Hôm nay,  

Xem Hình Tại Mỗi Phần

19/04/200400:00:00(Xem: 2467)
Mùa Xuân, mùa của mọi sắc mầu, hoa khoe sắc khoe hương. Các thể loại mầu như phấn tiên, xanh biển, sáng kim loại hay mầu sống đều rất hấp dẫn cho nghệ thuật trang điểm. Nhưng dĩ nhiên để hòa hợp với nước da của người Á châu, bạn cần một vài kỹ thuật. Xin để chuyên viên trang điểm Delia Kwik góp ý với bạn nhé.

wk_04192004_6wk_04192004_2

Ấn tượng: Hãy quên đi các mầu hồng nhạt hay tím nhạt. Dùng các mầu pastel có lý hơn, như các mầu hoa lilac (tím), xanh hạt pistachio, xanh biển và mầu vàng. "Cách tô cũng khác, Delia nói, bạn dùng mầu tương phản vào một chỗ như quầng mắt, rồi lan rộng dần về phía thái dương. Mầu đậm shade có chất liệu khác nhau, loại matte, hơi bóng cho nổi một chút." Phần còn lại thì sao" Má và môi dùng mầu hồng lạt rất hợp.
Mẹo: Mầu pastel hơp với da hơi sáng. Nếu da bạn rám, dùng mầu có hạt lớn, sẽ nổi hơn. Mầu bóng hay kim tuyến làm điểm một ít "nóng" trên nền nhạt pastel.

wk_04192004_7wk_04192004_3

Sexy: "Sexy hợp với mọi người và nhất là mùa này, Delia nhấn mạnh. Sexy cho một cái nhìn sắc gọn." Lý do là nét bóng bẩy trên nền da sẽ tương ứng với thời tiết xuân ấm áp. Thay vì dùng mầu vàng-nâu, Delia khuyên dùng mầu hồng-nâu để làm khuôn mặt sáng lên. Da bạn đậm thì dùng mầu đậm hơn. Dùng miếng smudge để xoa quanh mắt, rồi vẽ lại nét. Đánh phấn bóng trên hai má, và để tạo thêm đường nét, tô môi bóng.


Nên nhớ: Trước khi trang điểm, da mặt bạn phải sạch. Dùng tăm bông để sửa những nét sai. Hãy dùng ngón tay để đánh mầu, hơi ấm trên ngón tay giúp hòa mầu trên da mặt.

wk_04192004_8wk_04192004_4

Vệ nữ: Tinh tế và phức tạp hơn các kiểu khác. Da chúng ta vàng, nếu dùng mầu đồng pha một chút mầu cam thì đẹp như một bức tượng. Mẹo: Dùng kem mầu đồng (chọn 1-2 số đậm hơn mầu da bạn) pha với moisturiser, quét trên mặt từ trên xuống, thật đều, đừng để lằn hay ngấn, sao cho hơi bóng mờ. Da bạn sẽ sáng như da đồng. Đánh phấn mầu đồng trên thái dương, chỗ xương lông mày và má. " Ba vị trí này phản chiếu ánh sáng, nên da bạn trông bóng sáng khỏe mạnh.
Tip: Đừng dùng kem giả mầu rám nắng, loại này thường rất đậm cho da người Á châu. Bạn có thể hòa mầu vào kem thoa người và dùng thoải mái bất cứ đâu. Dùng chổi lớn khi đánh phấn, đừng để tơ sợi rơi từ chổi dính trên mặt khi đánh. Mầu đánh thật đều.

wk_04192004_9wk_04192004_5

Long nữ: Xanh lơ, tím cà và xanh lá, gợi ý từ thủy cung, dùng cho mầu mắt phụ nữ da vàng, cho mùa Xuân…không gì sánh bằng. "Long nữ là sương khói của hồ gương mắt, nhất là ánh mắt đen/nâu. Thật đẹp khi chiều xuống," Delia nhận xét. Xoa shadow sau khi kẻ mắt, xoa thêm tới dưới xương lông mày (tạo một chút kịch tính đó). Môi và má dùng mầu nhẹ để quân bình lại với mầu mắt.
Tip: Những phấn mầu đậm rất khó hòa vào nhau cho đều. BạÏn dùng loại cream-to-powder sẽ thấy dễ dàng.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Lịch sử dân tộc Việt Nam chưa bao giờ lâm vào thế trận như hôm nay: chạy lên núi sẽ bị hỏa táng, chạy xuống biển sẽ thủy táng!
Sĩ khí của người cầm bút càng cao thì ngòi nổ có thể phá tung sự bền vững của chế độ càng mạnh và kết quả càng nhanh
Nhà trí thức dấn thân Nguyễn Ngọc Bích đã có một cái chết đẹp khi anh lìa đời ngày 3/3/16 trên chiếc phi cơ bay hướng về quê hương để đến Manila
Cô Đỗ Nguyên Mai -- một nhà thơ Mỹ gốc Việt tại Los Angeles, Hoa Kỳ -- năm nay sẽ tưởng niệm ngày Miền Nam thất trận bằng cách rất riêng của cô: in một tập thơ viết bằng tiếng Anh.
Qua các lời phát biểu, cách nói của họ làm cho người dân Mỹ tiếp tục hiểu lầm rằng cuộc chiến đó là giữa Hoa Kỳ và nhân dân Việt Nam chứ không phải giữa miền nam Cộng Hoà và miền Bắc Cộng Sản
Tôi chợt nhớ ra là mình cũng đã lênh đênh nhiều ngày trong vùng Vịnh Thái Lan, và cũng là nạn nhân của hải tặc
Tôi thật sự đã có một lúc hoang mang về căn cước (identity crisis) của mình. Tôi không nói rằng mình đã vượt qua cơn khủng hoảng đó
H. Tịnh - Quê Hương Quảng Nam Đà Nẵng. Sư phạm Huế ngày xưa. Hiện về hưu và sống ở Q. Cam, California. Thích đọc và viết về đề tài tự kỷ.
Ông bị bắt vào ngày 21 tháng 10 năm 1964, và được thả … mười năm sau đó!
Chuyện này tôi kể đi kể lại. 10 năm trước. 5 năm trước và bây giờ. Trăm năm sau biết ai còn kể lại...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.