Hôm nay,  

Đường Thi

28/06/200300:00:00(Xem: 13200)
BÀI XƯỚNG: DUYÊN MÂY NƯỚC
Sơn Khê
Mây nước thì thầm buông thả thơ
Trao tình bát ngát buổi ban sơ
Mây thanh lãng đãng đan làn tóc
Nước bạc lăn tăn dệt lọn tơ
Ấm áp về đêm trong trăng tỏ
Êm đềm ban sáng dưới sương mờ
Hai bờ lộng lẫy chung chăn gối
Tình đấy người đây vẫn mộng mơ.

Tình đấy người đây vẫn mộng mơ
Phong tao một thú dệt đường tơ
Tình sông lộng lẫy bên rừng đợi
Nghĩa biển bao la dưới núi chờ
Thánh thót yến oanh giao điệu nhạc
Du dương viên hạc kết vần thơ
Thời gian chẳng thể vơi lòng nhớ
Tri kỷ đồng thanh thật bất ngờ.


Sơn Khê
BÀI HỌA: TÌNH ĐƠN SƠ
Ngọc Anh
Em đã cùng anh như khách thơ
Chung vai một gánh mộng đơn sơ
Gió về đuổi hết sầu thương nhớ
Trăng gọi nhau cùng dệt mối tơ
Lặng lẽ cây cao buông khói tỏa
Êm ru giọt nước đọng sương mờ
Đan tay dệt mãi ngàn yêu mến
Tình ấy bao năm em vẫn mơ.

Tình ấy bao năm em vẫn mơ
Được cùng ai đó kết đường tơ
Thác ngàn tuôn chảy trùng trùng ngóng
Giọt nắng buâng khuâng nhớ nhớ chờ
Hoàng cúc xôn xao bừng sắc thắm
Chim non réo rắc mở lòng thơ
Về nguồn trăng sáng thinh không tịnh
Bên cội hoa mai nở chẳng ngờ.
Ngọc Anh

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thầy đi, con ở lại, cùng với anh Như Hùng, Vĩnh Hảo, Tâm Huy và bao người bạn khác nữa sẽ tiếp tục bước theo dấu chân, con đường mà Ôn đã mở ra trong cùng tâm nguyện “làm đẹp Đạo, đẹp Đời”, làm sáng danh những giá trị của Chân,Thiện, Mỹ
Trong sinh hoạt văn học nghệ thuật Việt Nam ở hải ngoại, và nhất là trong giới tu sĩ đạo hữu Phật Giáo, tên tuổi Thượng Tọa Thích Quảng Thanh, hay nhà thơ, nhà nghệ sĩ tài hoa đa diện Thanh Trí Cao quả thật không còn xa lạ.
Ngày 15/11/2018, bế mạc Thượng đỉnh ASEAN thường niên tại Singapore, Thủ tướng Lý Hiển Long chia sẻ đã đến lúc ASEAN phải chọn giữa Mỹ-Trung.
Hình ảnh đó còn theo đuổi tôi cho đến ngày nay, các cậu biết không ? Các cậu là chiến sĩ lại chết trước cả ngày Quân Lực ra đời. Cũng lạ đấy chứ. Nhưng riêng tôi, ngày Quân Lực năm nay tôi dành riêng để tưởng nhớ đến các cậu đã đền nợ nước ở trận Đồng Xoài.
Mới đầu nghe ba em gọi, tôi tưởng tên em là Muỗi. Tôi ghẹo em: “Muỗi này!Đừng chích anh, đau lắm”. Em trề môi, vẻ không bằng lòng: “Tên em là Muội. Muội là em. Em là Muội”. À ra thế!
Cháu sanh ra trên đất nước nầy Hưởng đầy đủ mọi thứ Tự Do, tiện nghi thừa mứa
Tôi chọn sự giản dị nhưng không được sơ sài, chân thật nhưng không thô thiển và với cách vẽ này tôi kể được câu chuyện thật cuộc sống mới hiện nay của tôi và gia đình riêng.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.