Hôm nay,  

Tin Vắn Việt Nam

05/01/200200:00:00(Xem: 4436)
ĐÓNG CỬA 42 AM MIỄU QUANH CHÙA HƯƠNG
HÀ NỘI - Ban Tổ Chức Hội Chuà Hương đã đóng cửa tất cả 42 địa điểm thờ tự xây dựng trái phép quanh chùa Hương trong 5 ngày. Chuà Hương, cách Hà Nội 60 cây số về hướng Tây Nam, trong địa phận tỉnh hà Tây, là khu hành hương lâu đời của Phật Tử miền Bắc. Hội Chuà Hương hàng năm bắt đầu sau ngày mồng một Tết Nguyên Đán, và trong vài năm gần đây nhiều người lợi dụng sự lỏng lẻo của chính quyền địa phương xây các đền miếu bất hợp pháp để thu lợi riêng. Khu vực chuà Hương cũng là nơi du khach và người hành hương thưởng thức thú leo núi và đi thuyền trên sông.

VN: CÁC CHUYẾN BAY HẾT CHỖ, KIẾM VÉ KHÔNG RA
SAIGON - Báo Thanh Niên hôm thứ sáu đưa tin dân thường không mua được vé máy bay "khuyến mãi" như Hàng Không VN thông báo.
Hôm 18-12, Tổng Giám Đốc Nguyễn xuân Hiển ra thông cáo giảm giá các chuyến bay đêm, sau 7 giờ rưỡi tối, từ ngày 4-2 đến ngày 23-22 (tức ngày 23 tháng chạp đến 12 tháng Giêng âm lịch).
Phó Phòng vé Miền Nam Nguyễn viết Thu cho biết chưa 1 vé khuyến mãi nào được bán ra, vì chưa tính được có bao nhiêu phi cơ cho chương trình kể trên, và phải đến giữa tháng này mới có thể lập kế hoạch cụ thể.
Theo báo Thanh Niên, các chuyến bay ban ngày Saigon - Hà Nội và Saigon Đà Nẵng từ nay đến Tết Nguyên Đán đều đã kín chỗ.

THĂM DÒ TÌM THỊ TRƯỜNG ĐỂ XUẤT CẢNG 45,000 THỢ
HÀ NỘI - Chế độ CS Hà Nội đang tìm kiếm thị trường để xuất cảng 45,000 công nhân viên.
Theo thống kê của Bộ Thương Binh Xã Hội CS, năm qua, VN gửi 36,000 người ra ngoại quốc làm thuê, thấp hơn nhiều so với chỉ tiêu đề ra là 40,000 người.
Đa số lao động ra nước ngoài trong năm qua làm thuê cho Nam Hàn,Đài Loan và Nhật.
Bà Nguyễn Kim Lý, 1 phó giám đốc tại Bộ Thương Binh Xã Hội, cho biết dưới 1 đơn vị xuất cảng lao động chỉ gửi đi được khoảng 700 công nhân, và giải thich thêm rằng công nhân VN không đáp ứng các đòi hỏi của chủ nước ngoài về khả năng chuyên môn cũng như về ngoại ngữ.
Phó giám đốc xuất cảng lao động Phạm Đỗ Nhật Tân nói "dạy nghề và thăm dò thị trường là những công tac cấp bách nhất hiện nay."

