Hôm nay,  

Cãi Số Được Sao?

09/10/200600:00:00(Xem: 5487)

Phong Vân Đình, người huyện Đại Hành, tỉnh Sơn Tây, chẳng may vợ té ao mà chết, nên rầu rầu trong dạ, bỏ uống bỏ ăn, thành thử trong ít hôm đã muốn ra người… thiên cổ. Mẹ là Hàn thị, thấy vậy, mới gọi Đình đến mà nói rằng:
- Người sinh ở đời như nụ hoa trên cây, tươi héo có thời. Chẳng thể nào mà kéo dài mãi được. Nay vợ con mất đi - xét cho cùng - chỉ là… đi trước con một bước. Vậy nếu con muốn tỏ lòng chung thủy, hoặc ôm ấp tình ấy vào tận thiên thu, thì trước hết con phải có sức khỏe để lo về… giỗ chạp, mà giả như con không nuốt được nhiều đi nữa, thì ráng… nhậu lai rai. Chớ có đâu lại mần y như thế"
Đình mở mắt nhìn mẹ. Nặng nhọc đáp:
- Trai không vợ như phản gỗ long đong, đã long đong thì khó mà an cư lạc nghiệp, mà một khi không an cư lạc nghiệp thì còn chi nữa mà sống. Chẳng phải vậy sao"
Hàn thị sợ con nghĩ quẩn rồi làm liều, bèn mau mắn nói:
- Sau một trăm ngày thì mẹ sẽ tìm mối khác cho con. Bảo đảm sẽ vui nhiều quên tuốt.
Đình trố mắt ra nhìn mẹ, rồi nhìn lên bàn thờ. Đau đớn nói:
- Cõi trần nhỏ hẹp. Kiếp người ngắn ngủi. Nếu anh được theo em cùng ở suối vàng - thì thiệt là… phước đức nhà anh - bởi em khỏi vò võ một mình nơi chín suối.
Hàn thị nghe con giải bày như vậy, tay chân bỗng rụng rời, bèn lầm bầm tự nhủ lấy thân:
- Thương vợ mà bỏ… mẹ thế này, thì còn hiếu thảo được hay sao"
Một hôm, có đoàn hát về trình diễn ở làng bên cạnh, cách nhau một ngày đàng. Đình mới chạy lại bên mẹ, phớn phở nói:
- Năm thì mười họa mới được một lần. Con muốn đi xem. Chỉ lo mẹ một mình e… trúng gió!
Hàn thị nhìn con, thấy tình mẫu tử cuồn cuộn trong lòng, nên ráng đè nén sự hợp tan. Tha thiết nói:
- Tuồng hát là cảnh đời thu hẹp. Con nên đi để học thêm điều ứng xử. Phần mẹ, thủ chai dầu xanh, thì gió diếc chẳng ăn thua gì nữa cả.
Đình gập người cảm tạ, rồi chạy vào thu xếp hành trang, để lên đường cho sớm. Lúc gần đến nơi, bất chợt gặp một thiếu nữ ở vệ đường, đang bứt cỏ mà khóc. Đình không dấu được mối động lòng, bèn chạy tới kề bên. Mau mắn nói:
- Nương tử có điều gì oan khuất, hãy mạnh dạn trút ra. Tiểu sinh nguyện hết lòng cứu giúp.
Thiếu nữ liền ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn Đình. Ấp úng nói:
- Bèo nước gặp nhau. Đâu dám đem chuyện nặng nề nhờ người quân tử! Vả lại - thiếp với chàng - tuy người dưng khác họ, nhưng chưa có… nọ kia, thì càng không thể cột vào nhau như thế!
