Hôm nay,  

Chạnh Lòng

31/07/200700:00:00(Xem: 5775)

Trong ba năm Đức Giêsu đã rảo khắp các thành, các làng mạc để giảng dạy và loan báo Tin Mừng về Nước Trời, đồng thời Ngài chữa lành mọi tật nguyền, bệnh hoạn cho dân. Thấy dân chúng bơ phờ vất vưởng như chiên không có người chăn giữ, chăm non, săn sóc, Ngài đã chạnh lòng thương yêu họ.

“Chạnh lòng” là “compassion”. Từ này có nguyên gốc tiếng La-tinh là “cum passio”, có nghĩa là cùng thương khó với, cùng đau khổ với (suffer with) những kẻ khổ đau, khốn cùng. Là Con của Thượng Đế, nhưng Chúa Giêsu đã “mặc xác phàm”, trở nên một con người giống y như chúng ta về mọi sự, mọi đàng, ngoại trừ tội lỗi, nghĩa là Ngài không có một tội lụy nào nơi mình.

Ngài đã đến với đám dân nghèo nàn khốn khổ trong xã hội, và yêu thương họ cho đến cùng bằng cái chết trên Thập giá, để viên mãn lời Ngài đã nói với các môn đồ của Ngài: “Không có tình yêu nào lớn hơn là thí mạng sống mình vì bạn hữu”.
Tôi tin chắc rằng nếu hôm nay Chúa Giêsu hiện diện trong thân xác con người, hẳn Ngài đã đến thăm hàng trăm nông dân từ vài chục tỉnh ở VN biểu tình trước trụ sở Quốc hội 2 Sàigòn trong gần một tháng, để phản đối chính quyền địa phương đã tịch thu đất đai tài sản của họ. Ngài sẽ chạnh lòng thương họ, an ủi họ, ủy lạo họ, và tiếp tế cho họ thực phẩm và tiền bạc. Ngài sẽ  đến với những kẻ “bơ phờ vất vưởng” hôm nay! Ngài không chỉ đứng ở xa xa để cầu nguyện cho họ, nhưng Ngài đến gần bên họ để cùng “đấu tranh” với họ cho lẽ phải, lẽ công bình…

Tôi đọc được trên Người Việt Online bản tin “Qua Internet, một nhân chứng cho biết dân oan khiếu kiện bị đàn áp thẳng tay”, cùng với bản tin đặc biệt này tôi được thấy 3 tấm hình chụp một số đồng bào biểu tình, trong đó tấm hình số 3 ghi hình ảnh một bà cụ già trong thân dạng tiều tụy, mệt nhọc. Những dòng chú thích của nhà báo cho biết bà cụ 85 tuổi quê tỉnh Bến Tre đang ngồi, nét mặt đau khổ trong lều của đoàn biểu tình dựng ở trước Quốc hội 2. Bà lão tuy tuổi cao nhưng ở dưới quê vẫn phải đi làm mướn để nuôi thân vì bà cụ không gia đình, không con cháu, thế nhưng vẫn bị cướp đất, đoạt nhà. Nhìn tấm hình bà cụ gầy còm, da bọc xương, lòng tôi tự nhiên chùng xuống, cảm thương, xót xa và chảy nước mắt. Mẹ tôi cũng bằng tuổi của bà cụ, nhưng mẹ tôi được sống trong bình yên, hạnh phúc nơi đất lành chim đậu thung lũng hoa vàng này. Tôi thương yêu bà cụ như thương yêu chính mẹ mình.

Ở một vùng trời quá xa xôi, tôi tiếc vì không thể đến tận nơi để thăm hỏi cũng như giúp đỡ bà cụ, nhưng tôi tha thiết cầu nguyện cùng Thượng Đế toàn năng cho bà cụ được ân ban phước hạnh và chúc lành dồi dào viên mãn.

San Jose, CA, July 28, 2007

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tôi có bằng hành nghề trị liệu tâm thần (license number 17705) do tiểu bang California cấp từ ngày 20 tháng 11/1995 đến 30 tháng 4/ 2015. Tôi cũng là một độc giả thường xuyên của Lê Anh Hùng từ hơn mười năm nay. Thỉnh thoảng, chúng tôi vẫn trao đổi đôi câu tâm sự (vụn) qua email. Tuyệt nhiên, tôi không nhận thấy dấu hiệu nào bất thường nơi Lê Anh Hùng cả.
Nhà bếp rộng, sạch. Trên lò, nồi giò heo hầm lửa riu riu phun khói nhè nhẹ, nắp nồi khua động bằng một âm thanh đều đều, xì xọp, vui vui. Đồng hồ trên tường thánh thót đổ một hồi kẻng dài
Với các ca nhạc sĩ: Nga Mi, Phương Hồng Quế, Trang Thanh Lan, Đình Đại (Paris, Pháp), Bùi Quỳnh Giao, Bảo Long & Kay -- Và phần trình bày của Liên Đoàn Hướng Việt, Đoàn Du Ca Nam California.
Tập thơ "em cho tôi nhé: ấu thơ mình" của thi sĩ Du Tử Lê , do nhà xuất bản Văn Học cuả dịch giả kiêm nhà văn Trịnh Y Thư phát hành vào trung tuần tháng tư 2019, đã vô tình làm khó tôi không ít. Sao lại làm khó?
Tủ Sách Điện Tử T.Vấn & Bạn Hữu vừa cho ra mắt tác phẩm thứ 42: Một Chút Dối Già – Tập Bốn của nhà văn Ngộ Không Phí Ngọc Hùng. Tác phẩm này cũng là tác phẩm thứ tám của Ngộ Không
Hài hoà trong vũ trụ có nghĩa kết hợp giữa bảo tồn biển và phát triển kinh tế biển, qua các giải pháp hợp lý nhằm phát triển bền vững, vừa bảo tồn cho các thế hệ kế tiếp, vừa đạt nhu cầu cho các thế hệ hôm nay
Để giới thiệu một người đã thành danh như Nguyễn Đình Tòan, quả là một việc làm thừa thãi. Và khó. Dù vậy, cảm giác mình mang món nợ gần hết một đời người với ông, cứ làm tôi vào suy, ra nghĩ, lấn cấn không yên.
Than ôi! Trời Ca-Li lồng lộng Tiếc thương tiễn Lý Tống
Đến tiệm ăn chay thấy có ba bức tượng bằng đất: không nghe, không thấy, không nói. Tôi thích quá và mơ ước có những bức tượng này.
Một ngày như mọi ngày, không có gì thay đổi, giống hệt như ngày hôm qua, không có gì vui, không có gì mới, là nỗi kinh hoàng của con người.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.