Hôm nay,  

Mất Thác Bản Giốc

19/10/201100:00:00(Xem: 5247)

Mất Thác Bản Giốc

Dưới mắt nhiều cơ quan truyền thông quốc tế, Thác Bản Giốc là của Trung Quốc, không còn là của Việt Nam. Nghĩa là, VN đã thua về mặt dư luận quốc tế trong nỗ lực giữ đất.

Lời báo động này đưa ra bởi trang blog Mr. Do (http://blogmrdo.blogspot.com) với dẫn chứng từ nhiều nguồn.

Trang blog Mr. Do về Thác Bản Giốc trích như sau:

"Trang tin News.com.au (một bộ phận thuộc tập đoàn News Corp. của ông trùm Rupert Murdoch) vừa đăng loạt ảnh về những ngọn thác kỳ vĩ nhất thế giới. Ở phần thác Bản Giốc, News.com.au ghi chú: Detian Falls, China (Thác Đức Thiên, Trung Quốc).

Cách ghi này gây phương hại tới chủ quyền Việt Nam và không thể chấp nhận được, bởi lẽ:

1. Theo Hiệp ước 1999, ngọn thác này đã bị cưa làm hai (không nhất thiết hiểu là 50/50), một phần thuộc Trung Quốc, một phần thuộc Việt Nam. Trong hình chụp được đăng trên trang News.com.au, có cả phần Việt Nam lẫn phần Trung Quốc, nhưng trang tin này chỉ ghi chú "Detian Falls, China" làm người đọc hiểu nhầm ngọn thác này hoàn toàn thuộc về Trung Quốc.

2. Bản trên News.com.au ghi nguồn là Wikipedia, nhưng trong bách khoa toàn thư mở Wiki, người ta ghi một tổ hợp tên Trung - Việt "Detian - Ban Gioc Falls", chứ không phải kiểu ghi "thuộc về Trung Quốc" như trang tin của ông trùm Murdorch.

3. Cùng trong loạt ảnh những ngọn thác kỳ vĩ nhất thế giới, các ngọn thác nằm trên đường biên giới hai nước đều được chú thích thuộc về hai nước rất rõ ràng, như Victoria (Zambia/Zimbabwe); Iguazu (Argentina/Brazil); Niagra (USA/ Canada), trong khi thác Bản Giốc nằm giữa biên giới Việt - Trung lại chỉ ghi là "Detian Falls, China".

Trong loạt ảnh những ngọn thác ngoạn mục nhất thế giới, ở hình thứ 7, tạp chí Life cũng ghi là "Detian Falls, China".

Một thiệt hại dễ hình dung nhất mà cách ghi chú này gây ra, đó là: sau khi đọc thông tin này, các độc giả (bên ngoài Việt Nam và Trung Quốc) muốn đi du lịch thác Bản Giốc sẽ đăng ký qua đường Trung Quốc, chứ không phải Việt Nam."

Ý kiến bạn đọc
19/10/201112:08:29
Khách
Đây là thua về ngoại giao, kinh tế, lẫn chính trị trong tranh chấp chủ quyền với TQ. CQVN nếu tiếp tục cầu hòa quá đáng, đến nổi không dám phản kháng với the third parties về vấn đề này thì sẽ còn tiếp tục bị xâm lược đểu nữa.
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chung cuộc, may thay, ông Trường Chinh cũng đã cứu được chính mình. Ông qua đời vì tai nạn chứ không phải vì bị đầu độc – như rất nhiều đồng chí khác...
Tôi thì tin rằng công luận sẽ đỡ phẫn nộ (đôi phần) nếu mọi người hiểu ra rằng không riêng gì ông Phạm Sỹ Quý mà tất cả quan chức của chế độ hiện hành cùng ở trong tâm trạng bất an của những kẻ đang nhấp nhổm trên con tầu vét tốc hành. Họ đều vội vã, hối hả, giành giật thu vén nên còn tâm trí đâu mà nghĩ đến nhân cách hay danh dự, nói chi đến những chuyện xa xỉ như thời tiết, khí hậu, hay quân bình sinh thái...
Sau 7 ngày gọi là “làm việc khẩn trương, nghiêm túc và đầy tinh thần trách nhiệm”, Hội nghị lần thứ 6 Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIII của CSVN đã bế mạc què quặt ngày 09/10/2022. “Què quặt” vì không có gì mới, toàn những vấn đề cũ đã thất bại trong nhiều năm được lặp lại...
Thảo nào mà ở Việt Nam người ta ưa chế giễu thầy bói, thầy cúng, thầy đồ, thầy pháp, thầy mo, thầy tu, thầy địa lý, thầy phong thủy... và cả thầy thuốc nữa nhưng thầy cãi thì không. Ở đất nước này giới luật sư được tôn trọng, và họ quả xứng đáng...
Tuy là một nhà văn danh tiếng nhưng Bá Dương, xem chừng, không được đồng bào/đồng chủng quí mến (hay yêu thích) gì cho lắm. Chả những thế, ông còn bị nhà nước Trung Hoa Dân Quốc bắt giam gần cả chục năm luôn!
Càng sống lâu, đảng Cộng sản Việt Nam càng chứng minh đã tàn lụi tư tưởng và cạn kiệt đường lối xây dựng đất nước và chỉnh đốn đảng. Bắng chứng này xuất hiện tại Hội nghị Trung ương 6/XIII ngày 03/10/2022, qua phát biểu của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và 5 nội dung thảo luận...
Mọi cuộc cách mạng luôn luôn có cái giá riêng của nó. Riêng cái thứ cách mạng (thổ tả) của những người cộng sản Việt Nam thì đòi hỏi mọi người đều phải trả cái giá (hơi) quá mắc mà thành quả – xem ra – không có gì, ngoài tộc ác!
Lâu nay ta thường nghe nói thanh niên là rường cột của Quốc gia, nhưng tuổi trẻ Việt Nam thời Cộng sản đã xuống cấp trên mọi phương diện từ thể chất đến tinh thần và từ gia đình ra xã hội. Vậy đâu là nguyên nhân?
Rõ ràng toàn là những đòi hỏi quá đáng và … quá quắt. Ngay đến bác Hồ mà còn không bảo vệ được cả vợ lẫn con, bác Tôn cũng chỉ có mỗi một việc làm là… sửa xe đạp cho nó qua ngày đoạn tháng thì bác Quang biết làm sao hơn và làm gì khác được?
Truyện dài chống tham nhũng, lãng phí ở Việt Nam đã được thi hành từ Trung ương xuống địa phương, nhưng tham nhũng cứ trơ ra là vì sao? Thắc mắc này không phải đến thời Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng mới có mà từ khuya lắm rồi, ít nhất cũng từ khóa đảng VII thời ông Đỗ Mười làm Tổng Bí thư (28 tháng 6 năm 1991 - 26 tháng 12 năm 1997). Nhưng tại sao tình trạng này cứ kéo dài mãi và không có dấu hiệu suy giảm mà còn biến chứng, lan nhanh mặc dù nhà nước đã tung ra nhiều biện pháp phòng ngừa và chữa trị...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.