Hôm nay,  

Thơ Thơ

29/03/200400:00:00(Xem: 13847)
Còn Một Chút Gì Để Nhớ... Để Thương

Đường Nguyễn Bỉnh Khiêm hai hàng me đan lối
Nhớ chiều nao rộn rã tiếng nĩi cười
Buổi tan trường chân sáo bước tươi vui
Em nhí nhaœnh tung tăng tà áo mới
Áo Trưng Vương em học trị thơ dại
Yêu quê hương yêu màu trắng tinh khơi
Lớp trường xưa yêu dấu buổi đầu đời
Yêu biết mấy cho vừa Trưng Vương hỡi!

Xin gởi đến những chị em Trưng Vương mến yêu lời tri ân nồng nàn nhất cuœa Vân Lam. Đêm ra mắt Thuyền Quyên nhớ đời. Thật vơ cùng caœm động với tấm chân tình cuœa tình nghĩa Trưng Vương mà các chị em đã dành cho Vân Lam (đến quên caœ lời caœm ơn). Một gia đình Trưng Vương nhoœ bé thật ấm áp tình thân mà chắc chắn chúng ta khơng thể nào tìm lại được trong chốn “gian trần” bụi bặm này. Như những nụ hồng tươi thắm đầy ắp thương yêu cuœa các chị dành cho Vân Lam đêm đĩ đã khơng may lại bị đọa đầy trong chốn “Trần Gian”!

Vân Lam - Chu Phước Mai

*

Mắm Quê Hương

Kính tặng vợ chồng anh Một, Canada

Nhìn mưa mà nhớ quê hương
Nhớ từng cây coœ sau vườn, ruộng xa
Nghe mùi kho mắm hít hà
Nhớ hồi đọt sộp đọt xồi xanh tươi
Đơi ta nơœ nụ mơi cười
Ra đồng mà hái rau dừa rau sam
Càng cua, rau đắng thấy ham
Kìa ao bơng súng cũng tham hái về
Mắm kho với cá rơ mề
Nghe tình sơng nước vỗ về phù sa
Em hiền trong áo bà ba
Đaœm đang cơng việc thật thà hồn nhiên
Đơi ta gá nghĩa tình duyên
Cuộc đời tị nạn vợ hiền chung lưng
Thịt xào xaœ toœi thơm lừng
Lưœa riu em để cá đừng nát ra
Khổ qua sắt nhoœ với cà
Kho nồi mắm sặt hối hà ăn cơm
Thống mùi gạo mới hương thơm
Bạn bè đơng đuœ chiều hơm tối rồi
Lâu ngày ăn mắm đã đời
Bữa cơm đạm bạc chút mồi lai rai
Thơm lừng mùi mắm bay bay
Ăn vơ quá đã ơi tài cuœa em
Dĩa rau nhìn thấy phát thèm
Húng cay húng lũi cịn kèm tía tơ
Rau răm giá sống lùa vơ
Ớt cay cần nước tần ơ tạm dùng
Vương mùi châu thổ đất bùn
Nhớ con cá lĩc vẫy vùng rọ tre
Xứ người may cĩ bạn bè
Thầy cơ buổi tiệc hội hè cĩ nhau
Thương nồi mắm sặt thương rau
Mai về tĩc đã điểm màu pha sương
Vẫn cịn cĩ một quê hương
Kiên Giang Rạch Giá cịn vương trong hồn.

Vĩnh Hịa Hiệp

*

Chiều Vàng

Chiều tàn trời vàng như hơi thu
Mây chen nhau về nơi sa mù
Như âu lo tà dương sắp tắt
Rồi dật dờ trong đêm âm u.
Sao dưng khơng lịng buồn vu vơ
Đâu mong ai mà như trơng chờ
Nghe đâu đây chim trời laœnh lĩt
Kêu nhau về keœo rừng hoang sơ.
Em nghe khơng chiều nay mênh mơng
Như thơng reo từ xa nghìn trùng
Như ai đây âm thầm thổn thức
Ru ta về, về nơi hư khơng.
Em ca chi bài ca thu tàn
Cho chiều buồn, buồn ơi mênh mang
Em nghe khơng ngồi kia nắng úa
Cho chiều vàng, chiều vàng bâng khuâng.
Sao khơng ca bài ca ngọt ngào
Ru lịng ta thơi đừng nơn nao
Cho chim rừng về đây ca hát
Cho mây chiều vươn mình lên cao.
Ca đi em bài ca tưng bừng
Cho chiều tàn thơi đừng rưng rưng
Tay em đâu ta cùng gõ nhịp
Rồi cùng ca, ca lên vang lừng.

Trần Ngân Tiêu

*
Thắm Đậm Lịng Con

Gưœi Ngọc Bích - Diên Hồng, Calgary

Mắm cá sặt - đậm mùi Châu Đốc
Cá kèo tháng Chạp mập ú u
Mẹ kho nồi mắm con cịn nhớ
Ớt đoœ, hành, mấy lát cà nâu...
Rau đắng sau vườn vừa mới hái
Nước sơi thêm chút muối xanh rau
Khế chua, đậu bắp hầm nguyên trái
Húng lũi, tía tơ, quế đậm màu...
Cơm gạo nanh chồn thơm lúa mới
Mắm và rau nhớ quá mẹ ơi!