Đình nghe vậy, trí tò mò bỗng nổi lên ào ạt. Mạnh miệng nói:
- Giữa cuộc đời thấp thoáng phù du này, mà giúp được nhau, thì mới không uổng phí công sinh thành dưỡng dục. Lại nữa, gặp nhau ở chốn này - cũng như là có phận có duyên - thì sao lại âu lo mần chi nữa"
Thiếu nữ lặng người đi một chút, rồi kéo vạt áo lau khô… dòng dư lệ. Nhỏ giọng đáp:
- Nơi này không phải chỗ để trút bầu tâm sự. Đi nơi khác được chăng"
Đình rạng rỡ mặt mày, hưng phấn đến cùng cực. Thơ thới nói:
- Phi rượu bia bất thành phu phụ. Vậy, có thể nào cùng đến quán nhậu được chăng"
Thiếu nữ nghe tới chữ phu phụ, má chợt đỏ au như vừa bị ong chích. Lí nhí đáp:
- Thiếp chỉ hầu rượu cho cha. Chớ tuyệt nhiên chưa cụng với ai chai nào hết cả!
Đình nghe thiếu nữ trả lời như vậy, bỗng nỗi chí hùng anh. Lớn giọng nói:
- Đối diện với giai nhân, mà ngồi trơ mắt ếch, nhắp đại chung trà, thì chí nam nhi chẳng tìm ra đất sống.
Rồi mở mắt chờ đợi. Thiếu nữ thấy vậy, mới động chuyển tâm cơ, mà bảo dạ rằng:
- Gỗ mục mần răng mà điêu khắc" Thằng cha này, dáng dấp thì oai phong, tướng tá thì lẫm liệt - lại còn biết gìn giữ chí nam nhi - thì dù không phải… bằng lăng, cũng là trắc, lim, sao, trên ngàn đó vậy!
Bèn nhẹ tay vân vê tà áo. Rụt rè đáp:
- Chàng muốn sao thì cứ vậy mà làm. Chớ hỏi thiếp mần chi" Bởi phế phủ tim gan đã có phần dính bén.
Đình mừng còn hơn cha sống lại, bèn tìm quán nhậu mà vào, được đâu vài xị, liền nhìn thẳng vào mắt của giai nhân. Chậm rãi hỏi rằng:
- Nàng tên gì" Ở đâu" Vì cớ chi lưu lạc đến phương này" Có thể đôi lời cho thấu rõ được chăng"
Thiếu nữ lặng người đi một chút, rồi từ tốn đáp:
- Thiếp họ Mai, tên Tăng Nghi, mồ côi mẹ. Một hôm có tên trộm vào nhà, cha thiếp bắt được giải lên huyện xử. Nào dè quan huyện nhận tiền của tên trộm, vu cho cha thiếp tội bắt bớ người ta, rồi nọc cha thiếp ra chơi liền ba chục trượng. Cha thiếp. Phần thì uất ức, phần như đèn dầu khô cạn, nên mới chỉ được ba cây, đã xuôi tay mà thác.
Rồi cúi đầu nhìn xuống đất. Ngậm ngùi nói tiếp:
- Sau khi lo chung sự xong, thiếp vội lên đường lánh nạn, bởi tên côn đồ muốn thừa gió bẻ măng, buộc vào số kiếp…
Vân Đình nghe vậy, lòng luống ngậm ngùi, bèn thì thào tự nhủ lấy thân:


- Cái cũ không đi. Cái mới sao tới" Ta mà cứ buồn hoài như vậy, thì cõi trần này. Lẽ nào hạnh phúc đặng hay sao"
Đoạn, nở một nụ cười độ lượng, rồi thân thiết nói:
- Trong lúc rãnh rỗi, nàng giải trí thế nào" Có thể tỏ bày cho thấu được hay chăng"
Tăng Nghi mĩm cười đáp:
- Thiếp bình sinh đối với các đồ chơi, chỉ hiểu biết trò đánh cá ngựa. Tuyệt không thích cái gì nữa cả!
Đình thảng thốt nói:
- Cá ngựa là một hình thức cờ bạc. Nàng có hiểu vậy chăng"
Tăng Nghi bình tĩnh đáp:
- Một bước cát tường. Hai bước an khang. Ba bước tử tôn đời đời hưng vượng. Ai cũng ước muốn điều đó cả, nhưng thưc tế cuộc đời. Đã mấy người hưởng thế được đâu" Thiếp! Đắm chìm trong cá ngựa - là muốn tìm xem phúc phận của mình - có được hưng vượng an khang" Hay chỉ… tắt bếp dài dài theo năm tháng…
Rồi mãi mê trò chuyện, đến nỗi mặt trời mất dạng hồi nào còn không hay. Mãi đến khi tâm thần mõi mệt, mới hốt hoảng nói:
- Nhà trọ gần bên. Hay là nàng qua đó nghỉ ngơi rồi ngày mai tính tiếp.
