Hôm nay,  

Cần Nhưng Chưa Đủ

16/06/200700:00:00(Xem: 4059)

Đã có tượng đài tưởng niệm 100 triệu nạn nhân của cộng sản trên toàn thế giới, tại thủ đô Washington, trên đồi Capitolgần Quốc Hội Mỹ. Đã có lễ khánh thành với nhiều vòng hoa dâng hiến, nhiều  lời hay ý đẹp của người lãnh đạo quốc gia hùng mạnh nhứt thế giới là TT Bush. Đã có căn bản pháp lý vững chắc để xây dựng tượng đài của vị tổng thống Mỹ tiền nhiệm là TT Clinton. Đã có sự đóng góp nhân tài vật lực, khối óc con tim của nhiều người, nhiều sắc tộc, nhiều dân tộc, trong đó có phần đóng góp  không nhỏ của người Việt Nam, một quốc gia dân tộc có 1 triệu người đã chết vì CS. Và tượng đài tưởng niệm 100 triệu nạn nhân của CS trên toàn thế giới đã hình thành.

Đúng, đó là những điều cần phải làm dù hơi trễ, nhưng trễ còn hơn không. Đó đã điều đáng mừng, đáng khen, rất cần nhưng chưa đủ. Tưởng niệm là cần, để người sau, hậu thế tưởng nhớ, lưu ý, rút kinh nghiệm, hầu tránh không để một tai họa như thế xảy ra nữa. Nhưng chưa đủ vì  chủ nghĩa CS hãy còn, không chống Cộng thì CS sẽ bành trướng như vi trùng tuy ít nhưng cơ thể không chống, không thuốc mem thì sẽ phát tác thành bịnh nặng. Không đấu tranh cho tư do, dân chủ, nhân quyền thì làm sao phát huy, bảo vệ tự do, dân chủ, nhân quyền, ngăn chận, giải trừ, phi cộng sản hóa được. Tư do, dân chủ, nhân quyền là kết quả của đấu tranh, không phải món quà, không thể chờ mà có, xin mà được.

 Để một bên những nước với chế độ chánh trị Cộng sản nhưng không có đảng CS như Nga, Miên, Lào. CS hãy còn thống trị, khủng bố đen trắng xám người dân bị trị. CS hãy còn tước đoạt tự do, dân chủ, nhân quyền, những quyền bất khả tương nhượng người dân sanh ra với tư cách Con Người.

Từ hình thức đến nội dung, CS hãy còn ở Trung Quốc. Là mối đe dọa chẳng những cho dân chúng Trung Hoa, với nền văn minh Hoàng Hà là một trong những nền văn minh cổ đại, rực rỡ còn tồn tại, với một dân số đông nhứt hoàn cầu mà mọi sáng chế từ thuộc nổ, địa bàn, hỏa tiễn, máy computer đều do bộ phận này của Nhân Loại sáng kiến để sử dụng phục vụ một cách hòa bình, làm pháo tết, pháo thăng thiên và bàn toán, thuyết âm dương  của dân tộc Trung Hoa. Mà không bao lâu nữa với sức bành trướng và bá quyền của Đảng Nhà Nước CS hiện tại CS sẽ là đối thủ của Mỹ.

CS hãy còn ở Bắc Hàn. CS  dùng vấn đề sản xuất nguyên tử tạo thành khủng hoảng trong xu thế chung của thế giới là cấm phổ biến vũ khi nguyên tử. Một cuộc khủng hoảng mà 5 cường quốc tham gia dàn xếp nhưng không cản được một ông Trùm CS với dân số ít ỏi, lúc nào cũng kêu đói.

CS hãy còn ở Việt Nam với một địa lý chiến lược trên đường hàng hải từ Ấn độ Dương lên Bắc Thái bình Dương, với một dân số gần một 100 triệu, hơn phân nửa là trẻ.

CS hãy còn sát nách nước Mỹ, là Cuba, đang xuất cảng cách mạng vô sản xuống các nước Nam Mỹ Châu mà TT Monroe của Mỹ có lần đưa ra chủ thuyết cô lập, không cho nước nào ngoài Mỹ Châu xen vào vì coi Mỹ châu nói chung là sân nhà trước và sau của Mỹ.

Quá đủ về chuyện CS còn và rất còn trên thế giới. Từ đó người ta thấy những gì TT Bush và nhiều nhân vật quan trọng của chánh quyền Mỹ dự lễ, tuyên bố trong khánh thành Tượng Đài Nam Nhân CS là chưa đủ. Chưa đủ vì nói mà không làm cũng như không, sanh ảo tưởng còn tai hại nữa là đằng khác.

Ngày thứ Ba 12/6/07, đứng ngoài trời, TT Bush  nghiêng mình tưởng niệm, tuyên bố rất hùng hồn và cảm động trước vong linh 100 triệu người đã chết vì CS. Thì  10 ngày sau đó thôi, vào ngày 22/6/07, tại Tòa Bạch Ốc, cũng chính TT Bush sẽ bắt tay, ngồi nói chuyện với nhân vật số 2 của Đảng Nhà Nước CSVN.

