Hôm nay,  

Diễn Đàn Độc Giả

15/03/200600:00:00(Xem: 9188)
BS Bùi Trọng Cường nghĩ sao về việc CĐNVTDUC/ NSW không chọn Ngày Tỵ Nạn"

Nguyễn Văn Thành - Diễn Đàn Công Luận @yahoogroups.com

Thứ Bảy tuần rồi, qua Diễn Đàn Công Luận, Sàigòn Times có nhận được email đóng góp của ông Nguyễn Văn Thành đối với BS Bùi Trọng Cường, sau khi ông đọc bài tường thuật buổi họp của CĐNVTD/NSW, thảo luận về cuộc trưng cầu ý kiến chọn Ngày Tỵ Nạn, trên báo Sàigòn Times. Nhận thấy đóng góp của ông Nguyễn Văn Thành vừa chân thành, vừa có giá trị trong việc xây dựng những nguyên tắc dân chủ cần phải có trong sinh hoạt cộng đồng, Hoàng Tuấn mạn phép tác giả, sau đây xin đăng tải nguyên văn email của ông. Trân trọng - Hoàng Tuấn.

*

Theo bài tường thuật của báo Saigon Times, số ra ngày 02/03/06, thì Cộng Đồng NVTDUC-NSW đã đi đến quyết định là "không tham gia cuộc trưng cầu ý kiến chọn Ngày Tỵ Nạn của nhóm Vì Tự Do". Đọc tin này, tôi xin cám ơn báo Saigon Times đã tường thuật phiên họp ngày 25/02/06 của CDNVTD-NSW về vấn đề này một cách rất chi tiết. Tôi cũng xin ca ngợi tinh thần làm việc hết sức dân chủ của BCH CDNVTD-NSW, khi tạo cơ hội cho đồng hương tại tiểu bang này góp ý về đề nghị chọn Ngày Tỵ Nạn chứ không áp đặt đề nghị này một cách độc đoán như Ủy Ban Xử Lý Thường Vụ Cộng Đồng - Qld đã làm. Tôi cũng xin ca ngợi tinh thần phục thiện và sự thẳng thắn của BS Nguyễn Mạnh Tiến khi ông nói: "... Cho nên đến giờ phút này chúng tôi thấy rằng cái chuyện này không thể làm đuợc..."
Theo lời kể lại của một anh cựu quân nhân tham dự buổi tiếp xúc giữa Việt Tân và cộng đồng Qld vào hôm 22/02/06 vừa qua, thì sau khi ông Đào Minh Tri chỉ ra sự sai trái của UBXLTVCD-Qld khi áp đặt việc chọn Ngày Tỵ Nạn tại Queensland, cử toạ đã vỗ tay để bày tỏ sự đồng ý. Lập tức BS Bùi Trọng Cường lớn tiếng lên lớp mọi người về sự tối quan trọng và tối cần thiết của Ngày Tỵ Nạn và đặt vấn đề đã là nguời tỵ nạn thì tại sao lại không chấp nhận cuộc trưng cầu ý kiến này. Có lẽ BS Cường bị đồng hương chỉ trích truớc mặt các vị khách qúy phương xa, khiến tự ái bị tổn thuơng nên tìm cách gỡ sĩ diện. Dĩ nhiên những người hiện diện không ai cãi lại BS Cường vì mục đích của tối hôm đó là để nói chuyện với các vị Trung ương đảng Việt Tân, chứ không phải để bàn về đề nghị chọn Ngày Tỵ Nạn cuả Nhóm Vì Tự Do.

Nếu so với BCHCD/NSW là một ban chấp hành dân cử chính thức, thì qúy vị đại diện Cộng Đồng tại Qld chỉ là những người "xử lý thường vụ" mà thôi. Nếu so với LS Võ Trí Dũng, Chủ Tịch CDNSW là một người rất trẻ, thì BS Bùi Trọng Cường, Trưởng Ban XLTV CD-Qld là một người tóc đã điểm sương. Tuy nhiên nếu sự khác biệt chỉ nằm ở những điểm nêu trên thì cũng không có gì đáng nói, điều đáng nói là cũng cùng một sự việc, trong khi BCH CD/NSW xử sự một cách dân chủ và tôn trọng ý kiến của quần chúng, thì rất tiếc, UBXLTV-Qld lại tỏ ra ngoan cố và xem thường ý kiến của đồng hương.

* *

Xin thận trọng, đừng quen nói dóc trăm voi không được bát nước sáo"

