Hôm nay,  

Khám Phá Lake Tahoe

28/08/200900:00:00(Xem: 7853)

Khám phá Lake Tahoe

Hồ Tahoe là một địa danh kỳ vĩ và nằm trong số những kỳ tích bảo tồn thiên nhiên cấp quốc gia. Hồ nước ngọt này nằm ở rặng núi Sierra Nevada, Hoa Kỳ, tiếp giáp 2 tiểu bang California và Nevada. Nó nằm ở phía tây thành phố Carson City, bang Nevada và được xem như hồ nước nằm cao chót vót trên cao và lớn nhất vùng Bắc Mỹ. Độ sâu của nó vào khoảng 500 thước (hay 1,645 feet) và đứng thứ nhì tại Mỹ.
Hồ được nhà địa chất học nhất trí đã hình thành cách đây 2 triệu năm và là một phần của lòng chảo Lake Tahoe. Hình dáng hiện nay của nó được cho là hình thành vào thời kỳ Băng Hà. Lake Tahoe nổi tiếng vì nước ở đây trong vắt và kỳ vĩ ở bất kỳ góc độ nào.
Lake Tahoe còn là một thắng cảnh du lịch lý tưởng vào mùa đông và mùa hè. Các hình thức nhà nghỉ mọc lên xung quanh hồ nước này với nhiều chương trình dã ngoại thú vị. Vào mùa đông, trượt tuyết ở đây thu hút du khách đến rất đông. Người lái xe phải mất nhiều giờ đồng hồ để lên đến nơi. Dù bạn dã ngoại hay trượt tuyết qua đêm, Tahoe luôn có chỗ ở và những tiện nghi như nước nóng cho bạn. Nếu đi sang phía Nevada, khách có thể đánh bài thoải mái. Từ đây đến Reno, Carson City và thủ phủ Sacramento chỉ mất có 1 tiếng lái xe.
Lake Tahoe chủ yếu được chính quyền bảo vệ một phần vì kỹ nghệ du lịch rất hốt bạc. Dù là mùa xuân hay mùa thu thì khách đến đây vẫn tấp nập. Cứ đến đầu mua thu, hồ lại trở nên đông người hơn với những trò chơi nước lý thú. Bạn có thể thả neo du thuyền ra hồ, ngồi câu cá, hay lướt sóng, trượt nước, để ca-nô kéo dù đưa bạn lên cao. Nhiều nơi còn có khách sạn trông ra phía hồ vô cùng lãng mạn.


Và không chỉ có thế, bạn có thể mặc đồ nhát lặn xuống đáy hồ hay nhảy cầu xuống nước. Nhưng không phải ai cũng có thể lặn vì nơi này được xem là có độ cao bất ngờ dễ gây giảm áp suất nhanh chóng trong cơ thể nếu không trải qua những khóa lặn căn bản. Đi cắm trại ở Lake Tahoe cũng không kém phần hào hứng. Bạn có thể mướn xe đạp hoặc cùng những người bạn của mình tổ chức đi leo núi...từ đường bằng phẳng ven súi đến những nơi có đá gập ghềnh cheo leo. Một trong những đường mòn nổi tiếng nhất tại đây là đường mòn Tahoe Rim Trail dài 165 dặm tương đương với 270 km đi dọc theo hồ. Đối diện hồ về phía tây là khu Granite Chief Wilderness nơi dã ngoại và cắm trại qua đêm độc đáo. Ngoài ra khu vực này cũng nổi tiếng là có sói, chồn, diều hâu và gấu, nhưng chúng ở rất sâu trong rừng và rất sợ người.
Vào mùa trượt tuyết nhiều đường dốc được lập ra từ dễ đến khó cho khách. Ở đó vào mùa đông mưa tuyết và bão tuyết xảy ra cũng khá thường xuyên. Có những trạm cứu hộ và kéo người chơi lên cao để họ trượt xuống dưới. Cũng có những chỗ khác thấp hơn như Squaw Valley có trò “snow tubing” hào hứng. Mỗi chiếc phao có thể chứa từ 1 đến 4 người và mọi người cùng trượt xuống dưới cùng lúc. Nếu bỏ ra một số tiền nho nhỏ bạn cũng có thể lái xe trượt tuyết.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Lịch sử dân tộc Việt Nam chưa bao giờ lâm vào thế trận như hôm nay: chạy lên núi sẽ bị hỏa táng, chạy xuống biển sẽ thủy táng!
Sĩ khí của người cầm bút càng cao thì ngòi nổ có thể phá tung sự bền vững của chế độ càng mạnh và kết quả càng nhanh
Nhà trí thức dấn thân Nguyễn Ngọc Bích đã có một cái chết đẹp khi anh lìa đời ngày 3/3/16 trên chiếc phi cơ bay hướng về quê hương để đến Manila
Cô Đỗ Nguyên Mai -- một nhà thơ Mỹ gốc Việt tại Los Angeles, Hoa Kỳ -- năm nay sẽ tưởng niệm ngày Miền Nam thất trận bằng cách rất riêng của cô: in một tập thơ viết bằng tiếng Anh.
Qua các lời phát biểu, cách nói của họ làm cho người dân Mỹ tiếp tục hiểu lầm rằng cuộc chiến đó là giữa Hoa Kỳ và nhân dân Việt Nam chứ không phải giữa miền nam Cộng Hoà và miền Bắc Cộng Sản
Tôi chợt nhớ ra là mình cũng đã lênh đênh nhiều ngày trong vùng Vịnh Thái Lan, và cũng là nạn nhân của hải tặc
Tôi thật sự đã có một lúc hoang mang về căn cước (identity crisis) của mình. Tôi không nói rằng mình đã vượt qua cơn khủng hoảng đó
H. Tịnh - Quê Hương Quảng Nam Đà Nẵng. Sư phạm Huế ngày xưa. Hiện về hưu và sống ở Q. Cam, California. Thích đọc và viết về đề tài tự kỷ.
Ông bị bắt vào ngày 21 tháng 10 năm 1964, và được thả … mười năm sau đó!
Chuyện này tôi kể đi kể lại. 10 năm trước. 5 năm trước và bây giờ. Trăm năm sau biết ai còn kể lại...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.