ƠŒ đây thỉnh thoaœng con kho mắm
Tụi nhoœ chê hơi - bịt mũi cười!
Cũng cá bơng lau, thịt ba rọi
Tơm tươi lột voœ, mực, cà nâu
Mắm sặt Châu Đốc hiệu Bà Giáo
Ra sân ngồi nấu - giĩ ngạt ngào...
Miếng đất quanh nhà rau quê hương
Ớt chỉ thiên, ớt hiểm, ớt sừng
Thêm ít giá, cà chua, xà lách
Bia uống sao bằng đế Gị Cơng"!...
Nồi mắm con kho đâu cĩ thiếu
Vị nào xưa mẹ nấu cho con
Mâm cơm nay thiếu nhiều đơi đũa
Chén mẹ, chén ba... mắt ướt buồn...
Con ngồi mình con với tơ mắm
Tụi nhoœ nào đâu dám rớ vơ
Khui một lon bia vàng nhạt lạnh
Lịng con nhớ quá - bước sơng hồ...
Ngọn đèn dầu, mâm cơm chiều tối
Bên mẹ bên ba bên chị anh
Dĩa rau đắng luộc xanh tình mẹ
Mùi mắm quê hương mất đoạn đành...
Mẹ ơi! đâu chỉ riêng mùi mắm
Con nhớ quê mình lắm vị ngon...

Thy Lan Thaœo

*

Em Ước Mơ

“Em ước mơ
Em ước mơ một ngày...”
Là lời hát thơ ngây
Cuœa bé trai năm tuổi
Giữa chiều giĩ heo may
Miệng em hát hồn nhiên
Khuơn mặt thơ ngoan hiền
Đơi tay em vỗ nhịp
Và đơi mắt lim dim
Áo quần em tơi taœ
Em ngồi sau lưng má
Cạnh mẹt ổi, cĩc xanh
Với địn kê: cục đá
Em ngắm tuœ hàng xinh
Quanh cơng trường Hịa Bình
Khơng buồn nhìn keœ lớn
Qua lại chốn phù sinh
“Em ước mơ một ngày...”
Là lời hát chua cay
Cuœa bé trai năm tuổi
Giữa chiều giĩ heo may
Tơi mãi đứng lặng nghe
Lời ca buồn vơ vọng
Thánh thĩt từng giọt sầu
Rơi vào đời lạc lõng.

Phong Vũ

*

Lá Thu rơi

Thu sang ngồi ngắm lá Thu rơi
Lá rụng lịng tơi cũng rã rời
Hơm qua mầu lá cịn xanh biếc
Nay nhìn lá úa rụng tả tơi

Đầu Thu mưa rớt hạt nghiên nghiên
Mưa rơi theo lá, lá ưu phiền
Tơi gởi hồn thơ theo chiếc lá
Hồn thơ mang nặng nỗi niềm riêng

Tơi nhớ mẹ gìa nơi cố hương
Bao Thu xa cách lắm đoạn trường
Nỗi sầu viễn xứ nào ai biết
Thu về lá rụng gợi nhớ thương

Giĩ Thu đưa lá, lá bay bay
Lá rơi từng chiếc lá thở dài
Ngồi nhìn lá rụng buồn ray rứt
Tâm sự Thu về biết gỏi ai"

Giĩ quyện lá vàng lá bay cao
Lìa cành theo giĩ lá Thu đau
Lịng tơi cũng thấy đau như lá
Nặng trĩu thương sầu biết nĩi sao"

Lá bay theo giĩ lá than van
Tha phương trơi nổi kiếp lá vàng
Đưa tay tơi hứng từng chiếc lá
Để lá vàng thơi hết thở than!

Hương Giang

*

Cà Phê Phin Đá

Trao về N.T.N.L.
Uống ly cà phê phin đá Nơi gĩc đường Nguyễn Trãi Đi xa rồi, tơi nhớ mãi khơng quên Quán cuœa nàng khơng cĩ vẽ baœng tên Tơi tự đặt là “Quán Cà Phê Nhớ” Cơ chuœ quán, tơi coi như là chuœ nợ Vì mỗi ngày tơi đều phaœi ghé qua Nếu khơng ghé, đêm về tơi mất nguœ Cứ trằn trọc, mãi nhớ về cơ chuœ Gương mặt nàng, ơi, nĩ đẹp làm sao" Mũi dọc dừa, khơng thấp, cũng khơng cao Đơi mơi mọng, như tơ màu son đoœ Em kiêu sa, với dáng người nho nhoœ Khi gặp em, là khơng thể boœ đi Phaœi làm sao, để nĩi được câu gì... Thế là gọi em: Cho ly cà phê đá “Nắng Sàigịn, đang đi người mệt laœ” Thấy mát lịng, ly cà phê đá em pha Bao năm rồi, tơi mới nĩi thật ra Vì tơi biết, bây giờ em xa lắm... Nếu em đọc được những vần thơ say đắm Xin em hiểu rằng tơi vẫn nhớ em!

