Hôm nay,  

Đường Thi

28/06/200300:00:00(Xem: 14667)
BÀI XƯỚNG: DUYÊN MÂY NƯỚC
Sơn Khê
Mây nước thì thầm buông thả thơ
Trao tình bát ngát buổi ban sơ
Mây thanh lãng đãng đan làn tóc
Nước bạc lăn tăn dệt lọn tơ
Ấm áp về đêm trong trăng tỏ
Êm đềm ban sáng dưới sương mờ
Hai bờ lộng lẫy chung chăn gối
Tình đấy người đây vẫn mộng mơ.

Tình đấy người đây vẫn mộng mơ
Phong tao một thú dệt đường tơ
Tình sông lộng lẫy bên rừng đợi
Nghĩa biển bao la dưới núi chờ
Thánh thót yến oanh giao điệu nhạc
Du dương viên hạc kết vần thơ
Thời gian chẳng thể vơi lòng nhớ
Tri kỷ đồng thanh thật bất ngờ.


Sơn Khê
BÀI HỌA: TÌNH ĐƠN SƠ
Ngọc Anh
Em đã cùng anh như khách thơ
Chung vai một gánh mộng đơn sơ
Gió về đuổi hết sầu thương nhớ
Trăng gọi nhau cùng dệt mối tơ
Lặng lẽ cây cao buông khói tỏa
Êm ru giọt nước đọng sương mờ
Đan tay dệt mãi ngàn yêu mến
Tình ấy bao năm em vẫn mơ.

Tình ấy bao năm em vẫn mơ
Được cùng ai đó kết đường tơ
Thác ngàn tuôn chảy trùng trùng ngóng
Giọt nắng buâng khuâng nhớ nhớ chờ
Hoàng cúc xôn xao bừng sắc thắm
Chim non réo rắc mở lòng thơ
Về nguồn trăng sáng thinh không tịnh
Bên cội hoa mai nở chẳng ngờ.
Ngọc Anh

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Vẫn phải nhờ nông nghiệp mới có vốn thúc đẩy kinh tế... Đó là trường hợp Việt Nam. Báo Đầu Tư Tài Chánh kể rằng tính đến tháng 11-2018, cả nước đã chi 1,6 tỷ USD để nhập khẩu trái cây, vượt cả năm 2017 (1,5 tỷ USD). Trong đó, nhiều nhất vẫn là trái cây nhập từ Thái Lan với 722 triệu USD, Trung Quốc 226 triệu USD, Hoa Kỳ 80 triệu USD…
Các bạn thân mến, Chúng ta bắt đầu một năm mới! Đầu thư, BN chúc các bạn thiếu nhi gia đình Việt Báo Một Năm Mới nhiều niềm vui, nhiều thương yêu và đạt nhiều thành quả học hành. Thêm một tuổi, thêm sự suy nghĩ chín chắn, ngoan ngoãn hơn để làm vui lòng cha mẹ, thầy cô.
Đây là bài làm văn với đề tài “Năm Mới” mà cô giáo đã cho các em vào những ngày cuối năm. Cô giáo nói các em nghĩ gì về năm mới thì viết ra.
Ở nơi em ở Thành phố nhỏ Có một con đường dành cho ngựa đi Mỗi sáng, mỗi chiều Em đều thấy người cưỡi ngựa đi qua Con đường đó, phía sau dốc đồi nhà em
Tóm tắt: Ngày xưa có một bà góa sống với hai con gái trong túp lều cạnh bờ rừng. Một buổi tối mùa đông, có con gấu xin vào sưởi ấm, và từ đó gấu trở thành bạn thân của hai cô. Cho tới lúc mùa Xuân tới, gấu từ giã để vào rừng vì đến mùa tuyết tan, bọn người lùn từ dưới tuyết chui lên, sẽ đi ăn trộm của cải của gấu. Hai cô rất buồn, chờ tới mùa đông gấu sẽ trở lại.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Theo bài viết, Minh Thúy là cư dân miền Bắc California. Trong mùa lễ Tạ Ơn mới đây, bà đã cùng hội Huế địa phương, tổ chức mời ăn và tặng quà những người vô gia cư. Nhân đây cũng xin nhắc lại, là từ 16 năm trước, có tác giả Minh Thùy, một thuyền nhân Việt định cư tại thành phố Mainz, Germany đã nhận giải danh dự năm 2004. Hai bút hiệu Minh Thúy (2018, dấu sắc) và Minh Thùy (2004, dấu huyền) vốn dễ gây nhầm lẫn. Mong tác giả Minh Thúy tiếp tục viết và vui lòng bổ túc sơ lược tiểu sử cùng địa chỉ liên lạc.
Trong Đại Hội lần thứ 13 của tổ chức Sáng Kiến Quyền Lực Công Dân Trung Quốc - Đã gần sáu mươi năm qua, Đức Pháp vương (DLLM) và khoảng 150.000 người Tây Tạng đã phải rời khỏi quê hương đi lưu vong
Tại thành phố Chicago này, hơn 40 cái Tết đã đi qua cõi lòng ông. Dù ở xa quê hương ngàn vạn dậm hơn nửa vòng Trái đất, mỗi khi Tết về ông lại tha thiết nhớ bài hát: “Mùa Xuân Đầu Tiên” của Văn Cao
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.