Hôm nay,  

Giới Thiệu Sách Mới

24/02/200700:00:00(Xem: 3977)

Giới Thiệu Sách Mới

Thơ Trần Nhất Hoan: Tràng Phang Tiếp Dẫn

Sách dầy 170 trang, giấy tuyệt đẹp, đề giá $16, do nhà xuất bản Văn Mới phát hành.

Quyển sách là phần cóp nhặt 54 bài thơ, 1 bài ký và 3 bản nhạc phỏng thơ Trần Nhất Hoan.

Nhà thơ Du Tử Lê ghi trong lời Bạt cuốn sách như thế này: 'Sau trên dưới năm mươi năm, ăn ở với văn chương, những người theo dõi sinh hoạt này, không thể không nhìn nhận, Trần Nhất Hoan, người tình thủy chung của thi ca và, văn xuôi…Thi phẩm bạn đang cầm trên tay, không chỉ là tác phẩm mới nhất của một Trần Nhất Hoan thi sĩ, mà thi phẩm ấy, từ nhan đề tới trang thơ, còn là máu huyết, xương thịt tình thân, kỷ niệm nối liền họ Trần (ở dương gian) với anh Tư Việt Hùng (cõi khác.)

Cũng nơi bài Trần Tình, giải thích nguồn gốc, ý nghĩa nhan đề thi phẩm Tràng Phang Tiếp Dẫn của mình, là cái tựa do chính Anh Tư Việt Hùng chọn, Trân Nhất Hoan viết:

'…Và, cũng từ phút này, cái tên của tập thơ được đặt lấy. Đó là cái mốc phải trả với đời sống và những tiếp nối của đời sau mà mọi người phải tin rằng phải có. Nên thơ cũng phải trang trải cho suốt đoạn đường này chứ không thể ngừng lại được. Phải đem đời sống về với cõi chết…'

Đọc một số thơ mới của Trần Nhất Hoan, trong thi phẩm Tràng Phang Tiếp Dẫn, những bài thơ ra khỏi kênh, mạch thơ tình, thơ quê hương của họ Trần, nhắm tới điều tác giả nhấn mạnh trong lời trần tình, tôi nghĩ Trần Nhất Hoan đã đạt được. Ông hoàn tất một cách tốt đẹp tâm, thức: 'Đem đời sống về với cõi chết -để tình bằng hữu thực sự trở thành vĩnh cửu.'

Từ cảm nhận kia, tôi cho, kích thước lớn lao nơi tác phẩm mới nhất này, của một Trần Nhất Hoan, thi sĩ, không còn nằm nơi hình ảnh, kỹ thuật, hình thức cách tân, hay tư tưởng dữ dội mới lạ, mà nó nằm nơi chủ tâm dùng thi ca là chiếc cầu tương thông giữa hai cõi sống/chết.

Xin đọc thử một trong những bài thơ của Trần Nhất Hoan, thể thơ tám chữ, bảy chữ, tự do…có tựa đề 'Khi Ta Rời Cõi Tạm' để hiểu thêm về cái nhìn của tác giả:

Ta về sau hết nên trống trải

Bạn bè chung lứa chẳng còn ai

Thân bằng quyến thuộc rồi chẳng thấy

Chỉ chút trầm hương liệm tàn phai

Ta nằm ngửa mặt nhìn trần thế

Hai tay ôm chặt trái tim đời

Nếu được vãng sanh miền cực lạc

Xin ghép tim người lại cho tôi

Thân ta nằm duỗi đôi chân hạc

Ai đó đừng quên mảnh lụa đào

Cho đủ lễ nghi rời cõi tạm

Kiếp sau xin làm gió lao xao

Ta về sau hết nên quạnh quẽ

Đường khuya không một bóng trăng che

Bởi trăng mờ khuất vì nhân lệ

Cỏ lá đìu hiu lối ta về

Lửa đưa thân xác ta về đất

Ngọn khói xanh trời đó của em

Đã cố tìm nhau rồi phải gặp

Ở đoạn phù sinh nối kiếp người.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
vào ngày 9 tháng 6/2018 tại Viện Việt Học để giới thiệu dòng nhạc của 5 vị Bác sĩ , vừa là nhạc sĩ sáng tác ca khúc, trong cộng đồng người Việt hải ngoại: Phạm Gia Cổn, Phạm Anh Dũng, Trần Anh Dũng, Dương Đình Hưng, Trần Văn Khang.
trận chung kết của giải Champions League Âu Châu. Trận chung kết này lần đầu tiên được "cố ý" chọn tổ chức tại thủ đô Kiev của Ukraine vào ngày thứ bảy 26 tháng 5 vì quốc gia này đã và đang có tranh chấp đẫm máu ở vùng biên giới giáp nước Nga
Để đến nghe chiều nhạc Cho Tôi Lại Ngày Nào vào ngày Chủ Nhật 6 tháng 5 tại Việt Báo, một fan của Thái Hiền đã lái xe từ San Jose xuống đến Quận Cam.
Đại Lễ Phật Đản Phật Lịch 2562 -2018 do Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hoa Kỳ và Cộng Đồng Phật Giáo Việt Nam Nam California tổ chức vào Thứ Bảy và Chủ Nhật, ngày 5 và 6 tháng 5 năm 2018 tại Công Viên Mile Square Park, thành phố Fountain Valley, Nam California, thành công viên mãn
Lớn lên dưới chế độ Cộng sản Việt Nam, tôi đã từng quen với những nỗi sợ hãi bất chợt – tiếng đập cửa nửa đêm, công an xông vào nhà khám xét, ông cậu bị bắt, nhỏ bạn thân mất tích v.v. Phải mất nhiều năm sau khi định cư ở Mỹ tôi mới bỏ được thói quen nói thầm thì và tim đập thình thịch vì ... sợ. Mãi sau này khi trở thành công dân Mỹ, nỗi sợ hãi mới hoàn toàn biến mất. Chiều qua, ngồi ở tòa thị chính Westminster, nhịp tim tôi đã có lúc đập thình thịch. Lẽ nào tôi đang sợ?
Buổi họp bỏ phiếu quyết định thành phố Westminster tham gia vào nhóm các thành phố thuộc Quận Cam chống lại đạo luật “Tiểu Bang Trú Ẩn” của California vào chiều tối ngày 11/04 là một sự kiện rất đặc biệt.
Một góc trong cuộc biểu tình trước tòa thị chính Westminster vào đêm Hội Đồng Thành Phố họp về việc chống lại đạo luật “Tiểu Bang Trú Ẩn” của California.
Giải thưởng trị giá $1000. Các bài dự giải sẽ được chọn đăng trên mục Viết Về Nước Mỹ và in trong sách Viết Về Nước Mỹ, 2018.
Biến cố Mậu Thân vào mùa Xuân năm ấy đã trở thành một trong những trang sử Việt Nam đẫm lệ, xót xa, và bi thương nhất.
Thời buổi văn minh, trong một gia đình nào đó có người thân qua đời, khi hạ huyệt, hầu hết con cháu đều bỏ khăn tang xuống lòng huyệt như để gởi theo lòng thương tiếc xuống với người quá cố. Đây là một hành xử văn minh, tránh hủ tục rườm rà, nặng nề, đeo đẳng cưộc sống con người nhiều năm.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.