Hôm nay,  

Chuyện Tình Yêu…

22/03/200800:00:00(Xem: 7837)

Riêng Tặng Dũng Của Tôi...

"Chuyện tình yêu đôi ta ngày ấy đẹp như mơ …" Hầu như mỗi người đều có một (hoặc những) chuyện tình yêu đẹp, phải không bạn" Thế nào các bạn cũng đã nhận được hay đã viết nhiều love message/lời yêu thương, cũng đã có những kỷ niệm đẹp về những ngày hạnh phúc hay đau buồn.

Hãy viết về những kỷ niệm của "chuyện tình yêu đôi ta" hoặc là gởi những "love message" đến cho trang GĐ/C&N, để san sẻ những niềm vui hay nỗi buồn của các bạn. GĐ/C&N sẽ dành một mảnh sân nhỏ nhỏ, xinh xinh cho chuyện tình của bạn.

CHUYỆN TÌNH HAWAII- RIÊNG TẶNG DŨNG CỦA TÔI

MIRA D

Tôi cứ mãi hình dung tới một người tình lý tưởng mà tôi sẽ gặp. Anh ấy phải là một người nghiêm trang đứng đắn, mà cũng khờ dại một cách dễ thương, phải có trách nhiệm mà cũng bốc đồng đôi lúc, trìu mến mà cũng cương trực, vân vân và vân vân. Mỗi lần tôi kết bạn mới, rồi đi chơi với nhau, dường như tôi lại càng thấy mình đòi hỏi nhiều thêm những cá tính của người yêu tuyệt vời trong tôi!

Rồi một hôm tôi đi nghĩ mát ở Hawaii với một cô bạn để thư dãn. Nhưng trên chuyến đi tới Hawaii, cái hình bóng vời vợi của một người tình lý tưởng mãi hoài không kiếm được làm nỗi bực mình của tôi sâu đậm thêm lên. Đến Hawaii, đảo tuyệt đẹp, với những bãi cát thật lãng mạn, thật nên thơ, nhất là lúc chiều buông và mặt trời lặn xuống đại dương xa xa. Tôi lại càng mơ ước có được người thương để ôm ấp, rồi tay trong tay dìu nhau đi trên bãi cho đến tận hoàng hôn.

Năm ngày trôi qua nhanh, rồi với hình ảnh thơ mộng đó, và hồn tôi thật trống rỗng, tôi từ giã Hawaii lên chuyến bay trở về. Trên máy bay, mỗi dãy có ba ghế, tôi ngồi giữa, cô bạn tôi thì ngủ say bên cửa sổ, và tôi chợt nhận ra người đàn ông ngồi cạnh tôi. Chúng tôi mỉm cười với nhau, đôi câu chào hỏi, rồi những câu chuyện thú vị bỗng nảy sinh và kéo dài ra, chẳng mấy chốc hàng giờ trôi qua mà chúng tôi vẫn không hết chuyện và không ngớt nhìn nhau.

Chuyến bay trở về đó đánh dấu buổi gặp gỡ đầu tiên của chúng tôi. Và tình yêu vẫn tươi sáng ngày hôm nay. Tôi đâu ngờ cho tới khi rời bỏ thiên đàng Hawaii thì tôi lại gặp người yêu trong mộng tưởng của tôi. Tôi yêu và tôn thờ Dũng vì anh là một người hết sức vị tha. Dường như lúc nào Dũng làm việc, là làm cho người khác. Dũng như không bao giờ dành thời giờ riêng cho mình. Chuyến đi 2 ngày ở Hawaii của Dũng là để giúp một người bạn muốn làm ăn thương mại ở đó. Dũng đã dành hết thời giờ trước máy computer để giúp bạn. Dũng vẫn thường giúp bạn bè có khi đến thâu đêm với những vấn đề về máy computer. Ngày xưa, Dũng không có cái may mắn như tôi đã có, là một gia đình ấm êm toàn vẹn. Ba Dũng mất khi Dũng còn rất nhỏ và Dũng phải tự lo, và lo cho người mẹ mang bệnh tâm thần. Dũng đã vượt qua rất nhiều thử thách, vượt qua bao nhiêu sóng gió cuộc đời, để hôm nay chúng tôi được ngã vào một nội thất êm đềm và dịu ngọt, đó là vòng tay ôm yêu thương của hai đứa tôi.

