Hôm nay,  

Điểm Phim Spring, Summer, Fall, Winter... And Spring

09/04/200400:00:00(Xem: 3702)
wk_04092004_2wk_04092004_3
Như một bức tranh thiền, "Spring, Summer, Fall, Autumn…and Spring" mượn bốn mùa cuœa thiên nhiên để nêu lên đời sống cuœa con người. Cụ thể hơn là thế giới cuœa một vị sư già và đệ tưœ tại một ngôi chùa trôi lênh bềnh trong mặt hồ trên núi.
Cuốn phim chia ra làm 5 phần, mỗi phần xoay quanh từng giai đoạn đời sống cuœa chú tiểu. Mùa Xuân là mùa để cây lá đâm chồi naœy lộc. Chú tiểu mới lên năm lên sáu, sống với sư cụ. Cuộc sống cuœa chú tiểu rất bình lặng. Ngoài sư cụ và chú cũn ra, chú tiểu không có bạn bè không có đồ chơi. Sau khi đi hái thuốc, chú tiểu có thể đi chơi tung tăng, lội nước, bắn chim.
Một hôm chú tiểu bắt một con cá, một con ếch, và một con rắn. Chú tiểu lấy sợi dây cột hòn đá vào lưng chúng. Sáng hôm sau, khi thức dậy, chú tiểu khám phá ra có hòn đá trên lưng mình. Sự cụ bắt chú tiểu đi tìm và phóng sanh những con vật đó. Nhưng chao ôi, cục đá quá nặng chỉ có một mình con ếch là còn sống. Chứng kiến caœnh con vật chết thê thaœm, chú tiểu òa khóc và tiếp nhận bài học đầu đời.
Mùa hạ, chú tiểu là một thiếu niên. Tay chân răn chắc. Sự cụ già đi đôi chúc. Cuộc sống bình lặng cuœa họ bị phá tan khi một người phụ nữ lên thỉnh sư cụ, nhờ chữa bịnh cho cô con gái bà. Trai đơn gái chiếc sắc dục trong lòng chú tiểu nổi lên. Sư cụ khám phá ra. Ông không hề la mắng nhưng chỉ khuyên baœo, "dục tình sẽ đánh thức tính tham lam và tính tham lam làm hại người."

