Hôm nay,  

Thơ: Du Tử Lê

29/07/200200:00:00(Xem: 8731)
CLONING / TÔI

người ta đã cloning được cừu
người ta đã cloning được heo
người ta đã cloning được bò
người ta đã cloning được gà
...
rồi đây người ta sẽ cloning được con người

nhưng tôi biết cho đến ngày trái đất trở về black hole
vĩnh viễn không một ai có thể cloning được yêu dấu;
và, tình yêu em dành cho tôi.

vì em (và,) tình yêu kia
được cloning bởi Thượng Đế,
để dành riêng cho tôi
(một cloning khác
cũng bởi Thượng Đế.)

DOE # 1

tôi không biết hiện có bao nhiêu thi thể vô thừa nhận mà, người ta gọi là "Doe"
trong thành phố này!

tôi không biết hiện có bao nhiêu thi thể vô thừa nhận trong đất nước này!

tôi cũng không biết hiện có bao nhiêu thi thể vô thừa nhận trên mặt địa cầu này!

điều duy nhất tôi biết:
-một trong những thi thể vô thừa nhận hiện có kia,
là tôi
sau khi em đã vất bỏ tôi khỏi trái tim em
(như những tay bợm nhậu ném ra lề đường,
quăng vào thùng rác
những lon bia uống xong.)

nên,
yêu dấu
hãy nhận lại tôi
để nhân loại giảm bớt một xác vô thừa nhận
(như lề đường, thùng rác


giảm bớt một lon bia,
ai đó mới uống cạn!)

6-02

THƠ TỪ ĐOẠN ĐƯỜNG RAINBOW,
AUSTRALIA

1.
rồi, em sẽ nhớ lắm,
đồ chơi của mình!
như những thiếu nữ
nhớ thời búp bê của họ
như /tôi/ nhớ
những hòn bi /thơ ấu /thuỷ tinh/.

2.
rồi, em sẽ nhớ lắm,
đồ chơi của mình!
như chim: nhớ tổ.
như những con ve sầu:
nhớ thời sâu đất.
như /tôi/ sẽ nhớ vô cùng
những ca khúc
được hát bởi bàn ghế, cửa sổ và, chăn, gối...
(cũng tựa những ngọn cây:
hát cho gió, thấp;
và, nỗi buồn:
hát cho từng khoảng cách:
chia phôi...)

3.
rồi, em sẽ nhớ lắm,
đồ chơi của mình:
mỗi sớm mai,
mỗi buổi trưa,
mỗi đêm tối!
như /tôi/ sẽ nhớ vô cùng
mùi thịt, da
mồ hôi,
áo, quần,
(luôn cả con đường, pho tượng, bức tường...
và, những bậc thang:
ẩm, mốc
chân khuya.)

4.
rồi, em sẽ chẳng có gì để nhớ
khi tôi không còn.
và, em,
cũng không còn!

thời gian sẽ đòi lại từ chúng ta
hết thẩy!
mọi thứ!

5.
có chăng
trong ký ức nhân gian,
và, lòng xót thương hào phóng biết bao
của Thượng Đế,
ngày nào,
chúng ta
cùng sống, lại.

DU TỬ LÊ
(7-02)

Trong nhiều tháng mùa xuân và hè năm trước, con gái tuổi thiếu niên Caroline của tôi bị những cơn trầm cảm và hoảng loạn gần như hàng ngày.
Phượng tím đã rơi đầy trên những con đường trong thành phố nơi chúng ta ở. Mặt đường ngợp bông hoa phượng rụng, tím cả hai ven đường, nhuộm tím cả cỏ xanh. Dù không có tiếng ve sầu kêu râm rang, chúng ta cũng biết là mùa hè đã đến.
Giới thiệu: Đây là bài dự thi của Esther Thụy Vy Huỳnh, Em đã học xong chương trình tiếng Việt, hiện là phụ giáo cho Trung Tâm Việt Ngữ Hồng Bàng.
Kết quả học tập của học sinh là một món quà, một phần thưởng lớn cho các thầy cô giáo, để không bỏ công chịu khó dạy dỗ suốt một năm học.
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em mồ côi mẹ, chịu không nổi với sự ác độc của dì ghẻ, người anh rủ em gái trốn ra khỏi nhà. Người dì ghẻ là một phù thủy, đã biến người anh thành một con Mang.
Vâng chúng con đã rất thương Thầy. Trong trên 20 năm qua, chúng con đã đi theo Thầy trên con đường phụng sự đạo pháp và dân tộc. Qua xuốt thời gian đó, chúng con đã hiểu Thầy rất rõ. Thầy rất thẳng thắn, không sợ một ai, một thế lực nào. Thầy không thiên vị những người có quyền thế điạ vị. Thầy không khinh thường những người nghèo khó
TÂY NINH, VN -- Hôm 14 tháng 6, một tai nạn rợn người đã làm cho 5 người thiệt mạng tại Tây Ninh trong vụ xe chở hàng tông vào xe hơi đang chạy trên đường, theo bản tin của báo Dân Trí cho biết hôm Thứ Sáu.
Từ thuở đứt phim, ‘đứng hình’, vết thương vẫn còn đang rỉ máu. Quê người tạm dung đã mấy chục năm mà tui vẫn coi là xứ lạ! Xứ lạ mà may gặp được người quen là mừng lắm đó!
Cuộc chiến đi qua đã hơn 44 năm rồi Những người lính Thiết giáp trẻ năm xưa bây giờ đã già hết rồi. Dấu ấn thời gian để lại hình ảnh những mái tóc bạc... Lưu lạc nơi xứ người quá lâu. họ nhớ quê hương. nhớ thân bằng quyến thuộc. nhớ từng địa danh mà họ đã đặt chân qua từng vùng chiến trận trong suốt cuộc đời chinh chiến của họ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.