Hôm nay,  

Sách Hay Để Đọc: Màu Tím

26/09/200300:00:00(Xem: 7064)
wk_09262003_3wk_09262003_4
Hình 1: Alice Walker, nhà văn gốc Phi châu, tác gỉa cuốn tiểu thuyết The Color Purple.
Hình 2: Poster của cuốn phim do Steven Spielberg thực hiện dựa trên tác phẩm cùng tên của bà Alice Walker.

Màu Tím, Nguyên Thi
Chuyển Ngữ từ Tác Phẩm The Color Purple của Alice Walker , Tác Phẩm đã đoạt được hai giải thưởng văn chương cao quý nhất của Hoa Kỳ:
- Giải Pulitzer năm 1982
- Giải The American
Book Award For Fiction.
"Chúa ơi,
Con mười bốn tuổi. Con lúc nào cũng là một đứa con gái ngoan. Xin ngài làm một dấu hiệu gì để con hiểu chuyện gì đã xẩy ra cho con"....
"Chúa ơi,
Ổng làm như ổng không muốn thấy mặt con nữa. Chửi con là con quỷ và là đồ vô tích sự. Ổng lại bắt đứa con kế của con, lần này là một thằng con trai. Nhưng con nghĩ là lần này ổng không giết nó. Ổng bán cho một người đàn ông có vợ nào đó ở Monticello. Vú con đầy sữa chảy xuống ướt mình mẩy. Ổng nói mày không đàng hoàng chút được hả. Bận thêm cái gì coi. Nhưng con bận cái gì đây" Con không có một cái gì hết.
Con muốn ổng kiếm được ai đó mà lấy đi. Con thấy ổng bắt đầu dòm ngó em gái con. Nó sợ lắm. Nhưng con nói con sẽ lo cho nó. Với Chúa giúp đỡ".
Những bức thư của một con bé mười bốn tuổi gửi cho Chúa đã bắt đầu The Color Purple của Alice Walker. Trong ngôn ngữ của con bé mười bốn tuổi, "ổng" tức là cha, và "đứa con kế của con" là đứa con của con bé với người mà nó nghĩ là cha ruột.
Những lời lẽ ngây ngô của con bé mười bốn tuổi đã làm tôi bàng hoàng.
Con bé tên là Celie. Lúc hạ sanh đứa con đầu lòng, má của Celie hỏi nó: "Con nó là con ai"" Con Celie trả lời má nó con đó là con của Chúa. Má nó chết trên giường bệnh không lâu sau khi nghe câu trả lời của nó. Má nó chết vì nghen, tức. Dĩ nhiên rồi, vì làm sao mà Chúa có thể là ba của đứa nhỏ được. Còn con Celie, nó đâu có biết người đàn ông nào khác ngoại trừ cái người mà nó gọi là "ổng".
Tôi tìm đến với Màu Tím như một sự tình cờ. Một buổi chiều nào đó tôi tìm mua một cuốn sách hay để đọc và Màu Tím đập vào mắt tôi với dòng tựa "Hai giải văn chương cao quý nhất của Hoa Kỳ". Tôi nhớ đã đứng lại trong hiệu sách khá lâu để đọc những trang sách đầu. Cuối cùng tôi quyết định mua cuốn sách, lý do chính không phải vì hai giải văn chương cao quý đã từng được trao tặng cho tác giả và tác phẩm mà chính vì những lời lẽ ngây ngô của con bé Celie.
Con bé Celie là một con bé da đen. Đứa em gái của nó, Nettie cũng da đen. Nhưng con Nettie khôn hơn Celie. Con Nettie biết bỏ trốn trước khi "ổng" đụng tới người nóù. Con Nettie bỏ trốn để đi truyền đạo với những người Mỹ Trắng, bỏ lại chị ruột với một ông chồng gần bằng tuổi "ổng". "Ổng" bán Celie cho người đàn ông bằng tuổi cha của nó với lý do con Celie xấu lắm. Còn người đàn ông bằng tuổi cha Celie đã lấy nó vì lý do: "Nó quen làm việc nặng. Nó ở sạch. Nó mạnh khỏe lắm. Và anh muốn làm gì nó thì làm, sao cũng được".
Em gái phải bỏ trốn. Chính mình phải lấy một người đàn ông đã có bốn đứa con và ngày cưới đã bị thằng con riêng lớn nhất lấy đá chọi bể đầu, con bé mười bốn tuổi Celie ngày nào cũng phải viết một lá thư cho Chúa. Ngày nào cũng phải gọi "Chúa ơi" để mong ngài cứu vớt linh hồn của nó. Con bé tội nghiệp, nó không hề có bạn.


