Trong mấy ngày trời trở lạnh và nhà nào cũng giăng đèn Christmas, một câu hỏi lại trở về tâm trí bà con: “Làm sao tiết kiệm tiền điện đây"”
Những người lớn tuổi trong nhà ra vô đều quen tắt đèn cho khỏi tốn và ngó con cháu bật TV, chơi game trên máy điện toán mà thở dài. Con trẻ xứ này hoang phí quá! Rồi phòng naò cũng thấy có đèn xanh đỏ lấp ló từ đồng hồ điện, từ điện thoại, lò vi ba, máy nghe nhạc, xem hình, lò nướng thịt, máy copy, máy fax, v.v… Thời đại máy móc tối tân thời nhà nào cũng có đầy máy móc hút điện….
Thiệt ra, bà con ơi, nếu tính cho kỹ thì những máy móc ấy không là thủ phạm đâu. Có bật tắt tới hư máy thì cũng hỏng tiết kiệm được bao nhiêu. Một máy điện toán để bàn thì chừng sáu đồng tiền điện một tháng, một máy laptop để đùi thì mất một đồng. Mắc nhứt là bóng đèn, hay lò xấy quần áo chạy điện, rồi mới tới tủ lạnh và mấy đồ gia dụng bằng điện khác, như máy TV.
Đây mới là bóng đèn tiết kiệm điện, mắc mà thành rẻ
Một cách cắt tiền điện thực tế nhất vẫn là thay bóng đèn bằng loại mới, loại tiết kiệm năng lượng, và… thay máy giặt máy xấy bằng loại hiện đại hơn. Nhà cửa tại Mỹ được xay rộng hơn, với khả năng bảo trì năng lượng cao hơn. Nhưng, ngôi nhà nào cũng có rất nhiều đồ gia dụng quá xưa quá cổ và chúng hút điện mạnh nhất.
Lọai bóng này có tiết kiệm tiền điện được không"
Cho nên khoa học tối tân và máy móc hiện đại không hại điện bằng những vật cũ trong nhà. Xin đừng la xấp nhỏ mà nên nghĩ tới những mòn quá Giáng Sinh có lợi hơn cho cả gia đình!
Một trong những lời tôi được học và đã nhập tâm ngay từ lần đầu nghe tới là Thâm Tín Nhân Quả, nghĩa là Phải Tin Sâu Vào Nhân Quả. Hình như luôn luôn có cái gì đáng sợ trong cuộc đời mà tôi lúc nào cũng cảm nhận được. Không phải là những điều cụ thể như sợ thất bại trong đời, mà là một nỗi lo mơ hồ không rời,
Nơi tôi ngồi, bên kia khung kính là biển. Cát chạy dài, nước liếm từng lượn nhỏ xuống và lên. Cầu tàu đi từng nhịp khẳng khiu. Dăm người đi tới lui dưới ánh đèn vàng tỏa trên vai cầu. Tôi nhìn. Sóng vỗ sủi tăm. Phía trong, người ca sĩ Mỹ đứng nhịp chân hát; mặt nàng thật tươi. Người nhạc
Tôi cầm thư Hòa, và thật chậm, rọc mép thư, đọc từng dòng chữ một. Nhiều năm rồi, tôi mới được thư anh. Hàng tem in ở góc với con số hơn tám ngàn đồng Việt Nam , tôi biết đây là một hy sinh lớn; anh không nhiều tiền. Anh thuộc loại người xông xáo làm đủ mọi chuyện để kiếm sống và nuôi gia đình, nhưng định mệnh
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.