau, tôi mới biết cô nàng bị bệnh ung thư. Gần như là không ý thức, tôi từng nhìn những dãy chai thuốc đủ nhãn hiệu, thuốc viên, thuốc nước, thuốc bột trong ngăn tủ phòng nàng và hoàn toàn không thắc mắc hay có ý niệm gì về sự có mặt của chúng. Cũng thường thôi, có nhiều người vẫn thích
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.