Hôm nay,  

Hỏi&đáp

23/11/200200:00:00(Xem: 9030)
Hỏi: Tôi bắt đầu xữ dụng loại bột acrylic có màu mà nhiều người khách rất thích và yêu cầu. Điều phiền phức là khi dùng loại bột nầy, đôi khi màu sắc của 10 móng tay không giống nhau hoàn toàn mà khi đậm khi lợt.
Tại sao " có phải vì loại bột hay vì kỹ thuật làm của tôi """

Trả lời: Khi bạn dùng loại bột nầy, bạn sẽ không thể theo kỷ thuật như khi đắp bột bình thường là cụa bột hơi khô và nhỏ ở đầu móng, cục bột to hơn ở thân móng và cục bột ướt hơn ở gần gốc móng cạnh cutitle. Khi lấy cục bột dùng đắp cho 10 móng tay, cục bột loại màu lúc nào cũng phải lớn bằng nhau và độ ướt của cục bột phải giống nhau thì màu sắc của móng bột sẽ giống nhau hoàn toàn . Cục bột lớn sẽ lợt màu hơn cục bột nhỏ, cục bột khô màu cũng đậm hơn cục bột ướt.

Hỏi: Người khách của tôi cứ hay mượn chai nước sơn tôi dùng để sơn cho bộ móng của cô, và thường khi họ quên mang trả lại ở lần hẹn sau. Tôi phải làm sao đây" Khi tôi đề nghị bán chai nước sơn cùng màu thì luôn luôn họ nói rằng họ không cần nguyên chai nước sơn, và lần sau có thể họ thích sơn màu khác, rằng họ chỉ mượn chai nước sơn để "touch up" mà thôi.

Trả lời: Giải pháp tốt nhất mà không mích lòng người khách là bạn mua sẳn một lố chai nước sơn không có nước sơn ở trong.
Gặp người khách mượn chai nước sơn của bạn, hãy bảo họ mua nguyên chai, nếu họ không muốn mua nguyên chai nước sơn hảy đề nghị với họ bạn sẽ sớt một phần chai vô chai không và tính giá rẻ bằng một phần tư giá tiền cho nguyên chai nước sơn . Như vậy ổn thoã cho cả hai bên.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Một trong những lời tôi được học và đã nhập tâm ngay từ lần đầu nghe tới là Thâm Tín Nhân Quả, nghĩa là Phải Tin Sâu Vào Nhân Quả. Hình như luôn luôn có cái gì đáng sợ trong cuộc đời mà tôi lúc nào cũng cảm nhận được. Không phải là những điều cụ thể như sợ thất bại trong đời, mà là một nỗi lo mơ hồ không rời,
Nơi tôi ngồi, bên kia khung kính là biển. Cát chạy dài, nước liếm từng lượn nhỏ xuống và lên. Cầu tàu đi từng nhịp khẳng khiu. Dăm người đi tới lui dưới ánh đèn vàng tỏa trên vai cầu. Tôi nhìn. Sóng vỗ sủi tăm. Phía trong, người ca sĩ Mỹ đứng nhịp chân hát; mặt nàng thật tươi. Người nhạc
Tôi cầm thư Hòa, và thật chậm, rọc mép thư, đọc từng dòng chữ một. Nhiều năm rồi, tôi mới được thư anh. Hàng tem in ở góc với con số hơn tám ngàn đồng Việt Nam , tôi biết đây là một hy sinh lớn; anh không nhiều tiền. Anh thuộc loại người xông xáo làm đủ mọi chuyện để kiếm sống và nuôi gia đình, nhưng định mệnh
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.