Hôm nay,  

Dòng Thời Gian

25/01/200300:00:00(Xem: 12154)
Em yêu quí,
Em giận anh, bỏ đi.
Nhưng anh không đợi em về.
Anh cũng giận em, đi đâu sao không điện thoại cho biết"
Em đụng xe. Lỗi em. Lại bảo hiểm một chiều, và chỉ còn một chiếc. Anh đi làm, thì giờ đâu tới lui tiệm sửa xe, đưa đón con" Anh càu nhàu em lái ẩu, em mĩa mai : sao khi chưa lấy nhau, em cũng đụng xe như vậy thì anh chỉ mỉm cuời. Rồi em tức tưởi:
"Anh không yêu em như xưa nữa!"
Em giận anh, bỏ đi.
Nhưng anh không đợi em về.
Dẫu biết em nói đúng : anh không yêu em như xưa nữa, nhưng em ơi, đời là một dòng thay đổi, muốn tình yêu bền vững, chỉ có cách nương dòng thay đổi đó để chuyển từ xấu đến tốt, hay từ tốt đến tốt hơn.

Anh đã không làm như vậy sao " Từ một đứa con trai non nớt, yêu em trong mơ mộng với " mây nhè nhẹ, gió hiu hiu," bây giờ anh là một người chồng tận tụy, người cha có trách nhiệm. Đó không phải là thay đổi sao " Và có phải thay đổi từ xấu đến tốt không " Chứ anh làm sao có thể níu dòng thời gian lại, để "yêu em như xưa ""
Hãy để cái "mỉm cười" của anh hôm xưa thay đổi thành cái "càu nhàu" đang làm em giận, và hãy để " cái thuở ban đầu lưu luyến ấy" thay đổi thành đạo nghĩa vợ chồng hôm nay.
Thay đổi, đâu có nghĩa là mất đi.
"Một làn sóng tan đâu phải nước không còn nữa."
Tình yêu anh còn đó, nhưng không như xưa, chỉ vì anh đã nương dòng thay đổi của thời gian, để yêu em hơn xưa.
Em ơi, anh đợi em về.
Tác giả: Giao Duyên

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Cơm chiên dương châu là món ăn ngon có xuất xứ từ thời nhà Thanh của Trung Quốc và nhanh chóng nổi tiếng trên khắp thế giới. Món cơm chiên dương châu này vừa thơm ngon lại vừa có rất nhiều màu sắc bắt mắt nữa, đậm đà và giàu chất dinh dưỡng, rất dễ dàng để chế biến.
“Cảm ơn Thượng đế cho cuộc sống qúy báu này và xin tha thứ cho chúng con nếu chúng con không trọn lòng yêu nó.” Garrison Keillor
Đã vào đại học, nhất là các em du học sinh, thì không chỉ là cắm đầu cắm cổ học bài rồi về nhà.
Tấm hình chụp năm 1983 trên trại tỵ nạn ở đảo Galang, Indonesia: Hướng Đạo Hồn Việt rước bàn thờ Tết. Tuy là Tết, nhưng nhiều hướng đạo sinh mặc luộm thuộm vì tài sản chỉ có đôi dép nhựa và mấy bộ đồ do trại cấp là xịn nhất rồi.
Mời Tham Dự Kể Chuyện Tình, Chuyện Gia Đình, hay Kỷ Niệm, Hồi Ức, Chia Xẻ
Nếu ở VN thì các bạn sẽ làm dễ hơn vì nướng than, còn ở hải ngoại thì có thể nướng bằng oven thôi.
Cô hồn theo quan niệm dân gian là những hồn ma lẻ loi, những linh hồn chưa được siêu thoát còn vất vưởng trên trần thế. Họ không cửa không nhà, không nơi nương tựa, lang thang vô định rày đây mai đó, họ rách rưới đói khát vì không được ai cúng cho ăn cho mặc. Họ rất tội nghiệp, họ là những kẻ khốn cùng bên kia thế giới.
Làm cho người khác được sung sướng không đòi hỏi ở ta công khó gì cả. Chỉ cần một cử chỉ thân ái, một lời nói làm đẹp lòng, chỉnh lại một chút những sai lệch nào đó trong tâm hồn. Frank Crane
Trong hình là khu phố Ginza, trung tâm tài chánh của Tokyo, thủ đô Nhật Bản. Người chụp hình là nhà báo Phan Tấn Hải trong chuyến đi Nhật Bản do ATNT Tours & Travel (https://www.atnttour.com/) thực hiện với hướng dẫn của Giám đốc Trần Nguyên Thắng, người du học Nhật từ 1970, giỏi tiếng Nhật, biết rất nhiều ngõ hẻm kỳ lạ nhất của Nhật Bản.
Kể Chuyện tình, Chuyện Gia Đình, Kỷ Niệm, Hồi Ức, Chia Sẻ … là mảnh sân chung dành cho tất cả quí vị độc giả. Các bạn có thể kể chuyện tình, đời sống hôn nhân, hay chuyện gia đình, chuyện nuôi dạy con, kỷ niệm thời đi học, thời tuổi trẻ, tuổi thơ, những hồi ức, tâm sự …. của bạn, hay chia sẻ những bài viết hữu ích nói về tình yêu và đời sống gia đình, quê hương đất nước, … cho tất cả bạn đọc Việt Báo và Việt Báo Online cùng thưởng thức hay học hỏi từ chuyện tình/chuyện gia đình, bài viết của bạn.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.