Đoạn, nắm tay Tăng Nghi bước qua nhà trọ. Tăng Nghi cười tươi nói:
- Thiếp có học được nghề tẩm quất. Nay gặp được chàng đây, tự nghĩ có phần nào duyên phận, nên nguyện hết sức trổ tài - những mong chàng được một giấc bình an - thì sở học bấy lâu mới ngon lành hết ý!
Rồi đẩy Đình nằm xuống, đoạn chụm hai bàn tay lại, khẽ dần từ trán xuống tận gót chân. Tay đưa tới đâu xương thịt ngất ngây tới đó, rồi lại lấy ngón tay, lúc thì đè, khi thì nhấn, khiến thân thể khoan khoái quá chừng quá đỗi. Chưa đặng nửa canh giờ, thì mắt đà nhắm lại, đi vào giấc ngủ sâu. Thiệt khó có một giấc ngon lành y như thế.
Qua ngày mai, lúc mặt trời đúng ngọ, Đình mới mở mắt ra, cảm thấy các khớp xương êm nhẹ khác mọi ngày, bèn lấy làm ái mộ, liền lớn tiếng gọi tên, nhưng tuyệt nhiên chẳng nghe gì hết cả.
Đến tối, Đình buồn tình ra quán nhậu, bất chợt gặp Tăng Nghi, bèn hốc tốc chạy ra. Lo lắng nói:
- Nàng ở đâu" Để ta gọi khắp nơi mà không thấy"
Tăng Nghi buồn buồn đáp:
- Thiếp với chàng nào đã có gì đâu" Sao trách móc dễ dàng mau như thế"
Đình hối hả nói:
- Ta nào dám trách nàng. Chỉ là muốn tỏ bày sự yêu quý mà thôi. Nói thiệt với lòng. Cho dù phải phá sản để được nàng vầy duyên, ta cũng quyết chơi liền bang tới.
Tăng Nghi nghe vậy, liền nhìn vào đôi mắt của Đình, thấy một bầu trời u ám, bèn rúng động tâm can. Khổ sở nói rằng:
- Thiếp đang mang tang cha, thì không thể… tang tình cho được!
Đình biết là khó lòng lay chuyển, nhưng cũng vớt vát nói:
- Người chết đã chết rồi, thì người sống. Lẽ nào lại… chịu chết hay sao"
Tăng Nghi lắc đầu đáp:
- Có duyên vô phận. Kiếp này đã không được, chúng ta còn vạn kiếp sau. Xin chàng đừng vì một phút yếu lòng, mà ràng buộc thiếp vô điều chưa mong muốn!
Rồi lặng người đi một chút, mà nói rằng:
- Nhất ẩm nhất trác giai do tiền định. Uống với nhau một ly nước, ăn với nhau một cái bánh, cũng do kiếp trước mà nên. Huống chi chàng đã nằm dài cho thiếp tẩm quất - thì cho dẫu không kết được chữ trăm năm - cũng nên đối xử với nhau cho có tình có nghĩa…

Đoạn, nhìn thẳng vào mắt của Đình. Tha thiết nói:
- Thuở nhỏ, thiếp thường theo cha học về bói toán, nên có thể biết được kiết hung. Cho dẫu không biến được cái hung trở thành cái kiết, nhưng cũng biết được xấu đẹp tốt may mà xử sự ở đời. Vậy nếu chàng không cho thiếp là đường đột, cũng không nghĩ thiếp là người lo chuyện của người ta, thì cho thiếp biết tuổi con chi để truy tìm tan hợp…
Vân Đình nghe Tăng Nghi vẽ vời như vậy, nửa tin nửa ngờ, nhưng cái tò mò khuấy động tận tâm can, bèn hít vội hơi sâu mà nghĩ này nghĩ nọ:
- Bất kể người ta nói gì, mình phải có can đảm mà tiến bước. Chớ không thể bỏ qua dễ dàng như thế đặng. Vả lại, người ta là gái, lại mang nặng tình thâm, thì ta không thể để… chí nam nhi ỉu xìu ra như thế!