Cho tới một ngày Shug Avery xuất hiện. Shug Avery, người đàn bà mà con Celie cho là đẹp nhất trong đời và cũng chính là tình yêu duy nhất trong đời của Celie. Celie yêu Shug Avery. Shug Avery cũng yêu nó. Shug Avery yêu Celie nhưng cùng lúc cũng yêu chồng Celie không kém. Shug, cô ca sĩ thời trang nóng bỏng đã tập cho Celie mặc quần Jean, đã ôm ấp, âu yếm Celie cùng lúc van vỉ Celie đừng giết chồng. Celie muốn giết chồng chỉ vì một lý do rất giản dị, nó không muốn chồng làm bẩn Shug, người đàn bà tinh khiết nhất trong cuộc đời của nó.
Con bé Celie đã yêu người đàn bà gấp đôi, gấp ba lần tuổi của nó bằng tình yêu xác thịt với một ý nghĩ ngây dại. Ngoại trừ Shug Avery, đâu có ai bao giờ dịu dàng với nó như vậy. Ngay cả mẹ ruột của nó cũng chưa từng bao giờ ôm ấp nó như Shug đã từng. Năm 1982, khi đồng tính luyến ái còn là một điều cấm kỵ của xã hội, The Color Purple đã ra đời, trần trụi, bất kể...
Tôi không có ý định kể lại cốt truyện vì không thể nào tôi có thể lột tả được những nét chân trong truyện, và hơn hết, tôi cũng không có can đảm đó. Cách đây không lâu, tôi có bàn với một người bạn da đen về The Color Purple. Trong cuộc đối thoại tôi có rủ cô thuê cuốn phim The Color Purple về coi. The Color Purple (Đạo diễn: Steven Spielberg, Diễn viên chính: Whoopi Goldberg, trình chiếu lần đầu vào năm 1985 và hiện nay đã có mặt dưới dạng DVD) là tên của phim được quay theo The Color Purple của Alice Walker và có cùng tựa. Cô bạn da đen sau khi biết chắc chắn tôi rất muốn coi cuốn phim đó đã nói với tôi cô đã từng coi cuốn phim đó rồi, vàkhông bao giờ cô muốn coi lại nó nữa bởi vì nó buồn quá.
Tôi đọc The Color Purple qua Màu Tím. Cô bạn của tôi đọc The Color Purple qua cuốn phim cùng tựa. Và cả hai chúng tôi đều có cùng ý nghĩ "nó buồn quá". Mặc dù The Color Purple là một cuốn sách có hậu, nó vẫn làm cho tôi thốn dạ, xót lòng không biết bao nhiêu lần khi đọc nó lần thứ hai để giới thiệu tới độc giả của Weekend.
Có thể bạn đọc sẽ hỏi chính người giới thiệu cũng không dám đọc lại cuốn sách lần thứ hai, vậy thì tại sao lại giới thiệu nó tới những độc giả khác"
Câu trả lời của tôi là, khi đọc một cuốn sách tôi chỉ biết cuốn sách hay hoặc không hay, nên đọc hay không nên đọc mà thôi. Cuốn sách hay là cuốn sách nên và đáng được đọc. The Color Purple là một cuốn sách vừa hay, vừa có giá trị nên nó đáng được đọc và trân quý.
The Color Purple được chuyển ngữ qua Việt Ngữ là một điều may mắn cho các độc giả người Việt. Và dịch giả của tác phẩm là Nguyên Thi lại là một điều may mắn hơn. Tuy không hề biết Nguyên Thi là ai, tôi vẫn xin cảm ơn vì Nguyên Thi đã lột tả được nguyên tác với sự chân thật và tinh giản nhất.
Ba ngày trước, tôi có mang Màu Tím tới office của một văn phòng bác sĩ Mỹ. Tôi để cuốn sách lên bàn, sau vài tiếng đồng hồ đã có hơn năm người hỏi tôi: "Đọc cuốn sách chưa, thấy làm sao"" Tôi trả lời thấy hay lắm. Họ cũng gật đầu, ừ cuốn sách này rất hay, rất đáng để đọc. Tôi mong độc giả của Weekend cũng sẽ đọc và trân quý The Color Purple, Màu Tím như tôi đã trân quý.-

