Hôm nay,  

Đông Lấn Tây

27/09/200300:00:00(Xem: 6162)
Láng mở đầu câu chuyện trong ngày.
Lạ. Bình thường cô nàng nầy nghe nhiều nói ít bữa nay sao lạ vậy cà"
Láng nói:
-Mấy chế à. Tui coi Tivi hồi tối thấy có chuyện nầy ngộ quá mấy chế ơi. Có ông thầy Tàu mở chổ trị bịnh, người Mỹ vô trị chớ hổng phải người mình mới lạ à nghe.
Chị Ngà hỏi:
-Bịnh gì mà người Mỹ phải vô nhờ thầy Tàu trị"
Láng nói:
-Nghe bả nói bả bị bịnh gì về dạ dưới, bụng phình bự ra, đi bác sĩ gia đình hoài hổng hết bả vô ông thầy Tàu làm phương pháp lể máu rồi giác hơi, lấy máu độc ra, bụng bả xẹp liền!
Ai nấy cùng lắng tai nghe, lao nhao hỏi. Thu hỏi vô duyên nhứt:
-Lạ há. Bộ bả kéo quần đưa bụng ra cho coi sao mà biết xẹp liền" Làm như bong bóng xì hơi! Thiệt hông đó hay là coi TiVi rồi vô đây làm tàng đía xạo đó nị"
Chị Ngà nói:
-Đâu nói rỏ cho rành coi nhỏ. Loan chận ngang, thêm:
-Nghe nị nói sao giống như hồi ngộ còn nhỏ lắm, có lần ngộ thấy ở chợ Sài Gòn, bày trong một góc chợ là ông thầy người Tàu quẩy hai cái gánh, khói lên nghi nghút. Người ta bị bịnh gì hổng biết mà thấy ổng biểu lên ngồi trên ghế, đưa bàn chân ra, ổng cắt nhiều vết nhỏ trên da rồi gắp mấy cái ống bằng gổ tròn tròn dài dài màu đen từ trong nồi nước sôi sùn sụt ịn lên mấy dấu mới lể ra đó đang rươm rướm máu, để một hơi rồi rút ống lên. Khi ổng lấy cái ống lên, maú tuôn ra lai láng thấy mà ớn! Má tui nói là ổng trị kiểu giác lể, lấy máu độc ra. Tui có người quen cũng trị cách đó. Cổ bị bịnh cứ mọc mụt ghẻ không lành, hết chổ nầy nhẩy qua chổ khác, người ta nói bị phong, trị vài lần nghe đâu dứt luôn.
Láng cười:
-Ạ... hèn gì. Trước khi chiếu phim cho coi ông xướng ngôn viên có dặn nếu người khán giả nào yếu bóng vía thì hảy rời khỏi phòng vì có thể họ sẽ sợ những cảnh tượng sắp chiếu. Đó là khi thấy máu chảy ra lúc ông thầy rút ống trên lưng của bà khách đó. Họ cho luôn tên họ của ông thầy nữa chớ.
Tuấn hỏi:
-Thế bà khách ấy ra sao sau khi trị" Láng nói:
-Thấy bả cười tươi lắm chẵng có vẽ gì là sợ sệt hay đau đớn gì hết á. Bả nói sau khi trị bả thấy bụng xẹp xuống, khỏe khoắn, có nhiều sức lực và hứng khởi lắm. Chỉ nghe bả nói vậy thôi chớ bả đâu có... đưa bụng ra cho thấy đây nà.
Thanh nói:
-Bởi vậy, có nhiều phương pháp trị bịnh nầy bịnh kia theo kiểu xưa mà công hiệu.
Loan phụ họa:
-Ừ. Cũng như cách bác sĩ Mỹ cho con đỉa hút máu chổ vết thương bị nhiểm trùng đó. Tuy khác kiểu nhưng căn bản cũng y chang.

Khải nói:
-Vâng đúng đấy. Cách đây vài năm có một phái đoàn bác sĩ Mỹ đã sang tận các rừng rậm ở Phi Châu để nghiên cứu những loại lá để chế tạo thành thuốc đấy.
Loan cười, khoái chí, gặp người cùng băng tầng rồi:
-Ừa. Nhớ tui có theo dỏi chương trình đó một thời gian. Nghe nói là hồi xưa chưa có bác sĩ, con người khi đã có trí khôn rồi nhưng vẫn còn sống chung lộn với thú, khi thấy con thú nào bị thương thì theo nó vô rừng coi nó kiếm lá nào để tự trị cho mình thì con người bắt chước lấy những cây những củ những lá đó về cũng nhai cũng giả ra đắp lên vết thương. Khi được lành lặn họ mới đào những cây đó về trồng làm thuốc luôn. Về sau khoa học tiến bộ họ mới lấy tinh chất chế thành thuốc viên mình uống bây giờ đó.

