Trong mấy ngày trời trở lạnh và nhà nào cũng giăng đèn Christmas, một câu hỏi lại trở về tâm trí bà con: “Làm sao tiết kiệm tiền điện đây"”
Những người lớn tuổi trong nhà ra vô đều quen tắt đèn cho khỏi tốn và ngó con cháu bật TV, chơi game trên máy điện toán mà thở dài. Con trẻ xứ này hoang phí quá! Rồi phòng naò cũng thấy có đèn xanh đỏ lấp ló từ đồng hồ điện, từ điện thoại, lò vi ba, máy nghe nhạc, xem hình, lò nướng thịt, máy copy, máy fax, v.v… Thời đại máy móc tối tân thời nhà nào cũng có đầy máy móc hút điện….
Thiệt ra, bà con ơi, nếu tính cho kỹ thì những máy móc ấy không là thủ phạm đâu. Có bật tắt tới hư máy thì cũng hỏng tiết kiệm được bao nhiêu. Một máy điện toán để bàn thì chừng sáu đồng tiền điện một tháng, một máy laptop để đùi thì mất một đồng. Mắc nhứt là bóng đèn, hay lò xấy quần áo chạy điện, rồi mới tới tủ lạnh và mấy đồ gia dụng bằng điện khác, như máy TV.
Đây mới là bóng đèn tiết kiệm điện, mắc mà thành rẻ
Một cách cắt tiền điện thực tế nhất vẫn là thay bóng đèn bằng loại mới, loại tiết kiệm năng lượng, và… thay máy giặt máy xấy bằng loại hiện đại hơn. Nhà cửa tại Mỹ được xay rộng hơn, với khả năng bảo trì năng lượng cao hơn. Nhưng, ngôi nhà nào cũng có rất nhiều đồ gia dụng quá xưa quá cổ và chúng hút điện mạnh nhất.
Lọai bóng này có tiết kiệm tiền điện được không"
Cho nên khoa học tối tân và máy móc hiện đại không hại điện bằng những vật cũ trong nhà. Xin đừng la xấp nhỏ mà nên nghĩ tới những mòn quá Giáng Sinh có lợi hơn cho cả gia đình!
Thầy đi, con ở lại, cùng với anh Như Hùng, Vĩnh Hảo, Tâm Huy và bao người bạn khác nữa sẽ tiếp tục bước theo dấu chân, con đường mà Ôn đã mở ra trong cùng tâm nguyện “làm đẹp Đạo, đẹp Đời”, làm sáng danh những giá trị của Chân,Thiện, Mỹ
Trong sinh hoạt văn học nghệ thuật Việt Nam ở hải ngoại, và nhất là trong giới tu sĩ đạo hữu Phật Giáo, tên tuổi Thượng Tọa Thích Quảng Thanh, hay nhà thơ, nhà nghệ sĩ tài hoa đa diện Thanh Trí Cao quả thật không còn xa lạ.
Hình ảnh đó còn theo đuổi tôi cho đến ngày nay, các cậu biết không ? Các cậu là chiến sĩ lại chết trước cả ngày Quân Lực ra đời. Cũng lạ đấy chứ. Nhưng riêng tôi, ngày Quân Lực năm nay tôi dành riêng để tưởng nhớ đến các cậu đã đền nợ nước ở trận Đồng Xoài.
Mới đầu nghe ba em gọi, tôi tưởng tên em là Muỗi. Tôi ghẹo em: “Muỗi này!Đừng chích anh, đau lắm”. Em trề môi, vẻ không bằng lòng: “Tên em là Muội. Muội là em. Em là Muội”. À ra thế!
Tôi chọn sự giản dị nhưng không được sơ sài, chân thật nhưng không thô thiển và với cách vẽ này tôi kể được câu chuyện thật cuộc sống mới hiện nay của tôi và gia đình riêng.
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.