Thụy Nhã

Ý kiến bạn đọc
21/05/201309:23:44
Khách
Tôi muốn tìm mua truyện nhưng không biết sách hiện có bán tại hệ thống nhà sách nào vậy ạ?!
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Gina chọn sống ở Bồ Đào Nha vì muốn tìm một nơi sống mới với các giá trị cốt lõi của bà không chỉ được chấp nhận mà còn được trân trọng. Bà muốn một nền văn hóa có sự cân bằng giữa công việc và cuộc sống; không bị chủ nghĩa tiêu thụ chi phối; cảm thấy an toàn với ít bạo lực súng đạn.
It ai biết rằng, ngoài những nhà khoa học nổi tiếng, những phụ nữ ít được ghi nhận đã đóng vai trò quan trọng không kém trong việc phát triển penicillin, loại kháng sinh cứu sống hàng triệu người trên toàn thế giới. Một bài báo có tựa đề "Những Cô Gái Penicillin" Đã Làm Nên Một Trong Những Khám Phá Cứu Người Vĩ Đại Nhất Thế Giới”" trên tạp chí Smithsonian đã tóm tắt lại câu chuyện của những phụ nữ đã đóng góp quan trọng trong việc phát triển penicillin mà ít ai biết đến công sức của họ.
"Ngày xuân đi chùa, lễ Phật là một phong tục đẹp nhằm nâng cao tâm hồn con người và gìn giữ bản sắc văn hoá dân tộc. Lễ Phật ngày xuân còn để cảm nhận cái Chân-Thiện-Mỹ, khơi dậy tính Thiện, cảm nhận cái đẹp của cảnh xuân, cảnh chùa, hầu trở về bản tính thiện lương của con người. Đạo Phật và chùa chiền khắp thế giới nơi nào cũng có. Mỗi dân tộc, mỗi quốc gia thờ Phật, xây đền, chùa thường theo một kiến trúc na ná nhau nhưng dân tộc nào cũng có pha trộn những nét đặc thù riêng". -- Nhà văn/ nhà báo Trịnh Thanh Thủy giới thiệu những ngôi chùa nổi tiếng vòng quanh thế giới. Xin mời độc giả Việt Báo đi theo bước chân phiêu lãng của chị.
Zion National Park, Lâm viên Quốc gia, tọa lạc tại vùng Nam tiểu bang Utah, là một thắng cảnh nổi tiếng thế giới. Mời bạn đọc theo bước chân của nhà văn/nhà báo Trịnh Thanh Thủy đến thăm miền đất với thiên nhiên hùng vĩ này.
Mọi thứ xuất hiện trên thế gian này đều mang theo nó bản chất tương đối, hay nói theo khái niệm triết học là một thực thể luôn luôn có hai mặt: nên và hư, tốt và xấu, lợi và hại, v.v… Cái dễ thấy nhất là đồ nhựa. Lúc đầu ai cũng thấy đồ nhựa rất tiện lợi cho việc sử dụng hàng ngày. Nhưng ngày nay, đồ nhựa sau khi được dùng rồi bỏ đi thành rác lại gây ra tai họa cho môi trường, cho các sinh vật trên trái đất trong đó có loài người.
Riêng mùa Tạ Ơn năm nay, anh H. đặc biệt muốn hướng lòng biết ơn của mình đến với một biểu tượng của đức tin. Anh H. đã đến tạ ơn Đức Mẹ Long Beach.
Họa sĩ Duy Thanh vừa từ trần vào giờ 9:30 PM, đêm Chủ Nhật 24/11/2019 tại bệnh viện General Hospital San Francisco, tại thành phố San Francisco, California. Họa sĩ Duy Thanh sinh ngày 11 tháng 8 năm 1931 tại Thái Nguyên. Ông học vẽ năm 1952
Năm 2008, trong chuyến về Việt Nam ngày mùng 4 Tết, gia đình tôi tổ chức du lịch thăm Tứ Động Tâm tại Ấn Độ.
Chiều Thứ Sáu ngày 8 tháng 11/2019, mình hành hương chùa Kim Các Tự, ngôi chùa quen thuộc với người học văn ở Sài Gòn thời xa xưa.
Trưởng Lão Hòa Thượng Thích Trí Quang, bậc cao tăng thạc đức của Phật Giáo Việt Nam thời hiện đại, một trong những nhà lãnh đạo khai sáng Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất vào đầu năm 1964, cũng là nhà phiên dịch và trước tác về Kinh, Luật, Luận và nhiều thể tài Phật Giáo, đã viên tịch tại Chùa Từ Đàm, thành phố Huế, vào lúc 9 giờ 45 phút tối ngày 8 tháng 11 năm 2019 (nhằm ngày 12 tháng 10 năm Kỷ Hợi), thọ thế 97 năm, theo Thông Báo của Hòa Thượng Thích Hải Ấn, Trú Trì Chùa Từ Đàm, Huế, cho biết vào sáng Thứ Sáu, ngày 8 tháng 11 năm 2019.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.