Trong mấy ngày trời trở lạnh và nhà nào cũng giăng đèn Christmas, một câu hỏi lại trở về tâm trí bà con: “Làm sao tiết kiệm tiền điện đây"”
Những người lớn tuổi trong nhà ra vô đều quen tắt đèn cho khỏi tốn và ngó con cháu bật TV, chơi game trên máy điện toán mà thở dài. Con trẻ xứ này hoang phí quá! Rồi phòng naò cũng thấy có đèn xanh đỏ lấp ló từ đồng hồ điện, từ điện thoại, lò vi ba, máy nghe nhạc, xem hình, lò nướng thịt, máy copy, máy fax, v.v… Thời đại máy móc tối tân thời nhà nào cũng có đầy máy móc hút điện….
Thiệt ra, bà con ơi, nếu tính cho kỹ thì những máy móc ấy không là thủ phạm đâu. Có bật tắt tới hư máy thì cũng hỏng tiết kiệm được bao nhiêu. Một máy điện toán để bàn thì chừng sáu đồng tiền điện một tháng, một máy laptop để đùi thì mất một đồng. Mắc nhứt là bóng đèn, hay lò xấy quần áo chạy điện, rồi mới tới tủ lạnh và mấy đồ gia dụng bằng điện khác, như máy TV.
Đây mới là bóng đèn tiết kiệm điện, mắc mà thành rẻ
Một cách cắt tiền điện thực tế nhất vẫn là thay bóng đèn bằng loại mới, loại tiết kiệm năng lượng, và… thay máy giặt máy xấy bằng loại hiện đại hơn. Nhà cửa tại Mỹ được xay rộng hơn, với khả năng bảo trì năng lượng cao hơn. Nhưng, ngôi nhà nào cũng có rất nhiều đồ gia dụng quá xưa quá cổ và chúng hút điện mạnh nhất.
Lọai bóng này có tiết kiệm tiền điện được không"
Cho nên khoa học tối tân và máy móc hiện đại không hại điện bằng những vật cũ trong nhà. Xin đừng la xấp nhỏ mà nên nghĩ tới những mòn quá Giáng Sinh có lợi hơn cho cả gia đình!
Mùa rét năm nay, tôi chưa tiện nói với các em về nỗi bất hạnh, khó khăn của những người nghèo không có nhà cửa, sống lang thang trong ngày và đêm ngủ ở các bãi đất trống, hay trước cửa chợ, trong các công viên, co ro, bệnh hoạn vì thiếu thốn phương tiện. Vậy mà trước ngày lễ Tạ Ơn, một số em đã đưa cho tôi một số tiền các em dành dụm được, và yêu cầu tôi có một buổi phát túi ngủ, phát chăn cho người không nhà.
Tóm tắt: Ngày xưa có một người đàn bà góa sống với hai cô con gái trong một túp lều tranh. Vì trước sân có hai cây hoa hồng, một cây ra hoa trắng, một cây ra hoa đỏ, nên bà đặt tên cho con là Bạch Tuyết và Hồng Hoa.
Tác giả tham dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2004. Võ Phú là tên thật. Sinh năm 1978; sinh quán Nha Trang-Việt Nam; định cư, tại Virginia-Mỹ, 1994. Tốt nghiệp cử nhân Hóa, Virginia Commonwealth University. Hiện đang làm việc và học tại Medical College of Virginia. Sau 12 năm bặt tin, tác giả trở lại với Viết về nước Mỹ từ 2016. Sau đây, thêm một bài viết mới.
Gia Tăng Chương Trình Cung Cấp Các Bữa Ăn Từ Nhà Hàng Cho Các Gia Đình Lợi Tức Thấp -- Có hơn 30 nhà hàng tại Quận Cam đã cung cấp vào khoảng 6,000 bữa ăn theo chương trình này.
quyên góp những tấm mền để tặng cho người vô gia cư, chỉ trong vòng 2 ngày các anh chị em trong Câu Lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ và thân hữu đã góp tặng được gần $3,000 để mua mền
Các bạn thiếu nhi thân mến,
Bạn Cindy vừa viết thư hỏi BN, nhờ giải thích câu: Không có thầy đố mầy làm nên”. BN không phải là cô giáo, nên chỉ hiểu được đến đâu thì giải thích cho Cindy đến đó thôi nhé. Cindy có thể hỏi thêm cô giáo của mình, kể cả các thầy cô giáo trường Mỹ.
Khoảng cuối tháng 11/2018, Samsung Electronics chính thức gửi lời xin lỗi tới những công nhân bị mắc bệnh ung thư và người nhà của những người đã mất. Công ty thừa nhận đã thất bại trong việc tạo ra một môi trường làm việc an toàn tại các nhà máy sản xuất chất bán dẫn và màn hình của mình.
Khoảng giữa tháng 11/2018, các nhà nghiên cứu Israel đã tạo ra loại mô cấy ghép đầu tiên, có thể cá nhân hoá hoàn toàn bằng chính vật chất và tế bào của người được cấy. Công nghệ mới sẽ mở đường cho những bộ phận cấy ghép khác từ tuỷ sống cho đến tim hay não chỉ từ mẫu sinh thiết mô mỡ và điều quan trọng là không bị đào thải sau cấy ghép.
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.