Bèn ngẩng mặt tươi cười. Hớn hở nói:
- Ta tuổi sửu. Đã đủ hay chưa"
Tăng Nghi gật đầu nói đủ, rồi đưa tay bấm một hồi, đoạn nhìn vào cõi hư vô. Cẩn trọng nói:
- Sửu là tuổi con Trâu. Vía trâu thì nặng, lại nhút nhát hiền lành, nên dễ bị người ăn hiếp, mà hễ người càng thân thì… ăn hiếp càng bạo. Đã vậy về già dễ bị cháu con quậy phá, vợ phát ghen tương, thành thử kiếm một ngày ấm êm cũng khó như là lên trời vậy…
Văn Đình, mặt mày đang hớn hở bỗng chuyển sang hớt hãi. Ưu tư nói:
- Vậy ta phải làm sao"
Tăng Nghi trầm ngâm đáp:
- Phần số thì đơn giản, nhưng con người lại làm rối rắm thêm, thành thử khổ khổ đau đau là vì duyên cớ đó. Từ bây giờ, mỗi lần ra quán nhậu, chỉ chơi một món thịt mèo - để vía nhẹ bớt đi - thì bảo đảm cái hung sẽ biến dần ra kiết.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
DB Rick Miller thuộc Đảng Cộng Hòa, đại diện khu vực Sugar Land, đã bị phản ứng gay gắt sau khi ông chụp mũ các đối thủ tranh ghế ông chỉ vì họ là người Mỹ gốc Á trong địa hạt đông ngưởi gốc Á.
Ai quyết tâm đi tìm chân lý và hướng thượng cuộc đời trong tinh thần – Tu là cõi phúc – đều hưởng được sự bình an trong tâm hồn, tức là hưởng được hạnh phúc, Thiên đàng, Niết bàn, Cõi phúc ở trần gian
nữ tài tử Julia Roberts và cựu đệ nhất phu nhân Michelle Obama sẽ có chuyến đi đặc biệt thăm Việt Nam trước khi sang Malaysia dự chương trình "Leaders: Asia-Pacific"
ông có tập Thơ Lửa, cùng làm với Đoàn Văn Cừ, gồm những bài thơ đề cao cuộc kháng chiến chống Pháp, do Cơ quan Kháng chiến Liên khu III xuất bản, được in ở Thái Nguyên năm 1948
James Nguyen Fernandes, 43 tuổi, bị buộc tội 6 vụ tấn công, gồm 2 tội tấn công cố ý sát hại, và 6 tội phạm tội liên quan súng, theo hồ sơ tòa án cho biết.
Cục Cảnh sát Hình sự của Bộ Công an mới đây thừa nhận Việt Nam là một “điểm nóng” của nạn buôn người và di cư bất hợp pháp, với lợi nhuận hàng năm lên đến hàng chục tỉ đôla.
Khi chưa thấy ánh mặt trời, Tôi đã cảm nhận được muôn ngàn đau khổ, Của mẹ cha, Của bà con và của muôn triệu người dân gần xa trong nước, Lúc mẹ ôm bụng bầu chạy từ chỗ nầy sang chỗ khác,
Theo bản tin từ đài KUSI, Dân biểu Cộng Hòa Duncan D. Hunter cho biết ông sẽ nhận một tội sử dụng sai trái quỹ vận động khi ra tòa vào hôm Thứ Ba ngày 3 tháng 12/2019 trước Chánh án Thomas J. Whelan.
Mùa cháy rừng hiện nay nêu bật việc cần phải nhanh chóng đạt được các mục tiêu loại bỏ carbon đầy tham vọng của California, và bản báo cáo ‘Lộ Trình 2045’ đặt ra sơ đồ định hướng để đạt được mục tiêu đó
Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump hôm Thứ Hai, 2 tháng 12, lên án các nhà Dân Chủ tại Hạ Viện về việc tổ chức điều trần luận tội trong khi ông đang dự hội nghị thượng đỉnh NATO tại London


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.