Hôm nay,  

Đông Lấn Tây

27/09/200300:00:00(Xem: 8658)
Láng mở đầu câu chuyện trong ngày.
Lạ. Bình thường cô nàng nầy nghe nhiều nói ít bữa nay sao lạ vậy cà"
Láng nói:
-Mấy chế à. Tui coi Tivi hồi tối thấy có chuyện nầy ngộ quá mấy chế ơi. Có ông thầy Tàu mở chổ trị bịnh, người Mỹ vô trị chớ hổng phải người mình mới lạ à nghe.
Chị Ngà hỏi:
-Bịnh gì mà người Mỹ phải vô nhờ thầy Tàu trị"
Láng nói:
-Nghe bả nói bả bị bịnh gì về dạ dưới, bụng phình bự ra, đi bác sĩ gia đình hoài hổng hết bả vô ông thầy Tàu làm phương pháp lể máu rồi giác hơi, lấy máu độc ra, bụng bả xẹp liền!
Ai nấy cùng lắng tai nghe, lao nhao hỏi. Thu hỏi vô duyên nhứt:
-Lạ há. Bộ bả kéo quần đưa bụng ra cho coi sao mà biết xẹp liền" Làm như bong bóng xì hơi! Thiệt hông đó hay là coi TiVi rồi vô đây làm tàng đía xạo đó nị"
Chị Ngà nói:
-Đâu nói rỏ cho rành coi nhỏ. Loan chận ngang, thêm:
-Nghe nị nói sao giống như hồi ngộ còn nhỏ lắm, có lần ngộ thấy ở chợ Sài Gòn, bày trong một góc chợ là ông thầy người Tàu quẩy hai cái gánh, khói lên nghi nghút. Người ta bị bịnh gì hổng biết mà thấy ổng biểu lên ngồi trên ghế, đưa bàn chân ra, ổng cắt nhiều vết nhỏ trên da rồi gắp mấy cái ống bằng gổ tròn tròn dài dài màu đen từ trong nồi nước sôi sùn sụt ịn lên mấy dấu mới lể ra đó đang rươm rướm máu, để một hơi rồi rút ống lên. Khi ổng lấy cái ống lên, maú tuôn ra lai láng thấy mà ớn! Má tui nói là ổng trị kiểu giác lể, lấy máu độc ra. Tui có người quen cũng trị cách đó. Cổ bị bịnh cứ mọc mụt ghẻ không lành, hết chổ nầy nhẩy qua chổ khác, người ta nói bị phong, trị vài lần nghe đâu dứt luôn.
Láng cười:
-Ạ... hèn gì. Trước khi chiếu phim cho coi ông xướng ngôn viên có dặn nếu người khán giả nào yếu bóng vía thì hảy rời khỏi phòng vì có thể họ sẽ sợ những cảnh tượng sắp chiếu. Đó là khi thấy máu chảy ra lúc ông thầy rút ống trên lưng của bà khách đó. Họ cho luôn tên họ của ông thầy nữa chớ.
Tuấn hỏi:
-Thế bà khách ấy ra sao sau khi trị" Láng nói:
-Thấy bả cười tươi lắm chẵng có vẽ gì là sợ sệt hay đau đớn gì hết á. Bả nói sau khi trị bả thấy bụng xẹp xuống, khỏe khoắn, có nhiều sức lực và hứng khởi lắm. Chỉ nghe bả nói vậy thôi chớ bả đâu có... đưa bụng ra cho thấy đây nà.
Thanh nói:
-Bởi vậy, có nhiều phương pháp trị bịnh nầy bịnh kia theo kiểu xưa mà công hiệu.
Loan phụ họa:
-Ừ. Cũng như cách bác sĩ Mỹ cho con đỉa hút máu chổ vết thương bị nhiểm trùng đó. Tuy khác kiểu nhưng căn bản cũng y chang.

Khải nói:
-Vâng đúng đấy. Cách đây vài năm có một phái đoàn bác sĩ Mỹ đã sang tận các rừng rậm ở Phi Châu để nghiên cứu những loại lá để chế tạo thành thuốc đấy.
Loan cười, khoái chí, gặp người cùng băng tầng rồi:
-Ừa. Nhớ tui có theo dỏi chương trình đó một thời gian. Nghe nói là hồi xưa chưa có bác sĩ, con người khi đã có trí khôn rồi nhưng vẫn còn sống chung lộn với thú, khi thấy con thú nào bị thương thì theo nó vô rừng coi nó kiếm lá nào để tự trị cho mình thì con người bắt chước lấy những cây những củ những lá đó về cũng nhai cũng giả ra đắp lên vết thương. Khi được lành lặn họ mới đào những cây đó về trồng làm thuốc luôn. Về sau khoa học tiến bộ họ mới lấy tinh chất chế thành thuốc viên mình uống bây giờ đó.