Vong linh của của 100 triệu người đã chết vì CS đó sẽ nhìn cuộc tiếp kiến của TT Bush với Ô Phó Trùm CSVN ra cái gì.  Vong linh của 100 triệu người đã chết vì CS đó nghe lời TT Bush nói với Ô Nguyễn minh Triết có giông giống, có hùng hồn, có cảm động, có cương quyết như lời TT Bush đã nói trước Tượng Đài Nạn Nhân CS trong lễ khánh thành ở Washington DC không.

Hàng tỷ người trên thế giới còn đang bị CS áp bức, bóc lột, khủng bố, tước đoạt quyền làm người bằng nhiều cách  -- tàn bạo, thâm độc, thô thiển có, tinh vi, ngụy trang có  -- có thể không biết những việc làm và lời nói của TT Bush khi tiếp kiến. Nhưng vong linh 100 triệu người đã chết vì CS biết. Nhứt định TT Bush tin như vậy vì TT Bush là người mộ đạo Ky Tô, tin linh hồn bất tử.

Và 1 triệu rười người Việt ở Mỹ càng tin hơn, tin rằng khôn lanh, khéo léo, thế mấy cũng chỉ có thể dối gạt một đôi lần người sống, nhưng không thể dối gạt thiên nhãn của lương tâm, hai bên vai vác của người sống luôn có những linh thần và hương linh người chết giám sát hành động và lời nói.

Chỉ cần TT Bush nói được 1 phần 4, hành động được 1 phần 5, quyết liệt được 1 phần 6 với Ô Phó Trùm của Đảng CSVN, Trùm Trưởng Nhà Nước CSVN, là Ô Triết. Thì tôn giáo ở VN sẽ đỡ khổ trong đán áp. Những người Việt yêu nước vận động  cho tự do, dân chủ, nhân quyền VN một cách ôn hòa , sẽ được tha. Và nhân dân VN sẽ bớt bị công an mật vụ CS bớt bịt miệng, bịt mồm, trói tay, trói chân như Lm Nguyễn văn Lý trong xã hội VN là một nhà tù lớn của CS Hà nội.

84 triệu dân VN, hơn phân nửa là trẻ, 1 triệu rười người Mỹ gốc Việt ở Mỹ, 1 triệu người Việt khác ở các nước đang định cư sẽ bớt thất vọng như khi theo dõi chuyến đi của TT Bush ở Hà nội. Không nghe TT Bush hé môi một lời nào về nhân quyền khi đích thân và hạ cố vào thăm Ô Nguyễn minh Triết trong Phủ Chủ tịch. Thất vọng hơn khi thấy TT Bush CS bị gài độ chụp hình với tượng Hồ chí Minh. Ô Hồ là người mà người Mỹ gốc Việt đại đa số coi là biểu tượng của CS, hiện thân của điều ác, của độc tài CS, như Hitler đối với dân tộc Do Thái bị Nazi diệt chủng. Do vậy hàng mấy chục ngàn lượt người phải biểu tình mấy chục ngày đêm liên đòi dẹp cho được khi CS mua chuộc một người Việt lạm dụng quyền tư do phát biểu của Hiến Pháp Mỹ, treo hình Ô Hồ và cờ VC trong tiệm ở Little Saigon, để thử sức cộng đồng Mỹ gốc Việt ty nạn CS.

Hàng tỷ tỷ người trên thế giới đang bị độc tài CS, độc tài quân phiệt khống chế và đàn áp bớt thất vọng vì quá chờ đợi sau khi nghe TT Bush long trọng tuyên bố vào ngày 20 Tháng Giêng năm 2005. TT Bush nói "Tất cả những ai đang sống dưới thể chế độc tài và tuyệt vọng có thể hiểu rằng Hoa Kỳ sẽ không làm ngơ trước sự đàn áp, hay tha thứ cho những kẻ áp bức các bạn. Khi các bạn đứng lên tranh đấu cho tự do, chúng tôi sẽ đứng chung cùng các bạn". Nhưng cho đến bây giờ gần hết nhiệm kỳ 2 rồi, mà chưa thấy TT Bush dám làm một việc gì đối với CS cho ra hồn.