ĐẠN PHÁO 122 LY VÀO CÔNG VIÊN SAIGON
SAIGON - Hôm Thứ Tư, công nhân xây dựng tìm thấy 1 quả đạn hoả tiễn 122 ly, để lại từ thời chiến khi xây nhà trên 1 căn cứ cũ của quân đội VNCH ở khu vực Saigon. Họ tự đào lên và đặt trên 1 băng ghế công viên, thay vì báo cho đơn vị tháo gỡ chất nổ. Khách bộ hành trông thấy quả đạn cũ do khối CS sản xuất, liền kinh hoảng tránh xa. Nhà chức trách đang tìm các công nhân để tìm hiểu tại sao họ không báo cáo, mà đem bỏ quả đạn ra chốn công cộng như vậy.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
... không ai có thể phủ nhận được sự tận tụy, cùng tấm lòng vị tha, của hằng vạn giáo viên trên khắp nẻo đường đất nước. Xin chân thành cảm ơn các em, các cháu – những cô gái Việt Nam vô danh và thầm lặng – đã vì những mầm non bất hạnh mà hy sinh, và trao trọn tuổi thanh xuân, để tương lai của xứ sở đỡ được phần đen tối.
Ngoài mặt ai cũng tưởng đảng Cộng sản Việt Nam đang “sống hùng”, “sống mạnh”, nhưng bên trong lại đang lo tranh đấu chống cuộc chiến tư tưởng để bảo vệ chế độ...
Nếu cha mẹ cũng như ông bà và chú bác của Lucas vẫn cứ im lặng cam chịu và chấp nhận chế độ hiện hành thì trong tương lai gần con bé sẽ được giám sát bởi đôi ba cái camera, chứ (e) không phải một...
Theo tôi thì “các vị cán bộ” này đều vẫn ngủ rất ngon vì họ được bảo vệ rất kỹ trong những căn “nhà gỗ triệu đô” bởi chế độ hiện hành. Qua lệnh xử phạt “500 triệu đồng và cho tồn tại ‘biệt phủ’ của gia đình ông Phạm Sỹ Quý” ở Yên Bái, mọi người đều thấy được cái tâm, cũng như cái tầm, của những người hiện đang nắm quyền bính ở Việt Nam. Đất nước này tuy không nằm trên đường xích đạo như Ecuador nhưng số phận thì e đen đủi hơn nhiều...
Tuổi trẻ Việt Nam sống dưới chế độ Cộng sản thì phải “vừa hồng, vừa chuyên”, ai không đạt tiêu chuẩn sẽ bị loại khỏi hàng ngũ “hạt giống đỏ”. Nhưng tình trạng “khô đoàn, nhạt đảng” và “phai nhạt lý tưởng Mác-Lênin, Tư tưởng Hồ Chí Minh” lại đang đe dọa sự tồn vong của chế độ. Về tổng thể, điều này không mới, nhưng tính “đại trà” (tràn lan) của tình hình này đã khiến đảng Cộng sản Việt Nam lo sốt vó. Vì vậy, đảng đã chỉ thị phải khẩn trương chống đỡ.
May mắn là những trường hợp “đáng tiếc” như thế không nhiều. Dù hết sức nỗ lực từ nhiều năm qua, Ủy Ban Nhà Nước Về Người Việt Ở Nước Ngoài (NVNONN) cũng chỉ thu dụng được chừng năm bẩy tên vô loại loanh quanh ở phố Bolsa, thôi: Nguyễn Phương Hùng, Hoàng Duy Hùng, Vũ Hoàng Lân, Nguyễn Ngọc Lập, Nguyễn Trường…
Trên nóc chợ có dựng tượng Nguyễn Trung Trực bằng đồng. Pho tượng nhỏ, kích thước chỉ bằng một người thường, và không có đường nét nào đặc biệt, ngoại trừ đôi mắt. Ngó buồn thảm thiết!
Cộng sản Việt Nam nhìn đâu cũng thấy kẻ thù và các “thế lực thù địch, phản động”, nhưng chúng là ai mà làm điện đầu nhà nước? Hỏi cho vui vậy thôi chứ Công an biết hết. Không dám bắt vì chúng nói đúng những việc đảng và nhà nước ngồi lên Hiến pháp và Pháp luật...
Vài hôm trước, trước khi “toàn dân nô nức” kỷ niệm Ngày Giải Phóng Thủ Đô (lần thứ 68) nhà thơ Hoàng Hưng đã viết một câu ngăn ngắn (và hơi khó hiểu) trên trang FB của ông: “Sắp đến ngày 10/10 ! Biết bao người con tinh hoa của Hà Nội vui mừng đón ngày ấy rồi tan nát cả đời sau ngày ấy huhu…”
Trong mọi tình huống “tự diễn biến, tự chuyển hóa” không đâu nguy hiểm bằng trong hai lĩnh vực an ninh và quốc phòng, vì sự tồn vong của chế độ CSVN hoàn toàn lệ thuộc vào Công an và Quân đội...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.