Hôm nay,  

Father’s Day

19/06/200400:00:00(Xem: 4375)
không may như vận nước, khi chúng tôi vừa bước khỏi tuổi thơ, Ba không được ở gần chúng tôi, không được trực tiếp dạy dỗ, hướng dẫn chúng tôi. Thời còn thơ dại, Ba ở cạnh chúng tôi, mặc dù không trọn vẹn, nhưng Ba cũng kịp xây được nền tảng đạo đức trong mỗi chúng tôi bằng lối sống giản dị, luôn quan tâm đến người khác của Ba. Anh em trai trong nhà, noi gương của Ba, không hề đụng đến một thứ nào trong tứ đổ tường, ngay cả bia, và thuốc lá.
Hình ảnh còn lại trong ký ức chúng tôi về thời trung niên của Ba là quân phục màu olive luôn thẳng nếp, hoặc lễ phục kaki màu vàng nhạt. Những ngày được nghỉ, Ba chỉ chơi tennis hay quanh quẩn trong nhà cùng Mẹ và chúng tôi. Ba dạy chúng tôi theo kỷ luật của quân đội, "thi hành trước khiếu nại sau", và dùng đến roi vọt khi cần thiết như quan niệm phương Đông "thương cho roi cho vọt". Vì không có thì giờ nhiều với chúng tôi, Ba tập cho chúng tôi thói quen đọc sách, và lập một tủ sách đầy sách giáo dục, báo "Thiếu nhi", báo "Thằng Bờm", và báo "Tuổi hoa" cho anh chị em chúng tôi. Ba còn rèn luyện bầy con sắp xếp giường chiếu, đồ dùng cá nhân thẳng tắp ngay hàng như một trại lính. Lớn lên, mỗi lần coi bộ phim "The sound of music", tôi nhận ra rằng Ba dạy chúng tôi với kỷ luật quân đội như gia đình Von Trapp, điều khác biệt là chúng tôi không có năng khiếu âm nhạc, không có toà biệt thự nguy nga như trong bộ phim nổi tiếng đó.
Ba áp dụng "kỷ luật sắt" của quân đội với trái tim vàng của một người cha nên chúng tôi sợ mà vẫn thương Ba vô cùng. Lúc còn trên "hoạn lộ thênh thang", Ba vẫn sống thanh đạm, liêm khiết, và luôn làm tròn bổn phận đối với gia đình.
Đến lúc bị tù đày trong những trại cải tạo từ Bắc vào Nam, trong những thư gởi về nhà, Ba vẫn không đòi hỏi gì mặc dù đời sống ở đó như là tầng đầu địa ngục, ăn không đủ no, phải làm việc như nô lệ thời trung cổ. Trái lại, Ba còn khuyên chúng tôi lo học, phải biết vâng lời và giúp đỡ Mẹ. Sau này, Ba kể lại với chúng tôi, Ba không đòi hỏi vì Ba biết một mình Mẹ phải gánh vác cả gia đình đã là một vất vả không cùng. Thương Mẹ, thương chúng tôi, Ba đành cắn răng chịu đựng. Vả chăng, nước mất thì nhà tan, đâu còn gì nữa để mà yêu cầu, đòi hỏi!