CS Hà nội phản bội lời hứa và cam kết thả tù chánh trị, cải thiện tự do, dân chủ khi xin chánh quyên Bush gở CPC, cấp PNTR. Nhưng sau khi vào WTO, CS Hà nội coi Mỹ chẳng ra gì, tăng cường, tăng độ đàn áp các nhà hoạt động dân chủ ở VN. Khách của đại sứ Mỹ đại diện cho nước Mỹ, khách của dân biểu Mỹ chánh thức công du bị mấy người Công an CS cản cổng vào tư dinh của đại sứ Mỹ theo qui chế ngoại giao là đất Mỹ, mà chánh quyền Bush không có hành động bảo vệ danh dự Mỹ. Thì làm sao người dân Việt dám tin những lời hứa, những lời tuyên bố của chính khách Mỹ nếu không hành động cụ thể. Người dân Việt vốn con chim kinh cung chi điểu, đã một lần bị Mỹ phản bội bỏ rơi, làm sao đủ can đảm tin lời hứa của Tổng thống Mỹ như  khi nhớ lại lời hứa của TT Nixon là tổng thống Mỹ  hứa sẽ can thiệp khi CS Bắc Việt xua quân cưỡng chiếm Miền Nam mà Mỹ không làm một cái gì, trái lại còn cắt viện trợ  gần hết, siết cổ VN Cộng hòa cho chết luôn nữa.

Bài học này cũng cần cho Ô Triết, nhớ lời của TT Thiệu của VNCH, làm kẻ thù của Mỹ thì dễ, làm bạn với Mỹ là khó.

Trong thời gian chờ đợi nhìn và xem TT Bush tiếp kiến Ô Nguyễn minh Triết, lời nói của Hòa Thượng Quảng Độ, một người  tu hành chơn chất mà số ngày ở tù và quản thúc nhiều hơn số ngày ở ngoài trong 32 năm CS cai trị Miền Nam, văng vẳng trong tai người Việt. Đó là vì chánh trị thực dụng, những chánh khách Mỹ thường hy sinh những giá trị tự do, dân chủ, giá trị truyền thống và lịch sử của Mỹ cho quyền lợi vật chất, hiện tiền. Đô la quí hơn lời hứa, kinh tế cao hơn chánh trị, đạo lý nhẹ hơn hàng hóa.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạp chí Văn Học Mới số 5 dày 336 trang, in trên giấy vàng ngà, bìa tranh nghệ thuật của Nguyễn Đình Thuần, sáng tác từ hơn 50 nhà văn, nhà thơ, nhà biên khảo và phê bình nghệ thuật.- Văn Học Mới số 6 sẽ ấn hành vào tháng 3/2020, có chủ đề về nhà văn, nhà thơ, nhạc sĩ Nguyễn Đình Toàn
Một tuyệt phẩm thi ca gồm những bài thơ dị thường chưa bao giờ xuất hiện bất cứ đâu, viết bởi một thi sĩ dị thường. Tựa: Tuệ Sỹ Ba ngôn ngữ: Việt - Anh - Nhật Dịch sang tiếng Anh: Nguyễn Phước Nguyên Dịch sang tiếng Nhật: G/s Bùi Chí Trung Biên tập: Đào Nguyên Dạ Thảo
Mùa thu là cơ hội bước sang trang mới khi nhiệt độ bắt đầu dịu lại. Trong mùa này, người dân California không cần mở điều hòa không khí lớn hết cỡ và cũng còn quá sớm để lo chạy máy sưởi.
Garden Grove xin mời cộng đồng tham gia chương trình đóng góp tặng quà cuối năm nhằm mang lại niềm vui, hy vọng và giúp đỡ cho những trẻ em địa phương không có quà trong mùa lễ Noel.
Ngồi niệm Phật miên man, dù cố tâm vào Phật hiệu nhưng hôm nay vẫn không sao “ nhập” được, đầu óc nó cứ văng vẳng lời anh nó lúc sáng: - Tu hú chứ tu gì mầy!
Một đường dây buôn người bán qua TQ do một phụ nữ Việt là nạn nhân buôn người trước đây tổ chức vừa bị phát hiện và bắt 2 người tại tỉnh Nghệ An, miền Trung Việt Nam, theo bản tin hôm 5 tháng 12 của Báo Dân Trí cho biết.
Điều trần luận tội đầu tiên của Ủy Ban Tư Pháp Hạ Viện đã nhanh chóng nổ ra cuộc đấu đá nội bộ đảng phái hôm Thứ Tư, 4 tháng 12 năm 2019, khi các nhà Dân Chủ cáo buộc rằng Tổng Thống Donald Trump phải bị truất phế khỏi chức vụ vì tranh thủ sự can thiệp của nước ngoài vào cuộc bầu cử ở Hoa Kỳ và đảng Cộng Hòa giận dữ vặn lại không có căn cứ cho hành động quyết liệt như vậy.
Đó là cuộc khảo sát của công ty tài chánh WalletHub đối với 182 thành phố khắp Hoa Kỳ, để xếp thứ tự an toàn nhất cho tới bất an nhất. Cuộc nghiên cứu dựa trên 41 thước đo liên hệ tới an toàn
Cảnh sát đã bắn chết một người đàn ông cầm dao tại El Monte, Nam California hôm Thứ Hai.
Một phần thưởng 50,000 đô la được đưa ra để bắt một người đàn ông của thành phố Burnaby đã bị truy nã trước đây vì tội rửa tiền như một phần của nhóm tội phạm có tổ chức người Việt Nam hoạt động tại Canada và Hoa Kỳ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.