Đúng như lới ông cụ nói, chú tiểu lấy tượng Phật và khăn gói xuống núi. Mùa thu sư già rau tóc bạc phơ hiu quạnh bên ngôi chùa thanh tịnh. Chú tiểu giờ là một người đàn ông đang chạy trốn vì tội giết người. Trôi theo cuộc sống dân dã, hắn mang theo sự oán hận căm hờn. Hắn cắt tóc và định tự bế nhưng sư cụ khám phá và đánh cho hắn một trận. Ông bắt chú tiểu dùng con dao giết người để khắc ra quyển kinh. Và cùng lúc đó, caœnh sát đến lùng bắt keœ phạm tội.
Mùa đông đến, sư cụ qua đời. Ngôi chùa hoang vắng. Caœnh vật lạnh tanh. Chú tiểu bây giờ là người đàn ông hơn tứ tuần trơœ về chùa để giác ngộ. Một người đàn bà khăn quấn mặt đến chùa để boœ rơi đứa con thơ. Cuộc sống xoay vần trơœ lại.
Với nhừng caœnh hồ trên núi, phù vân trên đỉnh núi, ngôi chùa bồng bềnh trên mặt hồ, "Spring, Summer, Autumn, Winter… and Spring" như một cuốn kinh thiền: Đơn giaœn, mộc mạc, sâu lắng nhưng cùng lúc tiềm ẩn nét thâm thúy sâu sắc cuœa đạo và đời.
Đạo diễn Kim Ki-duk người Nam Hàn nổi tiếng với những tác phẩm bạo lực nay chắc cũng tu với một cuốn phim rất 'thanh'. Ống kính cuœa ông lột taœ được nét trầm tư cuœa vị sư già, caœnh thiên nhiên thoát tục, và khổ aœi cuœa chú tiểu. Cách dùng con vật trong mỗi phần cũng là sự xếp đặt tỉ mỉ mang đầy ngụ ý. Con cún, con gà, con mèo, con rắn, con rùa được lồng vào bối caœnh cuœa từng phần. Sự sắp xếp chu đáo này thể hiện sự gắn bó của con người với thiên nhiên.
Vai sư cụ do diễn viên ưu tú cuœa sân khấu Đại Hàn Oh Young-su đaœm nhiệm. Chú tiểu do diễn viên nhi đồng Seo Jae-kyung đaœm trách. Phim chưa được xếp hạng đang được chiếu tại rạp Edwards South Coast Village 1561 W. Sunflower Ave., Santa Ana.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Kể trong Đêm nhạc 40 năm quốc tế cứu thuyền nhân Thứ Bảy 20/7/2019 tại Hội Trường Việt Báo, Westminster, Calif. Gia đình Phan Trung Kiên trên một chiếc ghe nhỏ với 24 người trên ghe (trong đó gia đình Kiên gồm 5 cha con) đã rời bãi biển Mỹ Khê (Đà Nẵng) vào khoảng 3 giờ sáng ngày 3 tháng 7 năm 1981
Giáo sư Nguyễn Ngọc Huy qua đời vào ngày 28 tháng 7, 1990 bước đường hoạt động tranh đấu cho một nước Việt Nam dân chủ tự do thực sự.
cô Nguyễn Quang Hồng Ân được phép ở lại Đức quốc vì lý do học vấn. Thân phụ cô Hồng Ân là ông Nguyễn Quang Hồng Nhân, từng bị tù 20 năm vì hoạt động đòi nhân quyền, cùng với vợ (thân mẫu cô Hồng Ân) đã bị Sở Di Trú Đức Quốc từ chối đơn xin tỵ nạn chính trị và đã trục xuất về Việt Nam.
Đêm văn nghệ kỷ niệm 40 Năm Quốc Tế Cứu Thuyền Nhân 20-7-1979 Geneva / 20-7-2019 California sẽ diễn ra tại Hội trường Việt Báo 14841 Moran St , Westminster, California 92843 vào tối Thứ Bảy 20/7/2019 trình diễn đúng 8 giờ tối. VÀO CỬA TỰ DO.
cuốn sách không chỉ khiến ta phải ưu tư về đời người, không chỉ làm ta ngưỡng mộ, rung cảm về một cá nhân, một Con Người, một đồng bào máu thịt, cuốn sách còn cho ta những cảm nhận vô cùng sống động tới mức như được sống hoặc được sống lại với một thế hệ thanh niên của dân tộc Việt Nam
chúng con xin cung kính gửi lá thư tri ân này đến Trưởng Lão Đại Sư Garchen Rinpoche, chư Tôn đức, quý Tăng và quý Ni, quý vị Mạnh thường quân, Bảo trợ viên, Tình nguyện viên và toàn thể đại chúng tham dự tại Fountain Valley, CA cũng như trên toàn thế giới qua đường truyền trực tiếp
Bài này sẽ viết về Thiền, phần lớn sẽ ghi về một số lời dạy của Đức Phật trong thiền pháp Thiền Tông, còn gọi là Thiền Đông Độ, hay Thiền Đạt Ma, hay Thiền Tổ Sư, và riêng tại Việt Nam còn gọi là Thiền Trúc Lâm.
Hôm đó, anh em cầm bút ở địa phương Mộng Lệ, theo hẹn hò vào lúc 6 PM, cũng sẽ “dàn quân” tới một quán ăn nhằm đón chào nhà thơ Trần Mộng Tú đi cùng phu quân từ Seatle mát mẻ sang thăm Bắc Mỹ đứng gió đôi ngày
Dự án đường sắt trên cao Cát Linh-Hà Đông do nhà thầu Trung Cộng thực hiện, cũng như rất nhiều dự án khác của Việt Nam, nhà thầu Trung Cộng luôn luôn có những trò gian manh, xảo trá, ma giáo giống nhau, đó là chậm tiến độ, đội vốn, công nghệ lạc hậu, vật liệu rẻ tiền nên không bảo đảm được chất lượng theo tiêu chuẩn.
Tối Thứ Bảy 20-7-2019 tại Hội trường Việt Báo trên đường Moran St sẽ có đêm kỷ niệm 40 Năm Quốc Tế Cứu Thuyền Nhân- VÀO CỬA TỰ DO, kính mời quí đồng hương tham dự.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.