Hồi đó, còn nhỏ, không đủ khôn ngoan để phán xét, nhưng chúng tôi cũng nhận ra có lẽ Ba luôn đối xử tử tế với người khác vì những người lính thuộc cấp cũ của Ba, lâu lâu vẫn tạt qua thăm Ba. Những ngày đầu chân ướt chân ráo của anh chị em chúng tôi ở Mỹ, điều đó càng được chứng minh rõ ràng qua sự quan tâm của những người bạn cũ của Ba đối với chúng tôi. Không giúp gì được cho Ba trong lao tù cải tạo ở bên kia bờ đại dương, các bác, các chú, những người bạn trong quân ngũ ngày xưa của Ba, đã hổ trợ chúng tôi rất nhiều bằng những hướng dẫn tận tình. Theo gương Ba, chúng tôi không dám nhận một giúp đỡ vật chất nào, nhưng những lời khuyên bảo qúy giá ở một đất nước đầy tốc độ như Mỹ đã là một ân tình lớn lao, mà chúng tôi có được nhờ ảnh hưởng của Ba.
Khi Ba được về với gia đình thì chúng tôi đã bắt đầu ổn định ở quê hương thứ hai. Không còn phải bận tâm lo cho chúng tôi từng chút như thời thơ dại, cùng với một người bạn thân ở Philadelphia, Ba bắt đầu làm việc từ thiện, giúp đỡ những người không may. Tinh thần trách nhiệm và tính kỷ luật của một người lính theo Ba từ thời còn trẻ, mắt sáng môi tươi bước vào trường Võ Bị Thủ Đức đến lúc tóc ngã màu. Chưa bao giờ chúng tôi nghe Ba trách móc người khác. Lúc chúng tôi còn nhỏ, Ba hướng dẫn chúng tôi tìm đường đi đúng với khả năng của mình. Khi chúng tôi trưởng thành, Ba luôn nhắc nhở chúng tôi sống đúng đạo làm người, đúng với lương tâm, và không làm phiền người khác. Lối sống và những lời dạy dỗ quý hiếm của Ba là hành trang chính chúng tôi mang theo mãi mãi trong đời.
Nguyễn Trần Diệu Hương
Với lòng biết ơn của tất cả chúng con với Ba nhân ngày Father's Day 04

Những gì người đang phá hủy, Chỉ là gạch ngói vô tri. Vì ngôi chùa trong tâm mỗi người con Phật, Không quyền lực nào có thể lấy đi!
đập phá một phần rất lớn tại Larung Gar, một học viện Phật giáo Tây tạng ở tỉnh Tứ Xuyên, phía tây nam Trung Quốc. Cho tới giờ, đã có 600 căn nhà bị phá hủy.
kỷ niệm 40 năm cơ quan IRCC vào lúc 5 giờ chiều ngày thứ bẩy 10 tháng 9 năm 2016. Đặc biệt hãnh diện ghi dấu việc xây dựng Việt Museum qua 10 năm
một trận chiến môi sinh không tuyên chiến của Trung Quốc nhưng thâm hiểm hơn là có tiềm ẩn một cuộc "chiến tranh sinh học" với sự đầu độc tích luỹ, từ chén cơm tới tô cá, có thể đưa tới hậu quả biến thể Gene
Kế hoạch đồng hóa dân tộc Việt thành người Trung Hoa rất tinh vi. Từ Cung Hữu nghị Việt-Trung, đến Viện Khổng Tử
Ngày 12 tháng 8 tới đây vào lúc 6:00 pm tại nhà hàng Majesty (Emerald Bay cũ), CLB Tình Nghệ Sĩ sẽ tổ chức một buổi ra mắt chương trình Đào Tạo Tài Năng Trẻ với các em đã được huấn luyện
Mãi gần đây, tôi mới biết rằng mình với André Menras có chút tình “đồng khói.”
Mọi dự báo của Ngô Thế Vinh về thảm họa môi sinh xẩy ra cho những quốc gia nằm ở hạ nguồn sông Mê Kông đều đang dần dần trở thành hiện thực
mong rằng sau thời điểm ra mắt Tuyển Tập Như Phong, như một tưởng niệm giỗ thứ 15 của anh, sẽ có một dự án phục hồi bộ trường thiên tiểu thuyết "Khói Sóng" là ước nguyện cuối đời nhà văn Như Phong
vào tuổi bẩy mươi, cũng lặng lẽ và nhọc nhằn không kém mà vẫn chưa được hưởng chế độ gì ráo trọi - dù chỉ một lần, và rất tượng trưng
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.