Tuấn cãi:
-Nhưng thuốc viên mình uống có pha trộn chất hóa học vào nửa. Láng nói:
-Ừ. Bởi vậy người ta nói uống thuốc Tây nóng trong mình. Thu nói:
-Ối. Nóng trong mình, bởi vậy bác sĩ hay dặn mình phải uống nhiều nước. Tại mình hổng chịu nghe lời hổng uống nhiều nước mới nóng trong mình. Vậy chớ có ai uống thuốc Bắc, nấu với tám chén nước để lửa riu riu sắt xuống còn có nữa chén, uống đắng thấy ông bà ông vải chưa" Láng nói:
-Rồi. Hồi nhỏ tui bị uống hoài. Thuốc đắng mới hết bịnh chớ. Thuốc đắng đả tật mờ. Bởi vậy sau khi uống thuốc Má mới cho cục trần bì hay xí muị ngậm sướng muốn chết. Đứa nào đau mới được xực trần bì cánh chỉ nầy nọ... Loan nói:
-Ừa. Mấy người còn nhớ bài nói về lịch sử của cây cột Barber có đăng trong báo nầy mấy tháng trước hông" Y chang như trường hợp ông thầy Tàu trị bịnh giác lể đó. Hồi xưa người làm nghề cắt tóc cạo râu kiêm luôn nghề giác lể nặn máu nặn mủ nữa chớ đâu có bị hạn chế như bây giờ.
Vậy là, se lông mặt, giác hơi, giác lể, đấm bóp, dùng nhân điện trị bịnh đã tràn ngập “thị trường” Tây phương rồi. Nghe nói nay mai một dự án nói về phương pháp cạo gió đưa lên FDA cầu chứng nữa đó. Hồi mới qua Mỹ có biết bao người bị nhốt vô bót vì tội đánh đập, hành hạ con cái, cũng tại mấy cái dấu cạo gió đó đó chớ đâu!
Coi vậy là những phương pháp cuả Đông phương bắt đầu lấn lướt Tây phương rồi đó nha.
Chị Ngà nói:
-Thì cũng như hàng hóa của Á châu tràn ngập thị trường Mỹ rồi. Ra tiệm cái quần cái áo nào vừa ý cầm lên coi đem vô bận thử vừa vặn lật nhãn hiệu lên coi là thấy Made in... Á Châu không hà.
Loan nói:
-Vậy mới đáng hảnh diện dân da vàng chớ.
Phú Lâm
Tháng 9- 03

Định cư tại Mỹ từ 1994, Phương Hoa vừa làm nail vừa học. Năm 2012, bà tốt nghiệp ngành dạy trẻ tại Chapman University khi đã 62 tuổi và trở thành bà giáo tại Marrysville, thành phố cổ vùng Bắc Calif. Với loạt bài về Vietnam Museum, "Bảo Tàng Cho Những Người Lính Bị Bỏ Quên," tác giả đã nhận giải chung kết 2014. và vẫn tiếp tục gắn bó với Viết Về Nước Mỹ. Bài mới của tác giả là tự sự vui về Little Sakigon.
Khoa học gia Việt Nam không dở... vấn đề là môi trường phát triển, cơ hội thành công vẫn hiếm. Hầu hết khoa học gia VN ra hải ngoại mới thành công...
Mục di trú và bảo lãnh do Văn Phòng tham vấn di trú Robert Mullins International đảm trách hằng tuần, nhằm mục đích thông báo các tin tức thời sự liên quan đến vấn đề đoàn tụ gia đình, rất hữu ích cho quý vị nào quan tâm đến việc bảo lãnh thân nhân. Đề tài trên đây cũng được thảo luận trực tiếp trên trang nhà của văn phòng, www.rmiodp.com, tiết mục Radio, vào mỗi tối thứ Tư, từ 7:00-8:00 giờ và Facebook.com/rmiodp
CS trước đây phân tích Tư Bản đang dẫy chết nhưng chúng dẫy hoài không chịu chết mà ngày càng lớn mạnh. Nhiều người (kể cả người viết) từng dự đoán Trung Cộng dẫy chết trong suốt 30 năm dài nhưng bọn này cũng cứ lớn lên như thổi.
Hỡi con dân Pleiku, hỡi quân nhân từng có dịp công tác hay trấn đóng Pleiku thuở nào: Các Bạn hãy đứng lên nghiêm chỉnh một phút mặc niệm Pleiku
các Tòa Đại Sứ Việt Nam ở Châu Âu sẽ bị theo dõi, những Việt kiều có quan hệ mật thiết với các tòa đại sứ này cũng bị để ý hơn, các đoàn công tác của Chính phủ Việt Nam sang châu Âu sẽ bị hạn chế, đặc biệt các đoàn thuộc Bộ Công An và Bộ Quốc Phòng
dấu chân Trung Quốc in khắp nơi trên thế giới mất rồi... Bài học Việt Nam còn sờ sờ ở đó, giờ ở Hoa Kỳ, cái bóng cờ đỏ và 5 ngôi sao vàng bắt đầu phất phới chọc vào mắt tôi, sao mắt tôi lại cay cay.
ban nhạc Phượng Cầm gồm 9 nữ Ca/ Nhạc sĩ do Minh Phượng sáng lập và chiêu mộ các tài năng. Thật hiếm hoi mới tụ hội được một nhóm nhạc Nữ ở hải ngoại vừa trẻ đẹp và tài hoa
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.