Trần Hải - Melbourne VIC

Tôi thấy cộng đồng người Việt hải ngoại chúng ta chỉ vì bốn chữ tự do dân chủ mà phải vượt qua bao nỗi nguy hiểm để đến được đất nước này, bây giờ thì tôi thấy ai cũng cũng hô hào đấu tranh cho VN sớm có được tự do dân chủ, nhưng sao thấy mấy vị lãnh đạo thực thi chuyện dân chủ khó quá đi. Tuần rồi tôi đọc bài tường thuật "chi tiết" buổi họp của cộng đồng người Việt trên Sydney thì thấy mà ham. Họp hành như vậy mới đúng là hành xử cái tinh hoa của tự do dân chủ, rồi mọi người mới chỉ nói ra cái ý của mình thôi là mấy vị lãnh đạo đã biết ý, chấp nhận ngay cái nguyện vọng của số đông. Nếu trong cuộc sống ở một đất nước tự do dân chủ như Úc mà chúng ta không biết làm việc một cách dân chủ thì làm sao chúng ta đấu tranh cho tự do dân chủ ở quê nhà được""" Tôi thấy một vị chủ tịch trẻ như ông Võ Trí Dũng mới đắc cử chủ tịch CĐ mà đã biết tôn trọng tinh thần dân chủ trong sinh hoạt, từ chối một mình đơn phương quyết định chọn ngày tỵ nạn mà đòi đem về họp để cho các hội đoàn, đoàn thể quyết định thì đúng là sáng suốt và là điều để quý vị lãnh đạo liên bang như ông Đoàn Việt Trung noi gương để làm việc cho có dân chủ. Cái chuyện trước đây ông Trung cũng đã tự tiện có "sáng kiến" đòi CSVN phải cho nhập cảng văn hóa phẩm, rồi ông còn có sáng kiến tuyên bố người Việt hải ngoại chuẩn bị đưa đoàn văn nghệ về VN trình diễn nữa cũng là những “sáng kiến độc đáo”. Tất cả những "sáng kiến" nguy hiểm "hở sườn" này của ông Đoàn Việt Trung xem ra ông chẳng hề bàn bạc gì với ai cho nó có dân chủ. Vì vậy tôi cảm thấy hình như ông biết, nếu đem ra bàn bạc với mọi người, thì sáng kiến của ông khó có thể thực hiện. Vậy thì tốt nhất “ta” cứ làm cái trò tiền trảm hậu bàn, hay nói nôm na là đặt cái cầy trước con trâu, là yên chuyện. Mọi người lúc đó có phản đối thì cũng là chuyện đã rồi, tên đã lên cung, đạn đã lên nòng, chỉ có việc thực hiện, không có bàn bạc gì nữa. Cái lối làm việc như vậy vừa phi dân chủ, vừa coi thường cộng đồng. Vì vậy tôi rất mong ông Đoàn Việt Trung nên từ nay cân nhắc thật kỹ các "sáng kiến" của ông cũng như "sáng kiến" của người khác “rỉ tai” ông, và nhớ là bàn bạc thật kỹ với anh em trong nhà, để mọi người ở Úc hậu thuẫn ông đã trước khi ông tính chuyện bàn với người khác ở ngoài nước Úc. Kẻo không, người ta cho ông là người “bị xúi” cũng không có oan uổng gì.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em mẹ mất sớm, sống với dì ghẻ quá ác độc nên người anh dẫn em gái trốn khỏi nhà. Dì ghẻ là một bà phù thủy, đã dùng phép thuật biến người anh thành một con Mang. Cô em gái tìm được một túp lều nhỏ trong rừng, hằng ngày hái trái về nuôi anh. Cuộc sống rất an lành thì bỗng một hôm nhà vua cùng tùy tùng đến khu rừng săn bắn. Cuộc săn kéo dài nhiều ngày và người anh xin em cho mình ra khỏi lều dự cuộc săn. Đến ngày thứ ba, Mang bị thương, nên có người biết chỗ ở của Mang , về báo cho vua hay. Hôm sau, chân Mang lành hẳn, lại xin em cho tham dự cuộc săn. Nhà vua đi tới túp lều, đã sửng sờ trước vẻ đẹp của cô gái và xin cưới cô về làm vợ. Cô bằng lòng và đem Mang về hoàng cung. Bà dì ghẻ tưởng hai anh em đã bị thú dữ xé xác ăn thịt, nghe tin cô em đã thành hoàng hậu thì tức giận, ghen tức. Cô con gái của mụ, xấu như ma lem, lại chột một mắt, cũng hờn dỗi khóc lóc muốn soán ngôi hoàng hậu. Mụ phù thủy hứa sẽ dùng kế...
Khi cá Ông từ trần… lòng người cũng hoang mang. Bản tin Kênh 14 kể chuyện Phan Thiết: Ngày 29/5, các ngư dân phường Mũi Né, thành phố Phan Thiết, tỉnh Bình Thuận phát hiện xác một cá Ông lụy ngoài khơi, sau đó tiến hành kéo vào bờ tổ chức an táng theo phong tục địa phương.
Em lớn lên từ tấm lòng biển cả Bát ngát tình người, ruộng mật bờ xôi Bàn tay nào chăm lo từng tấm tã? Cho hôm nay em được lớn thành người Đám trẻ mồ côi bây giờ đã lớn Ba mươi năm mài miệt mái hiên trường Ngày tốt nghiệp trong giảng đường đại học Hẹn cùng nhau đồng trở lại quê hương
Trà Vinh có đầu gà đít vị, Tiều lai Miên (!), hoặc Miên lai Việt nên con lai, nhứt là con gái, thừa hưởng của Tía mình một chút, của Má mình một chút,. tổng hợp toàn tinh hoa, nên em nó đẹp não nùng. Đẹp đến nỗi mấy anh xứ Nẫu quê mình, tuốt tự Quảng Nam, phiêu bạt vào, dẫu còn nhớ con ‘ghệ’ mình ở quê xưa, mà vẫn thấy con tim mình tan nát!
Hóa không bay vút miền miên viễn, Xác trần tháo cởi, hạnh vô biên. Đọa đày mạt kiếp giờ quên lửng, Nhẹ tênh bụi rắc rũ oan khiên. Mừng rơn thanh thoát cơ man đấy, Bỗng chợt động tâm: khóe mắt đầy. Giọt nước người xưa ươn ướt đọng, Rừng xanh đất đỏ lấp khôn khuây.
Một cách lịch sự hơn thì Trung Quốc bày tỏ hy vọng rằng trong khoảng một thập kỷ nữa, Mỹ sẽ học được sự khiêm tốn để chấp nhận Trung Quốc như một nước bình đẳng với mình và cùng lúc ấy có đủ khôn ngoan để tránh kích động Trung Quốc ở sân sau châu Á.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.