Hôm nay,  

Chạnh Lòng

31/07/200700:00:00(Xem: 4067)

Trong ba năm Đức Giêsu đã rảo khắp các thành, các làng mạc để giảng dạy và loan báo Tin Mừng về Nước Trời, đồng thời Ngài chữa lành mọi tật nguyền, bệnh hoạn cho dân. Thấy dân chúng bơ phờ vất vưởng như chiên không có người chăn giữ, chăm non, săn sóc, Ngài đã chạnh lòng thương yêu họ.

“Chạnh lòng” là “compassion”. Từ này có nguyên gốc tiếng La-tinh là “cum passio”, có nghĩa là cùng thương khó với, cùng đau khổ với (suffer with) những kẻ khổ đau, khốn cùng. Là Con của Thượng Đế, nhưng Chúa Giêsu đã “mặc xác phàm”, trở nên một con người giống y như chúng ta về mọi sự, mọi đàng, ngoại trừ tội lỗi, nghĩa là Ngài không có một tội lụy nào nơi mình.

Ngài đã đến với đám dân nghèo nàn khốn khổ trong xã hội, và yêu thương họ cho đến cùng bằng cái chết trên Thập giá, để viên mãn lời Ngài đã nói với các môn đồ của Ngài: “Không có tình yêu nào lớn hơn là thí mạng sống mình vì bạn hữu”.
Tôi tin chắc rằng nếu hôm nay Chúa Giêsu hiện diện trong thân xác con người, hẳn Ngài đã đến thăm hàng trăm nông dân từ vài chục tỉnh ở VN biểu tình trước trụ sở Quốc hội 2 Sàigòn trong gần một tháng, để phản đối chính quyền địa phương đã tịch thu đất đai tài sản của họ. Ngài sẽ chạnh lòng thương họ, an ủi họ, ủy lạo họ, và tiếp tế cho họ thực phẩm và tiền bạc. Ngài sẽ  đến với những kẻ “bơ phờ vất vưởng” hôm nay! Ngài không chỉ đứng ở xa xa để cầu nguyện cho họ, nhưng Ngài đến gần bên họ để cùng “đấu tranh” với họ cho lẽ phải, lẽ công bình…

Tôi đọc được trên Người Việt Online bản tin “Qua Internet, một nhân chứng cho biết dân oan khiếu kiện bị đàn áp thẳng tay”, cùng với bản tin đặc biệt này tôi được thấy 3 tấm hình chụp một số đồng bào biểu tình, trong đó tấm hình số 3 ghi hình ảnh một bà cụ già trong thân dạng tiều tụy, mệt nhọc. Những dòng chú thích của nhà báo cho biết bà cụ 85 tuổi quê tỉnh Bến Tre đang ngồi, nét mặt đau khổ trong lều của đoàn biểu tình dựng ở trước Quốc hội 2. Bà lão tuy tuổi cao nhưng ở dưới quê vẫn phải đi làm mướn để nuôi thân vì bà cụ không gia đình, không con cháu, thế nhưng vẫn bị cướp đất, đoạt nhà. Nhìn tấm hình bà cụ gầy còm, da bọc xương, lòng tôi tự nhiên chùng xuống, cảm thương, xót xa và chảy nước mắt. Mẹ tôi cũng bằng tuổi của bà cụ, nhưng mẹ tôi được sống trong bình yên, hạnh phúc nơi đất lành chim đậu thung lũng hoa vàng này. Tôi thương yêu bà cụ như thương yêu chính mẹ mình.

Ở một vùng trời quá xa xôi, tôi tiếc vì không thể đến tận nơi để thăm hỏi cũng như giúp đỡ bà cụ, nhưng tôi tha thiết cầu nguyện cùng Thượng Đế toàn năng cho bà cụ được ân ban phước hạnh và chúc lành dồi dào viên mãn.

San Jose, CA, July 28, 2007

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Westminster (Bình Sa)- - Tại nhà hàng Moonlight Restaurant 15440 Beach Blvd, # 118, Thành phố Westminster, CA 92683, vào lúc 01 giờ chiều chủ Nhật ngày 28 tháng 7 năm 2019, Hội Đồng Hương Quảng Nam Đà Nẵng Nam California đã tổ chức thành công chiều nhạc “Tưởng Niệm Nhạc Sĩ Trầm Tử Thiêng và Nhật Ngân” .
Báo chí là một nghề cao quý nhất trên cõi đời này, vì nó chính là món ăn tinh thần vô cùng bổ ích cho tầm hiểu biết của con người không thể thiếu được.
Nhất Sài Gòn, nhì Hà Nội, thứ ba Hải Phòng, thứ tư là Thái Nguyên… Thống kê này không vui tí nào, vì là danh sách người nhiễm HIV.
Tập vở đi học mà còn không có tiền để mua, thử hỏi một chiếc xe đạp 1 triệu 600 nghìn đồng VN (khoảng từ 75 đến 80 đô Mỹ) có phải là điều mơ ước quá xa vời không!
Hàng năm vào ngày Mồng 10 tháng Giêng - Âm lịch , người Mường ở Thanh Hóa lại nô nức tổ chức lễ hội Mường Khô ở làng Muồng Do, Xã Điền Trung – Huyện Bá Thước , tỉnh Thanh Hóa.
Abraham Sutzkever (1913 –2010) là một thi sĩ nổi tiếng trong ngôn ngữ Yiddish – một tiếng nói sử dụng trong các cộng đồng Do Thái ở Trung Âu và Đông Âu thời kỳ trước Holocaust, cuộc diệt chủng bằng các lò thiêu do Đức phát xít thực hiện. Báo The New York Times viết rằng Sutzkever là nhà thơ vĩ đại của trận diệt chủng Holocaust.
Khoảng cuối tháng 07/2019, Bộ trưởng Ngân khố Úc cho rằng Google và Facebok cần có trách nhiệm và các hoạt động của họ cần minh bạch hơn. Không có lựa chọn nào khác ngoài việc đưa ra một chế độ pháp lý và lập pháp phù hợp hơn để bảo vệ quyền riêng tư của công chúng.
HAVANA - AFP đưa tin hôm 29/07: mọi gia đình Cuba có thể mua dịch vụ internet, trong khi chính quyền hậu Castro cho mở rộng tiếp cận internet, nhưng cùng lúc kiểm soát “chủ thuyết sự thật”, và bảo vệ tính hợp thức của chế độ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.