Hôm nay,  

Nên Mây Xa Đường Trần…

15/03/200600:00:00(Xem: 2258)
wk_03152006_1
Foto: NhomTheFriends3 a.jpg


Áp phích quảng cáo

"Đời Mẹ ru con mây kia cũng buồn

Nên mây xa đường trần..." (TCS)

Khi cần một chút ấm, tôi thường nghe bài hát này và những cảm giác thèm thuồng ngồi cạnh Mẹ, cạnh Bố quay về như tuổi thơ đã vỗ về cho tôi những ngày tháng tuyệt vời ấy. Chỉ qua vài nét chấm phá thôi, Trịnh Công Sơn đã hoá những điều nhỏ bé, bình dị trở thành cái vĩ đại trong đỉnh cao của sự liên tưởng qua lời ru của Mẹ ! Cứ lặp đi lặp lại, ca từ ấy cho tôi sống lại với biết bao cái bình thường ấu thơ và sẽ không bao giờ tôi có lại được: những buổi trưa hè miên man ngủ bên tiếng lá rụng bên thềm bởi cây Na nhà bên cạnh; những cánh diều căng gió của những đứa bạn cùng xóm sau bữa cơm chiều no nê, thoả thích; những cơn mưa dầm nặng hạt ướt cả quần áo khi Bố chở đi mua quà về cho cả nhà cùng ăn; những tiếng ve, dế kêu quen thuộc trong đêm mưa tạnh như một bản nhạc đồng ca ; và cả trận đòn đau điếng sau lần trốn học duy nhất bị Dì tôi bắt gặp ở một ngày gần Tết...Bài hát chỉ ngắn thôi, và không liên quan đến những kỷ niệm của riêng tôi, thế mà nó đã cho tôi có một sức tưởng tượng mạnh mẽ như thế!

Và Vương Hương Luân Vũ ơi, chúng ta sẽ có bài hát này trong đêm nhạc sắp tới nhé! Chắc anh chị hiểu tại sao tôi mong muốn được có bài hát này trong chương trình "Phúc Âm Buồn Của Trịnh" như là phần nền cho mảng "Quê Hương" mà Trịnh Công Sơn đã trải lòng! Tôi tin là với cảm xúc riêng của mỗi người, của "Doanh" và của "Bờm" (tên ở nhà của Hương & Vũ), "Lời Mẹ Ru" sẽ ru được những trái tim của quý thính giả đến tham dự buổi nhạc này. Mẹ chính là quê hương! Lời ru của Mẹ chính là những chất liệu cần thiết mà đời người ai cũng cần trân trọng, cưu mang.

Nhóm The Friends xin trân trọng kính mời quý khán thính giả trong và ngoài Orange County đến với đêm nhạc duy nhất, quy mô và nghệ thuật tính mang tên: Phúc Âm Buồn Của Trịnh vào thứ Bảy, mùng 1 tháng 4, 2005 tại Santa Ana High School Auditorium (520 W. Walnut Street, Santa Ana, CA 92701), bắt đầu lúc 7:00 p.m. Vé hiện có bán tại Tú Quỳnh, Tự Lực, French Deli, BP Travel và Ban Tổ Chức 714-467-5840.

Bên cạnh chủ đề Quê Hương kể trên, hai đề tài chính bên cạnh sẽ là Thân Phận và Tình Yêu sẽ được ban tổ chức chương trình kỹ lưỡng sàng lọc để làm nên một không gian Trịnh, cho tâm hồn thương yêu nhạc Trịnh. Các bài hát trong 3 chủ đề sẽ là những lời kể chính trong những mẩu chuyện đời Trịnh đã đi vào huyền thoại như Diễm Xưa, Biển Nhớ, Xin Trả Nợ Người, Hạ Trắng, Nắng Thủy Tinh, Mưa Hồng...Những bài hát này sẽ nằm trong vở nhạc kịch, âm nhạc làm lời ru, dẫn tất cả chung ta đến tận đầu ghềnh suối khe của những hơi thở Trịnh trong ấy. Vở nhạc kịch sẽ được nghệ sĩ Mai Thế Hiệp - người được đào tạo chuyên nghiệp trong trường lớp kịch nghệ tại Mỹ phụ trách phần đạo diễn. Thêm vào đó, chương trình sẽ gồm rất nhiều bài gọi nôm na là ít người hát trong quá khứ như: Đoá Hoa Vô Thường, Phúc Âm Buồn, Xin Cho Tôi, Lại Gần Với Nhau, Ru Đời Đã Mất, Tôi Đang Lắng Nghe, Vườn Xưa... Như một cuộc thử nghiệm bằng tấm lòng và tình yêu thương, quý trọng những gì thật sự làm tấm lòng và trái tim rung động, Nhóm The Friends mong rằng suốt 3 tiếng đồng hồ của đêm nhạc - kịch - hoạ này mang lại cho nhau những điều đáng nhớ, thay cho những lời hỏi thăm qua loa hằng ngày, tất bật, vội vã. Như một khoảng lặng ngắn ngủi, "Phúc Âm Buồn Của Trịnh" mong cho "tấm lòng" được gần lại với nhau, cùng nhau đối diện về những điều thật bình thường của cuộc sống: buồn, vui, hờn, giỗi...Nhắc nhở chúng ta đôi khi cần hỏi han và biết tên của người đưa thư hằng ngày là ai, người deliver nước uống cho chúng ta là ai, thậm chí người cứ mỗi sáng thứ 4, thứ 7 pick up rác bên góc đường kia là ai...Bởi vì không xa lắm, có thể ngày mai chúng ta không còn nhìn thấy họ nữa....

