Hôm nay,  

Phim Ảnh: White Oleander

11/10/200200:00:00(Xem: 6183)

wk_10112002d

Bụi trúc đào trắng tinh, hiền lành đã bị gây độc, còn tình mẹ yêu con thì sao"
White Oleander, hay phim Bụi Trúc Đào Trắng kể lại một câu chuyện không thể quên được của cô bé Astrid, tuổi thơ của cô là một chuỗi những ngày tháng dài sống vất vưởng từ nhà cha mẹ nuôi này đến cha mẹ nuôi khác – mỗi nơi đầy dãy những luật lệ khắt khe, những mối hiểm nguy đe doạ, những bài học đau thương, quý giá khác nhau – làm cho cuộc đời cô bé Astrid trở thành một cuộc thám hiểm ly kỳ.

Phim dựa trên cuốn tiểu thuyết bán chạy nhất của Janet Fitch, kể về cuộc đời cô gái trẻ, một cuộc hành trình xuyên qua khổ đau, mất mát vô biên rồi mới đến được bến bờ trưởng thành, hạnh phúc & thật sự tự do. Sau khi mẹ của cô giết chết người bạn trai của bà, bỏ rơi cô, cô bé 15 tuổi (do Alison Lohman đóng) chứng kiến cảnh mẹ cô bị bắt đi. Không còn ai trên đời, sống vất vưởng từ nhà này đến nhà khác, Astrid rèn luyện cho mình những bản lãnh mới để sống còn trong thế giới đầy khốc hiểm mà cô bị ném vào. Phim White Oleander sẽ dẫn dắt bạn vào cuộc hành trình làm thế nào để Astrid vượt qua tuổi thơ đầy ác mộng để trở thành người lớn, làm thế nào để Astrid học được giá trị quý giá của đời sống độc lập, sự can đảm, lòng hận thù & tha thứ, tình yêu & sự sống còn, tìm được tự do vươn lên từ quá khứ"

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Vào ngày thứ Bảy, mùng 6 tháng 5 năm 2006, Hội Ung Thư Việt Mỹ và Ban Hợp Xướng Ngàn Khơi sẽ tổ chức buổi ra mắt DVD “Mẹ Trong Lòng Người Đi”
Nhà văn Nguyễn xuân Hoàng kể trong một bài báo, ca khúc VN đầu tiên mà Lệ Thu   (ảnh trên) hát là bài Xin Mặt Trời Ngủ Yên
Liên hoan phim châu Á - Thái Bình Dương Los Angeles (LA Asian Pacific Film Festival) và Visual Communication (VC FILMFEST) lần thứ 22 sẽ diễn ra trong một tuần, từ 4 đến 11-5-2006. Buổi khai mạc tổ chức tại rạp Directors Guild
Mỗ Gia thuở nhỏ may mắn được bố mẹ cho đi học đàn violin. Mở đầu như vậy không có ý muốn nói là nhờ vậy mà Mỗ Gia yêu thích nhạc cổ điển. Ngược lại nữa là đằng khác, Mỗ Gia thay vì được đi chơi phải ở nhà tập đàn nên còn đâm ra thù nhạc cổ điển. Cái thứ nhạc gì i ỉ khi chậm khi nhanh, khi bé khi to chẳng ra
Một ngày Thứ Bảy cuối tuần thật ngắn ngủi, nhưng sẽ là những thời khắc tuyệt vời bên cạnh người thân nếu bạn tận dụng thời gian ít ỏi đó để tìm kiếm một cơ hội quý báu tìm thú vui bên cạnh người thân. Không có gì khó khăn cả. Bạn và gia đình không cần phải sắp xếp gì trước. Chỉ cần
Mở đầu là bài của Đặng Tiến khái quát một số giai thoại về Bùi Giáng. Chưa biết gì, hoặc chỉ biết một cách mơ hồ, bạn đọc có thể tìm được nhiều thông tin khá cặn kẽ về Bùi Giáng. Với người đọc, một sơ thảo về Bùi Giáng như vậy là khá đủ, trong đó miêu tả tỉ mỉ về một trận hỏa tai thiêu rụi căn gác ông ở và chứa sách
Đó là câu chuyện nói   về phi công đoàn và hành khách, về gia đình của họ trên đất liền và về những người kiểm soát chuyến bay đã quan sát trên màn hình trong nỗi sợ hãi kinh hoàng khi chuyến bay United Airlines Flight 93 trở thành chuyến bay thứ tư bị không tặc ngày khủng bố tấn công nước Mỹ 9-11.
Thêm một lần nữa những 'đứa con tinh thần' của họa sĩ Cao Bá Minh được đưa ra trình làng. Nhưng lần này là ở Quận Cam, phòng hội Việt Báo, số 14841 Moran, Westminster .


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.