Tuấn cãi:
-Nhưng thuốc viên mình uống có pha trộn chất hóa học vào nửa. Láng nói:
-Ừ. Bởi vậy người ta nói uống thuốc Tây nóng trong mình. Thu nói:
-Ối. Nóng trong mình, bởi vậy bác sĩ hay dặn mình phải uống nhiều nước. Tại mình hổng chịu nghe lời hổng uống nhiều nước mới nóng trong mình. Vậy chớ có ai uống thuốc Bắc, nấu với tám chén nước để lửa riu riu sắt xuống còn có nữa chén, uống đắng thấy ông bà ông vải chưa" Láng nói:
-Rồi. Hồi nhỏ tui bị uống hoài. Thuốc đắng mới hết bịnh chớ. Thuốc đắng đả tật mờ. Bởi vậy sau khi uống thuốc Má mới cho cục trần bì hay xí muị ngậm sướng muốn chết. Đứa nào đau mới được xực trần bì cánh chỉ nầy nọ... Loan nói:
-Ừa. Mấy người còn nhớ bài nói về lịch sử của cây cột Barber có đăng trong báo nầy mấy tháng trước hông" Y chang như trường hợp ông thầy Tàu trị bịnh giác lể đó. Hồi xưa người làm nghề cắt tóc cạo râu kiêm luôn nghề giác lể nặn máu nặn mủ nữa chớ đâu có bị hạn chế như bây giờ.
Vậy là, se lông mặt, giác hơi, giác lể, đấm bóp, dùng nhân điện trị bịnh đã tràn ngập “thị trường” Tây phương rồi. Nghe nói nay mai một dự án nói về phương pháp cạo gió đưa lên FDA cầu chứng nữa đó. Hồi mới qua Mỹ có biết bao người bị nhốt vô bót vì tội đánh đập, hành hạ con cái, cũng tại mấy cái dấu cạo gió đó đó chớ đâu!
Coi vậy là những phương pháp cuả Đông phương bắt đầu lấn lướt Tây phương rồi đó nha.
Chị Ngà nói:
-Thì cũng như hàng hóa của Á châu tràn ngập thị trường Mỹ rồi. Ra tiệm cái quần cái áo nào vừa ý cầm lên coi đem vô bận thử vừa vặn lật nhãn hiệu lên coi là thấy Made in... Á Châu không hà.
Loan nói:
-Vậy mới đáng hảnh diện dân da vàng chớ.
Phú Lâm
Tháng 9- 03

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Từ mùa xuân năm rồi tới nay, Paris hãy còn sôi nổi vụ Tộc kinh ở Bussy Saint Georges, thành phố ngoại ô phía Đông, cách Paris lối 45 km. Một nhóm người Việt nam cùng với vài người Tàu gốc Chợ lớn, Miên và Lèo, tất cả đều bỏ chạy bán mạng tìm đường qua Pháp xin tỵ nạn cộng sản sau khi 3 xứ Đông dương cũ bị cộng sản cưỡng chiếm, nay họ rước một nhóm Tàu qua Pháp, giới thiệu mua đất vừa kinh doanh, vừa tổ chức hoạt động văn hóa chánh trị phục chỉ nhằm vụ quyền lợi của Tàu.
Đúng là Việt Nam hưởng lợi từ hội nghị thượng đỉnh Mỹ-Triều... nhưng có đúng là Trump về Mỹ và cảm ơn cũng như ca ngợi chính phủ Việt Nam. Không than phiền gì chăng?
Trang Thời Trang & Thẩm Mỹ Việt Báo xin mời các bạn đọc đóng góp thêm hình ảnh các loại: Hình học nghề, hành nghề, tự trang điểm, diện quần áo đẹp, v.v… Hình, bài, thắc mắc thẩm mỹ xin vui lòng gởi về địa chỉ tòa soạn VB: [email protected], hay email [email protected]
Ở Hoa Kỳ, phụ nữ có chiều cao từ 5”4 trở xuống được coi là “nhỏ con”. Có rất nhiều quần áo may kích cỡ “petite” dành cho người nhỏ con. Tuy nhiên, khi bạn chọn chiếc quần có cỡ thật nhỏ để mặc vừa vặn thì có thể chiếc áo khoác ngoài, hay áo may cắt kiểu “taylor” có thể mặc không vừa. Vì vậy, hãy mặc thử quần áo cỡ nhỏ thật cẩn thận.
Em hỏi hơi “ngu” tí chị ơi, mình dùng má hồng trước, hay sau khi dùng phấn ướt (foundation) vậy chị?.
Chị Diệu có nhóm bạn thân trên một diễn đàn. Thư này là họ liên lạc với nhau. “Hổm nay quận Cam (Orange County) được mấy trận mưa dầm, cả đêm cả ngày luôn. Dự báo thời tiết cho hay sẽ mưa cho tới thứ sáu, ngưng một hai ngày rồi lại mưa tiếp, dẫn luôn cho gần hết tháng hai, mừng quá. Tiểu bang California luôn cần nước mờ. Cầu cho ao hồ sông gì cũng đầy lên cho dân nhờ. Cây cối khỏi cần tưới nước, sẽ đâm chồi nảy lộc, bãi cỏ trước nhà sẽ xanh tươi cho mà coi.”
Tác giả quê gốc Kinh 5 Rạch Giá, hiện là cư dân Seattle, dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2010. Ba bài đã viết là chuyện 30 năm của gia đình bà: Vượt biển tới đảo tị nạn, sau 7 năm chờ đợi, bị buộc phải hồi hương. Nhờ chương trình ROV, gia đình vẫn tới được nước Mỹ, và với sức phấn đấu chung, tất cả đã đứng vững.
Viết, nhân đọc một tin… tức mình -- Huế là xứ thơ. Có lẽ do các yếu tố lịch sử, phong cảnh và nếp sống, vùng đất sông Hương núi Ngự là nơi sản sinh ra nhiều nhà thơ – cả nổi tiếng lẫn khét tiếng. Nếu kể hết tên, chắc chắn sẽ thiếu sót.
Hôm nay là ngày giỗ mẹ tôi, tính theo ngày âm lịch. Hai mươi ba năm trước từ California bay về Tuy Hòa, ngồi bên cạnh chứng kiến người thân yêu nhất từ từ ra đi; cảm tưởng mất mát đó không bao giờ quên.
Có những bao tải nặng cả tạ, vai chưa đủ khỏe, các chị phải dùng tay chống ở hông cho đủ lực. Nhiều người đàn ông nhìn thấy cũng phải nể phục. Hầu hết các chị em ở đây đến từ các tỉnh Nam Định, Yên Bái, Phú Thọ, Hưng Yên...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.