Chúng tôi vẫn thường nghĩ và tự hỏi Hawaii thiên đường đó sẽ như thế nào nếu chúng tôi gặp nhau nơi ấy, chứ không phải gặp nhau trên chuyến bay trở về" Chắc chắn tôi đã kéo Dũng ra khỏi cái máy computer, kéo Dũng bước ra bãi biển nên thơ, chân trên cát, tay trong tay, chúng tôi nhìn nhau đắm đuối, rồi nhìn quanh trời biển cho đến khi mặt trời lặn xuống ngoài khơi.

Sắp tới đây là một năm kỷ niệm ngày chúng tôi trao nhau ánh mắt đầu tiên. Tôi sung sướng nghĩ tới chuyến đi Hawaii mà tôi đã dự tính thật kỹ lưỡng. Một chuyến đi mà tôi hằng mong đợi. Nó canh cánh bên tôi, và nó sẽ là món quà mà tôi muốn trao cho Dũng, hết sức xứng đáng và hết mực thương yêu.

Ngọc P.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo văn chương vỉa hè thì “thợ lặn” là từ để ám chỉ những tay tổ nào khôn mánh quá Trời. Mỗi khi có người nào cần mượn hay nhờ vả họ làm cái gì đó là họ né liền, trốn biền biệt hoặc phịa ra đủ thứ lý do để khỏi làm…đúng theo câu “ăn cỗ đi trước, lội nước đi sau”. Hình như số nầy hơi nhiều. Mà cũng ngộ, ngày xưa bên nhà, cái bếp là vùng bất khả xâm phạm, một thứ no man’s land đối với đàn ông con trai. Lỡ rũi có láng cháng xuống đó là bị mấy bà, biểu đi lên nhà trên đi, đi chổ khác chơi. Đây là chổ của đàn bà con gái, xuống đây làm gì.
Kính mời quý độc giả góp vào mục Góc Ảnh Gia Đình mọi loại ảnh gia đình hay ảnh của "chàng và nàng" như ảnh sinh hoạt gia đình, cảnh thiên nhiên, ảnh ông bà & cháu, cha, mẹ & con, ảnh bé bi, ảnh các bé dự thi, đám cưới, trăng mật, sinh nhật, họp mặt, du ngoạn, đủ loại...
Mời Tham Dự Kể Chuyện Tình, Chuyện Gia Đình, hay Kỷ Niệm, Hồi Ức, Chia Xẻ Kể Chuyện tình, Chuyện Gia Đình, Kỷ Niệm, Hồi Ức, Chia Sẻ … là mảnh sân chung dành cho tất cả quí vị độc giả.
1. Tháng Mười Hai, tháng cuối năm, gợi nhớ đến những cơn gió chiều se lạnh và mùa Noel lại về. Người ta hay bảo “Xuân về nhớ Mẹ”, còn Noel về thì nhớ ai, dạ thưa nhớ bạn (khi chưa có…người yêu).
Đây là cách tính những khoản thu chi và để dành để có được “một lối sống cân bằng” theo như kinh nghiệm sống của tác giả Eker sau khi ông đã tạo được hàng triệu đô la và đi diễn thuyết về cách tổ chức tài chánh trong cuộc sống cá nhân cũng như việc quản trị tài chánh trong các xí nghiệp lớn ở khắp nơi như sau:
Vậy là tôi đã sống ở Mỹ mười năm, kể từ mùa Thanksgiving bão tuyết 2009. Tôi vẫn không quên cô chiêu đãi viên hàng không hãng American Airlines, người Mỹ tử tế đầu tiên tôi gặp trong chuyến du lịch từ Mỹ quốc sang Anh quốc, đã để lại một hình ảnh đẹp của người Mỹ.
Nhà nghiên cứu Phật Học Nguyên Giác Phan Tấn Hải đứng bên này biên giới Nam Hàn nhìn qua bên kia Bắc Hàn. Cảm ơn Cư Sĩ Nguyên Giác đã gửi hình.
Mời Tham Dự Kể Chuyện Tình, Chuyện Gia Đình, hay Kỷ Niệm, Hồi Ức, Chia Xẻ Kể Chuyện tình, Chuyện Gia Đình, Kỷ Niệm, Hồi Ức, Chia Sẻ … là mảnh sân chung dành cho tất cả quí vị độc giả.
Bánh bông lan không những được trẻ con đặc biệt yêu thích mà cả người lớn cũng rất thích.
Trên đời này và hiện nay không có gì thiếu thốn bằng Tình yêu. Người đời chèn ép nhau, dẫm đạp nhau, xô lấn không nương tay.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.