Trương Ngọc Phương

*

Thương Nhớ Người Ta

“Nơi nào là đất quê hương”"
Để tơi gặp lại người thương đầu đời
Thương em chưa nĩi cạn lời
Chưa vơi tâm sự...
Mà trời bắt xa...
Tình em...
Giờ đã phơi pha...
Riêng tơi vẫn nhớ người ta suốt đời.

Phương Hồi Sơn

Tôi chỉ kinh ngạc khi nghĩ tới má chạy vào vùng bom đạn để cứu đứa con gái mới hai tháng. Đây là câu chuyện đầu tiên về đời mình tôi được biết – câu chuyện của một đứa bé kẹt ở khúc quanh lịch sử; câu chuyện về tình thương vô điều kiện của người mẹ dành cho đứa con; và câu chuyện trong giờ phút đất nước đổi chủ
Năm đầu tiên vào Sài gòn, tôi được anh chở trên chiếc vespa cà tàng đi khắp nơi. Anh đã giúp tôi chuẩn bị tốt cho kỳ thi vào Cao đẳng Mỹ Thuật Sài gòn dù về sau tôi không theo đuổi nghệ thuật hội họa... Kỷ niệm với anh Du Tử Lê tôi không bao giờ quên và chúng tôi thường nhắc lại mỗi khi ngồi uống café rồi cười với nhau
Đến Ai Cập và Jordan, chúng tôi tự sắp xếp chương trình thăm những nơi mình muốn. Qua Do Thái mấy ngày đầu tự lên lịch tham quan, sau đó nhập vào đoàn người đến từ Mỹ và Úc, trong chuyến hành hương do linh mục Dòng Tên Nguyễn Tầm Thường hướng dẫn.
Tướng Khuyên còn ở Sài Gòn đến ngày 28 tháng 4/1975 mới ra đi. Ông đã ra đi trong khi Sài Gòn đang cơn hấp hối vô phương cứu vãn nổi. Tới Mỹ, Ông xuất gia và tu hành lặng lẽ trong một ngôi chùa cũng lặng lẽ ít đồng hương lễ lạc. Kiếm sĩ Đặng Dung ngày xưa cũng sống như vậy
Truyện Thạch Sanh Lý Thông lưu truyền trong dân gian dưới hình thức chuyện kể truyền miệng chắc có đã lâu. Phải hiện hữu trước khi ông Dương Minh Đức đưa bản văn sáng tác của mình sang bên Quảng Đông khắc ván cũng như từng đưa vài chục tác phẩm khác của nhóm nhờ đó miền Nam Kỳ Lục tỉnh có được một số tác phẩm Nôm đáng kể mà người nghiên cứu Nôm thường gọi là Nôm Phật Trấn
Nhật Bản: Người Việt đứng đầu danh sách người ăn cắp đến từ nước ngoài. Năm 2017, khoảng 260 000 người Việt sống tại Nhật Bản, tăng 8 lần so với 2008. Tội phạm trong Cộng Đồng Việt cũng tăng. Thống kê tại Nhật cho thấy năm 2017, số tội phạm gốc Việt là 5140, chiếm hơn 30% tổng số tội phạm
đài phát thanh yêu cầu người dân phải về nhà trước 23 giờ để đợi thông báo quan trọng. Lúc 2 giờ ngày 22.09.1975, đài loan tin về quy định đổi tiền và kéo dài thời gian giới nghiêm đến 11 giờ sáng. Thời gian đổi tiền sẽ bắt đầu vào lúc 11 cho đến 23 giờ cùng ngày, tức chỉ có 12 giờ đồng hồ để hoàn thành việc thu và đổi tiền
người có danh, có chức mới viết hồi ký khi về già. Tôi chỉ là một nhà giáo bình thường, chẳng có gì to lớn cả, nên chẳng bao giờ nghĩ đến việc tự viết về mình. Tuy nhiên, qua bao năm sống còn, nghĩ lại mình cũng còn những điều đáng nhớ
Trong thời đại ngày càng gia tăng sự bất ổn và bất an trên khắp toàn cầu, lời Phật dạy về bình đẳng, tôn trọng và hiểu biết nhau ngày phù hợp đối với tất cả những ai muốn thiết lập một thế giới tốt đẹp và hòa bình.
Nhắc đến biến cố 30 tháng 4 năm 1975 thì người Việt sống ở hải ngoại đều bùi ngùi thương cảm khi nhắc đến cái chết oai hùng của 5 vị tướng đã tự tử trong thời gian kể trên. Nay tôi xin góp nhặt tin tức được kể lại từ nhiều người thân cận tướng Nguyễn Khoa Nam về cuộc sống đời thường của ông
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.