Với nhiều ý tưởng độc đáo và lạ lẫm của hoạ sĩ Trịnh Cung, nhạc sĩ Luân Vũ, hoạ sĩ Lê Thúy Vinh, kiến trúc sư Trương Nguyên, nhiếp ảnh gia Trịnh Quang Linh, sân khấu sẽ được dàn dựng thật công phu đầy nét Trịnh và nhẹ nhàng thôi những chiếc xe đạp, cái ghế đẩu, cái lồng chim, cái đàn guitar cũ và bên kia là chai rượu...sẽ được sắp đặt như định mệnh sắp đặt cuộc sống mỗi con người. Ai cũng có quyền có những món vật riêng tuy bình thường mà lại thiêng liêng trong mỗi hoàn cảnh nhất định. Một số tranh vẽ của hoạ sĩ Trịnh Cung, người bạn rất thân "Ừ thôi...", sẽ được trưng bày trong đêm nhạc như muốn níu kéo lại khoảng cách hôm nay và những "huyền thoại" ấy - huyền thoại mà mỗi năm cần phải đánh thức dậy ít nhất một lần...

Sự xuất hiện của hoạ sĩ Trịnh Cung trong chương trình như là một cố ý so sánh (biết rằng rất khó khăn) về sự cảm nhận nhạc Trịnh qua hai thế hệ rõ rệt. Chắc chắn sẽ có khác vì mỗi thế hệ đều có những nỗi thác ghềnh khác nhau. Tuy nhiên, chính các bài hát trong đêm nhạc sẽ phá tan đi sự khác biệt đó cho hai thế hệ càng gần nhau hơn. Và quý khán thính giả yêu thương nhạc Trịnh, yêu thương Nhóm The Friends, và Doanh, và Bờm ơi...hẹn nhau nhé vào đêm mùng 1 tháng 4 chúng ta sẽ cùng "như lá cỏ" hát ca "Lời Mẹ Ru" đi - biết đâu nhờ thế - lại được quay về với những điều bình thường nhất, đơn giản nhất mà tuổi thơ ai cũng một lần có được "!

Tôi nghe như chính tôi đang hát:

"Đời Mẹ ru con bao lâu mỏi mòn

Nên lâu cũng mỏi mòn

Bây giờ Mẹ nằm

Lá đổ ngoài sân..."

Đại Dương

(Nhóm The Friends)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Lịch sử dân tộc Việt Nam chưa bao giờ lâm vào thế trận như hôm nay: chạy lên núi sẽ bị hỏa táng, chạy xuống biển sẽ thủy táng!
Sĩ khí của người cầm bút càng cao thì ngòi nổ có thể phá tung sự bền vững của chế độ càng mạnh và kết quả càng nhanh
Nhà trí thức dấn thân Nguyễn Ngọc Bích đã có một cái chết đẹp khi anh lìa đời ngày 3/3/16 trên chiếc phi cơ bay hướng về quê hương để đến Manila
Cô Đỗ Nguyên Mai -- một nhà thơ Mỹ gốc Việt tại Los Angeles, Hoa Kỳ -- năm nay sẽ tưởng niệm ngày Miền Nam thất trận bằng cách rất riêng của cô: in một tập thơ viết bằng tiếng Anh.
Qua các lời phát biểu, cách nói của họ làm cho người dân Mỹ tiếp tục hiểu lầm rằng cuộc chiến đó là giữa Hoa Kỳ và nhân dân Việt Nam chứ không phải giữa miền nam Cộng Hoà và miền Bắc Cộng Sản
Tôi chợt nhớ ra là mình cũng đã lênh đênh nhiều ngày trong vùng Vịnh Thái Lan, và cũng là nạn nhân của hải tặc
Tôi thật sự đã có một lúc hoang mang về căn cước (identity crisis) của mình. Tôi không nói rằng mình đã vượt qua cơn khủng hoảng đó
H. Tịnh - Quê Hương Quảng Nam Đà Nẵng. Sư phạm Huế ngày xưa. Hiện về hưu và sống ở Q. Cam, California. Thích đọc và viết về đề tài tự kỷ.
Ông bị bắt vào ngày 21 tháng 10 năm 1964, và được thả … mười năm sau đó!
Chuyện này tôi kể đi kể lại. 10 năm trước. 5 năm trước và bây giờ. Trăm năm sau biết ai còn kể lại...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.